Mỹ Nhân Lệ - 7

Cập nhật lúc: 2026-01-11 12:35:06
Lượt xem: 87

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mỹ Nhân Lệ

Tác giả : Cửu Tỷ

19.

Kể từ khi thai, Thuận phong đế càng ngày càng sủng ái hơn, mỗi ngày khi tan triều đều sẽ đên Vân hàm cung. Hoàng hậu càng ngày càng yên.

Lần m.a.n.g t.h.a.i cũng cần thỉnh an hoàng hậu, mỗi ngày cũng chỉ an tâm ở Vân hàm cung dưỡng thai.

Ta sai Hạnh nhi tung các loại tin đồn, nào là Thuận phong đế hứa hẹn nếu sinh hài t.ử là một hoàng t.ử sẽ như thế nào?. Mục đích của là khiến hoàng hậu và Vệ Quân lo lắng đề phòng.

Quả nhiên chiêu khích tướng của bắt đầu hiệu lực, Hạnh nhi với dạo gần đây thái t.ử thường xuyên tiến cung thỉnh an hoàng hậu.Ta mỉm , gì.

Ta Hạnh nhi, đó nhẹ nhàng .

“ Cho truyền lời Tuệ phi, gặp nàng .”

“ Dạ, nương nương.” Hạnh nhi xoay rời .

Ta ghế quý phi, tay cầm một quả nhỏ xoay xoay nó như một món đồ chơi.

Qua một lúc, Hạnh nhi trở về, phía nàng là một nữ nhân ăn mặc y phục màu tím san hô, nàng chính là Tuệ phi. Vị phi t.ử cũng thần bí ít ở hậu cung, chỉ những lúc thỉnh an mới thấy nàng, ngoài cho dù là yến tiệc bất cứ trường hợp nào nàng cũng xuất hiện.

Nàng qua với ai, chỉ thu ở Vĩnh hàm cung, theo gia thế nàng cũng nhỏ, phụ là Hữu tướng đương triều, đối thủ của Tả tướng, ông ngoại nàng là Đại tướng quân trấn thủ biên cương, trưởng nàng là tam phẩm binh bộ thị lang. từ lúc nhập cung, nàng luôn hạ thấp giá trị tồn tại của , nguyên nhân vì thì hy hữu mà .

Tuệ phi bước , khẽ nhúng hành lễ với .

“ Tuệ phi, mời .” Ta ngẩng đầu nàng.

Tuệ phi chắc hơn vài tuổi, dung nhan đoan chính, ánh mắt sắc bén, giống một chỉ an phận, nhưng nàng thu tại Vĩnh hàm cung.

Tuệ phi xuống, ánh mắt thẳng , trong mắt nàng hề một tia kính trọng e dè vị quý phi như , lạnh lùng mở miệng hỏi.

“ Không quý phi nương nương gặp thần để gì?”

Ta vẫy tay cho lui hết tất cả cung nữ, chỉ chừa mỗi Hạnh nhi, Tuệ phi cũng chỉ mang một cung nữ khi tiến , lẽ đây là vị cung nữ cận của nàng .

“ Ta thích lòng vòng, nên thẳng.”

“ Ta thể giúp Tuệ phi loại bỏ hoàng hậu, giúp lục hoàng t.ử trở về nhận tổ quy tông, Thuận phong đế thừa nhận.” Ta cầm lấy ly , nhẹ nhàng nhấp một ngụm, Tuệ phi mà .

“ Ngươi….ngươi .” Tuệ phi hoảng loạn bật dậy, thể nàng rung rẩy, cung nữ cận nàng thấy lập tức đỡ lấy, ánh mắt sắc lạnh về phía .

Ta vẫn ung dung uống , dường như thấy phản ứng của chủ tớ hai họ.

