Ánh mặt trời chiếu rọi phòng, bao phủ lấy Lệ Khanh Xuyên bằng một sự ấm áp. trái tim giống như một nơi vĩnh viễn mặt trời ghé thăm, lạnh lẽo như băng giá.
Tống Cẩm Thư vẫn chìm giấc ngủ sâu, chút dấu hiệu nào của việc tỉnh . Cô đang trải qua một giấc mơ dài dằng dặc, trong mơ dường như cô thấy bóng dáng quen thuộc . , cô còn cố sức để nắm lấy tay nữa.
Lệ Khanh Xuyên gương mặt trắng bệch của cô, khẽ lầm bầm.
"Cẩm Thư."
Khoảnh khắc gọi cái tên , chợt ngẩn . Đã bao lâu gọi cô như thế? Lần cuối cùng gọi tên cô một cách dịu dàng là khi nào nhỉ? Lệ Khanh Xuyên nhớ , đó là hồi họ mới kết hôn. Không hiểu , lòng càng thêm trĩu nặng.
Anh hít một thật sâu.
"Có em vốn định cho là em m.a.n.g t.h.a.i ?"
Đôi mắt Tống Cẩm Thư vẫn nhắm c.h.ặ.t, hàng mi khẽ run rẩy. Ánh màn đêm hắt lên cô một tia sáng nhu hòa. Lệ Khanh Xuyên chợt nhớ ăn sáng đó, cô nôn khan nhưng bảo .
"Tại với ? Em định lén bỏ đứa bé ?"
Cổ họng khô khốc, những lời đó gần như thể thốt thành tiếng. Gương mặt Lệ Khanh Xuyên khẽ biến đổi, nở một nụ tan nát. Trong cuộc hôn nhân của họ, cũng từng mong chờ sự xuất hiện của một sinh linh nhỏ bé.
Ánh mắt Lệ Khanh Xuyên dời xuống vùng bụng của cô. bây giờ... Chỉ cần nghĩ đến thôi, tim nhói đau. Đó là đứa con đầu lòng của họ, mà mất một cách đột ngột như thế. Anh thậm chí còn kịp đứa bé là trai gái. Anh nhớ đến căn phòng trẻ em vẫn luôn để trống ở nhà. Càng nghĩ, trái tim càng đau đớn khôn nguôi.
lúc , một ông cụ đẩy xe lăn đưa một bà cụ phòng bệnh. Bà cụ dường như ngủ . Lệ Khanh Xuyên đưa mắt sang, ông cụ đặt ngón tay lên môi hiệu.
"Suỵt, nhỏ tiếng một chút."
Thần sắc chút mơ hồ. Lúc , bà cụ mở mắt , ánh mắt đầy vẻ ngơ ngác. Lệ Khanh Xuyên quan sát một hồi lâu mới nhận dường như bà cụ còn thấy gì nữa. Anh ông cụ cẩn thận dìu bà cụ lên giường bệnh.
Ông cụ bắt đầu trò chuyện bâng quơ với Lệ Khanh Xuyên.
"Chàng trai, đây là bạn gái cháu ? Đẹp quá, cô bệnh gì ?"
Thần tình Lệ Khanh Xuyên dịu đôi chút.
"Là vợ cháu ạ."
Ông cụ thoáng chút ngạc nhiên mỉm , những nếp nhăn mặt xô với .
"Tình cảm của hai cháu chắc hẳn lắm nhỉ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/muoi-nam-mot-giac-mong-tan/chuong-14.html.]
Lệ Khanh Xuyên rơi im lặng. Tình cảm ? Anh .
Ông cụ tự lầm bầm một .
"Nhiều cặp đôi thích đến Vân Nam du lịch lắm."
Tâm trí Lệ Khanh Xuyên bỗng chốc bay xa. Anh nhớ những ký ức khi cùng Tống Cẩm Thư du lịch đây. Giờ đây những ký ức dần loang lổ phai màu, mới bàng hoàng nhận sai quá nhiều. Hy vọng vẫn còn thời gian để cứu vãn tất cả.
Không hiểu , nhớ đến bản thỏa thuận ly hôn trong bức thư , chữ ký của Tống Cẩm Thư dường như đang hiện lên mồn một mắt. Anh nuốt khan một cái, chẳng thể nên lời. Anh sâu Tống Cẩm Thư đang hôn mê giường bệnh, thầm nhủ nhất định sẽ đưa cô đến Vân Nam thêm một nữa. Nghĩ , tựa thành giường ngủ .
Đêm tối buông xuống.
Tống Cẩm Thư dường như rơi một cơn ác mộng. Trong mơ một bé gái buộc tóc hai chùm đang lóc vô cùng thương tâm.
"Con đừng mà..."
Tống Cẩm Thư lúng túng tại chỗ, cô chậm rãi tiến gần, xuống để an ủi nó. Thế nhưng con bé chỉ mải miết , nó sụt sịt mũi.
"Ba cần con, cũng cần con nữa ."
Tim Tống Cẩm Thư thắt một cái. Cô vỗ vỗ lên lưng con bé, ánh mắt dịu hiền. đứa bé mặt bỗng chốc tan biến.
Tống Cẩm Thư lệ hoen bờ mi, giật tỉnh giấc. Khoảnh khắc , khắp cơ thể cô như ai đó nghiền nát, đau đớn thấu xương. Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc xộc mũi. Cô xuống chân trái đang bó bột của , cổ họng đắng ngắt.
Lúc cô mới chú ý thấy bên cạnh một .
Ánh mắt Tống Cẩm Thư dời sang, Lệ Khanh Xuyên ngủ say.
Cổ họng cô chua xót, nhưng cũng còn sức lực để suy nghĩ xem tại vẫn về Hải Thành.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Cô nghĩ gì cả, thậm chí chẳng hỏi tại ở trong phòng bệnh .
Cô ngơ ngẩn lên trần nhà, ánh mắt vô định. Không cô gái núi tuyết giờ .
Tống Cẩm Thư nhắm mắt , một giọt lệ từ khóe mắt lăn dài. Gió lạnh luồn cơ thể, dù đang đắp chăn nhưng cô vẫn thấy lạnh thấu xương tủy.
Cô khẽ đầu sang, phát hiện giường bên cạnh một đôi vợ chồng già đang cạnh .
Có thể thấy thấp thoáng hình ảnh ông cụ đang cẩn thận xích gần bà cụ, vành mũ che khuất khuôn mặt ông. Nhìn họ, Tống Cẩm Thư cảm thấy một sự ấm áp lạ thường.
Mí mắt cô ngày càng nặng trĩu, khoảnh khắc nhắm mắt , cô thầm nghĩ, cứ để tất cả vùi lấp trong trận tuyết lở .