Ta đặt ly trở bàn, ngẩng đầu vị Tuệ phi sắp mất hết kiên nhẫn, mỉm :

“ Vì quan trọng, quan trọng là bí mật của ngươi đều , những giúp ngươi đón lục hoàng t.ử về, còn thế giúp chữa trị căn bệnh của lục hoàng t.ử.”

Tuệ phi rành mạch như , những về sự tồn tại của lục hoàng t.ử Vệ Húc, còn rõ Vệ Húc mắc bệnh, nàng bình tĩnh quan sát , đó ghế, điều chỉnh cảm xúc, giọng điệu cảnh giác hỏi.

“ Ngươi gì?”

“ Cũng gì, ngươi nhờ đại ca của tìm giúp một , đó tìm cách đưa đó đến bên cạnh thái t.ử, để nghi ngờ.” Ta cẩn thận dặn dò.

“ Chỉ như ?” Tuệ phi dường như nghĩ chỉ cần nàng một điều đơn giản như .

“ Đừng chủ quan, ngươi tránh sự nghi ngờ của hoàng hậu và thái t.ử, an đưa đó cài .” Ta lạnh giọng khi thấy Tuệ phi coi trong sự việc mà yêu cầu.

“ Được! đảm bảo với ngươi, sẽ đem nọ an đưa đến bên thái t.ử.” Tuệ phi giọng điệu chắc chắn.

“ Ngươi cũng tuân thủ lời hứa của .” Tuệ phi như chờ câu khẳng định.

“ Đương nhiên, ngươi âm thầm đón lục hoàng t.ử về cung, sẽ điều đặn mỗi ngày qua chữa trị cho , nhớ kĩ, chỉ âm thầm để khác , đợi thời cơ thích hợp sẽ hoàng thượng nhận .” Ta cho nàng câu trả lời.

“ Ngươi hiểu y?.” Nghe tự bản chữa trị cho Vệ Húc, Tuệ phi dường như kinh ngạc, nghi ngờ hỏi .

“ Nương nương một tay y thuật, thái y chắc qua .” Không đợi lên tiếng, Hạnh nhi kiêu ngạo mà .

Chủ tớ Tuệ phi mở to mắt hết Hạnh nhi, dường như chỉ mới trong một buổi quá nhiều việc bất ngờ khiên bọn họ thể tiếp thu.

Sau khi đạt thoả thuận với Tuệ phi, cho Hạnh nhi tiễn hai chủ tớ bọn họ về.

Một thời gian đó hậu cung yên bình, chuyện gì xảy , cứ cách hai ba ngày đến Vĩnh hàm cung của Tuệ phi, trong hậu cung cũng truyền lời đồn và Tuệ phi trở thành tri kỉ, qua thiết.

Ban đầu Thuận phong đế mang thai, nên chạy lung tung trong hậu cung, mỉm nũng nịu.

“ Ở mãi trong Vân hàm cung chán, thần thấy khá hợp khi chuyện cùng Tuệ phi, nên tìm nàng trò chuyện.”

“Nếu nàng thích nàng thể gọi nàng đến đây, nàng đang m.a.n.g t.h.a.i thể chạy nhảy khắp nơi.” Thuận phong đế thấp giọng khuyên bảo .

cũng cho t.h.a.i phụ, hoàng thượng cứ mặc kệ thần . Thần sẽ thận trọng mà.” Ta giả vờ hờn dỗi .

“ Được, …nàng chú ý cẩn thận là .” Không thể gì hơn Thuận phong đế đành chiều theo .

20.

Thật nhiều cứ nghĩ Thuận phong đế với , sủng ái , nhưng chỉ hiểu, chỉ là một thứ để ông thoả mãn với chấp niệm trong quá khứ. Có những lúc ôm lấy nhưng trong miệng ông luôn gọi tên ‘ Vân nương “.

Nhìn thì vẻ ông thâm tình, nhưng mấy ai , một vị đế vương lấy cái gọi thâm tình? Chẳng qua thứ thì mới cảm giác tiếc nuối, đặc biệt với một cao quý như Thuận phong đế, chuyện gì ông , nên khi thứ gì khiến ông đạt nó sẽ khiến ông day dứt mãi.

Ta m.a.n.g t.h.a.i đến tháng thứ ba, Thuận phong đế đột ngột ngã bệnh.

Căn bệnh đến một cách bất thường, Thuận phong đế lúc mê lúc tỉnh mấy ngày liền, triều đình bắt đầu hỗn loạn, Tả tướng cầm đầu khuyên nhủ các quan viên đề cử để thái t.ử giám quốc, Hữu tướng thì đồng ý, dẫn đến triều chia hai phe cánh đối chọi .

Từ ngày Thuận phong đế ngã bệnh, hậu cung các phi tần đều đến thăm hỏi, Thuận phong đế mệt mỏi giường, lúc Thuận phong đế tỉnh , tinh thần chút mệt mỏi.

“ Hoàng thượng, thấy đỡ hơn tí nào ?” Ta ở phía cuối giường ân cần hỏi.

“ Đầu trẫm lúc nào cũng đau âm ĩ, thật khó chịu.”

“ Nàng mang thai, cần ngày ngày chạy đến đây.” Thuận phong đế đáp lời , cũng quan tâm căn dặn.

Hoàng hậu kế bên thấy Thuận phong đế như , mà vẫn còn quan tâm đến , bà vò nát chiếc khắn trong tay của , thấy chỉ lạnh trong lòng.

“ Hoàng thượng, cứ như việc triều chính ai xử lí, hiện tại các quan viên đang náo loạn cả lên, xem, là để Vệ Quân giúp đỡ xử lí, dù gì cũng là thái t.ử.” Hoàng hậu giả bộ lo lắng chính sự mở miệng cùng hoàng thượng.

Các phi tần ở đây trong mắt đều toát lên vẻ sợ hãi, hoàng hậu là đang hoàng thường buông hoàng quyền, thật lộ liễu, nhưng hiện tại hoàng thượng cũng còn cách nào, nước thể một ngày vua, hoàng thượng thì lúc mê lúc tỉnh nếu tình hình cứ tiếp tục như , ai giải quyết triều chính thiên hạ sẽ đại loạn.

Việc thái t.ử lên ngôi chắc hẳn sớm thì muộn, nghĩ nên các phi tần cũng thể hiện tâm tư phục tùng hoàng hậu, ánh mắt như tỏ vẻ đồng ý với lời của hoàng hậu. Chỉ và Tuệ phi vẫn im tỏ thái độ gì.

Thuận phong đế hoàng hậu thì hoàng hậu chăm chú một lúc, ông nghĩ hoàng hậu dám lời mặt , vẫy tay kêu Hải công công đỡ dậy.

Mặc dù bệnh, nhưng uy nghiêm đế vương thể đùa, Thuận phong đế dậy, giận mà uy, hoàng hậu lạnh giọng :

“ Hậu là hạ chỉ nhường ngôi…hử?”

Nếu là ngày thường hoàng hậu chắc chắn sẽ sợ hãi dám đùa giỡn mặt hoàng thượng, nhưng hiện tại tình hình lợi thế nghiêng về bà , nên ngần ngại chống ánh mắt hoàng thượng, bày dáng vẻ mẫu nghi thiên hạ lo cho nước cho dân.

“ Thần ý đó, nhưng nước thể một ngày vua, hiện tại triều đình bá quan tranh chấp loạn thành một đoàn, nếu cứ tiếp tục thiên hạ sẽ đại loạn, địch quốc mượn cơ hội xâm chiếm.”

Lời hoàng hậu lí, Thuận phong đế điều đó, nhưng vẻ mặt cam lòng của ông , Thuận phong đế vẫn để Vệ Quân lên ngôi. Nếu để Vệ Quân thuận lợi đăng cơ thì chẳng khác nào hoàng quyền sẽ rơi tay Tả tướng.

Thuận phong đế đưa tay xoa xoa đầu, cơn đau đầu luôn hành hạ ông, hiện giờ cách nào tỉnh táo để thượng triều, liên tục sử dụng t.h.u.ố.c an thần do thái y kê đơn, bộ thái y viện thể chẩn đoán căn bệnh của ông, bọn họ đều thể ông khoẻ mạnh, nhưng hiểu tại luôn đau đầu, đặc biệt lâu lâu sẽ đau đớn dữ dội.

Thuận phong đế mệt mỏi, “ Hải công công “.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/my-nhan-le/7.html.]

Ta Thuận phong đế gọi hải công công thì lập tức mở miệng ngăn câu kế tiếp.

“ Hoàng thượng, căn bệnh của chỉ là thường xuyên đau đầu ngoài còn biểu hiện gì khác thường nữa đúng ạ?”

, ái phi .” Thuận phong đế hỏi lập tức trả lời.

Thấy Thuận phong đế gọi hải công công, chuyện hạ chỉ sắp sữa thành công thì ngăn trở, hoàng hậu ánh mắt hung ác , nếu thể bà hận thể xé rách miệng của . vẫn nhẫn nhịn, vì bà nghĩ chỉ là đang kéo dài thời gian, chuyện do bà và Vệ Quân âm thầm sắp đặt, sẽ một ai thể giải quyết .

Hoàng hậu yên lặng xem , ánh mắt như kiểu với “ để xem ngươi gì”.

Ta quan tâm ánh mắt g.i.ế.c của hoàng hậu, bình tĩnh Thuận phong đế tiếp tục .

“ Có lâu lâu sẽ một cơn đau nhói khiến hoàng thượng thể chịu nỗi, đến mức muốt ngất .”

.” Thuận phong đế kinh ngạc rõ bệnh trạng của .

Ta mỉm vẻ mặt mong chờ của Thuận phong đế, còn vẻ mặt đề phòng của hoàng hậu, từ từ từng chữ.

“ Lúc ở quê nhà, thần từng may mắn chứng kiến, một vị bá hộ vì trong nhà tranh chấp thừa kế nên hãm hại, là hạ vu cổ nguyền rủa, triệu chứng giống như hoàng thượng , nên thần cả gan cùng hoàng thượng.’

“ Vu cổ nguyền rủa? chuyện , ái phi tỉ mỉ cho trẫm .” Thuận phong đế như bắt cọng cỏ cứu mạng, vội vàng hỏi .

“ Thần vu cổ nguyền rủa là dùng m.á.u chí , cùng với tóc của nguyền rủa, đem chôn chân giường đó sẽ khiến nguyền rủa liên tục đau đầu, cho đến 7749 ngày sẽ thất khiếu mà t.ử v/ong.” Ta chậm rãi thuật cho Thuận phong đế .

“ 7749 ngày sẽ c/hết.” Thuận phong đế sợ hãi lặp lời .

“ Hoang đường, Nhu quý phi, đường đường một quý phi cao quý tin lời những chuyện mê tín hoang đường, mê hoặc hoàng thượng.” Hoàng hậu tức giận gầm lên.

“ Thần dám! Thần chỉ chuyện từng thấy, hề ý định truyền bá mê hoặc hoàng thượng, mong hoàng thượng minh giám.” Ta thèm để ý tới hoàng hậu, cung kính giải thích cùng Thuận phong đế.

“ Được , nàng cũng chỉ kể chuyện xưa, hậu cần quá lên như .” Thuận phong đế khó chịu mặt với hoàng hậu.

“ Vậy nàng cách giải quyết vu cổ nguyền rủa như thế nào ?” Thuận phong đế tiếp tục hỏi .

Ta giả vờ đưa mắt hoàng hậu, dáng vẻ sợ sệt dám .

Thuận phong đế thấy như , vẻ khó chịu đưa mắt hoàng hậu.

“ Nàng cứ , trẫm cho phép nàng .” Thuận phong đế trầm giọng .

“ Thần chỉ cần lấy m.á.u chí khác, đặc biệt thể lấy m.á.u thuật nguyền rủa, uống liên tục ba ngày thì sẽ giải thuật nguyền rủa, ngược bỏ m.á.u nguyền rủa sẽ phản phệ, triệu chứng giống như hoàng thượng.” Được sự cho phép của Thuận phong đế, mạnh dạn hết.

“ Chí , tức là cùng dòng m.á.u của trẫm?” Thuận phong đế hỏi .

, nhưng thể là nữ nhân, vì m.á.u của nữ nhân thuần âm tác dụng, dùng m.á.u chí dương thuần dương của nam nhân. Càng chí của hoàng thượng càng , nếu là hài t.ử sinh khả năng mới thành công.” Ta nhẹ giọng giải thích cho Thuận phong đế, đó cẩn thận dặn dò.

hoàng thượng cẩn thận, nếu uống m.á.u bỏ m.á.u vu cổ nguyền rủa, những giải vu cổ, hoàng thượng ngược sẽ đau đớn hơn bây giờ.”

“ Chí , sinh, lấy m.á.u bỏ m.á.u nguyền rủa.” Thuận phong đế lẩm bẩm, lâm trầm tư.

21.

Hoàng hậu thấy Thuận phong đế tin lời , lâm trầm tư suy nghĩ thì nóng ruột vội vàng lên tiếng.

“ Hoàng thượng, nên tin lời quý phi, chuyện thật hoang đường, vì suy nghĩ chuyện , nên nghĩ cách giải quyết truyện triều chính.”

“ Hoàng hậu cứ hối thúc hoàng thượng giao quyền cho thái t.ử như ? thật nghi ngờ.” Tuệ phi nãy giờ lên tiếng, đột nhiên mở miệng chặn lời hoàng hậu.

“ Tuệ phi đừng vu oan, bổn cung chỉ vì lo lắng hoàng thượng tin lời xàm ngôn mà hồ đồ.” Hoàng hậu ngờ Tuệ phi lên tiếng cản trở, lạnh lùng trừng mắt với Tuệ phi .

“ Không , việc thần cũng từng phu kể qua, căn cứ quý phi bậy bạ .” Tuệ phi e sợ ánh mắt hoàng hậu, tiếp tục khiêu khích.

Hoàng hậu nghĩ tới Tuệ phi ngang nhiên chống đối bà , còn giúp chuyện.

“ Được , đừng náo loạn, trẫm tự quyết định của , hoàng hậu cũng đừng vội vàng quyết định trẫm.”

“ Hải công công, cho truyền thái t.ử.”

Giọng điệu lạnh lùng của Thuận phong đế vang lên.

Hoàng hậu Thuận phong đế cho truyền Vệ Quân thì trong lòng sợ hãi, hoàng thượng tin tưởng lời .

“ Hoàng…hoàng…thượng, cho gọi thái t.ử để gì.?” Hoàng hậu lắp bắp hoàng thượng mở miệng hỏi.

“ Trẫm thử xem lời quý phi, hiện tại thái t.ử là nam hài t.ử duy nhất của trẫm, nó là chí nhất, kêu nó đến đây để thử một chút.” Thuận phong đế nhàn nhạt trả lời hoàng hậu.

“ Hoàng thượng.! tin lời xàm ngôn mà , sợ hậu cung đàm tiếu, ở đây còn các phi tần khác.” Hoàng hậu tức giận hét lên với hoàng thượng.

Ta hoàng hậu thất thố như nguyên nhân, thuật nguyền rủa là do Vệ Quân , nếu để Thuận phong đế uống m.á.u khác nào sẽ sự thật. Ta nhếch môi , để xem hoàng hậu thế nào để giải vây cho Vệ Quân, cái bẫy mà cất công bày .

“ Tất cả các ngươi lui , chuyện hôm nay trẫm ở bất cứ nới , nếu bồi theo cửu tộc nhà các ngươi.” Thuận phong đế uy h.i.ế.p quét quanh các phi tần, lên tiếng.

“ Thần tuân chỉ, thần cáo lui.” Các phi tần đồng loạt lên tiếng, lật đật nối đuôi rời .

Ta cùng Tuệ phi cũng định xoay rời , thì Thuận phong đế gọi .

“ hai các nàng ở , chuyện hai nàng cũng từng một ít, ở cùng trẫm thử xem như thế nào.”

“ Dạ, hoàng thượng.” Hai chúng đồng thanh đáp.

“ Trẫm cho các nàng lui , hậu thể yên tâm , chỉ thử một chút hậu cũng đừng căng thẳng.” Thuận phong đế hoàng hậu lên tiếng.

Hoàng hậu thể nữa, Thuận phong đế quyết tâm đến thì bà còn gì, vẻ mặt lo lắng yên của bà , tâm tình vui vẻ hẳn lên.

Ta và Tuệ phi đến ghế xuống, nhàn nhã uống , chờ xem kịch vui.

Hoàng hậu thì như lửa, chiếc khăn tay trong tay vò sắp rách .

Chúng đợi lâu lắm, Hải công công mang theo Vệ Quân tiến , dáng vẻ cao ngạo của Vệ Quân, đoán chắc chắn Hải công công gì cùng , nên cứ ngỡ hoàng thượng cho gọi là để mật chỉ truyền ngôi.

Ta khẽ nhếch môi, để xem một lát nữa ngươi còn cao ngạo nữa .

Từ khi Vệ Quân bước , hoàng hậu liên tục đưa mắt hiệu cho , ánh mắt hoàng hậu, cùng với việc thấy và Tuệ phi cũng mặt ở đây, Vệ Quân tỏ hoang mang, vẫn hiểu nếu truyền mật chỉ thì tại Hải công công dẫn đến nơi nghỉ ngơi riêng tư của hoàng thượng.

nếu là mật chỉ tại và Tuệ phi ở đây? Vệ Quân đưa mắt hoàng hậu, như tìm câu trả lời, nhưng đợi hoàng hậu lên tiếng, Thuận phong đế lên tiếng chặn .

“ Thái t.ử, hôm nay trẫm cho gọi ngươi đây là chút chuyện cần ngươi hỗ trợ.”

“ Phụ hoàng nhi thần gì cứ để Hải công công tuyên thẳng là , nhi thần nguyện vì phụ hoàng phân ưu.” Vệ Quân cung kính hành lễ, đáp lời Thuận phong đế.

“ Hải công công, bắt đầu .” Thuận phong đế lệnh cho Hải công công.

Hải công công từ lúc nào, tay cầm một cái chén cùng một thanh đao đến bên cạnh Vệ Quân.

“ Thái t.ử, mạo phạm .”

“ Phụ…phụ…hoàng. Đây..đây là đang gì.” Vệ Quân dường như ý thức điều gì, vẻ mặt đề phòng Hải công công, đó Thuận phong đế.

“ Ngươi cứ hợp tác cùng Hải công công, một lát trẫm sẽ rõ.” Thuận phong đế lạnh lùng lệnh.

Mặc dù tình nguyện nhưng Vệ Quân dám chống cự, để mặt Hải công công dùng d.a.o rạch một đường cánh tay , m.á.u tươi từng giọt chảy chén.

Gương mặt Vệ Quân nhợt nhạt theo từng giọt m.á.u, là do mất m.á.u là do sợ hãi điều gì, ngay cả hoàng hậu mặt cũng lộ vẻ sợ hãi chén m.á.u tay Hải công công. 

Loading...