dẫn dụ chúng trong trung tâm thương mại, chạy gào thét tên của Kha Nhất. Tiếng vang nuốt chửng bởi những tầng lầu trống rỗng. Không ngoài dự đoán, chẳng hề bất kỳ lời hồi đáp nào.
một bước rạp chiếu phim. Dùng mùi nước hoa nồng nặc để che giấu thở của , lặng lẽ xuống cạnh bà lão sữa giờ biến thành sương.
chạm bàn tay đầy nếp nhăn của bà, cảm nhận chút ấm gần giống như con , cứ như thể... bà vẫn là bà lão nụ hiền hậu năm nào.
dám, sợ bà sẽ c.ắ.n .
chỉ thể cùng bọn họ chằm chằm màn ảnh rách nát, chờ đợi một buổi công chiếu chẳng bao giờ bắt đầu.
Cuối cùng, một leo lên tầng 18 của chung cư Kim Thành. Bởi vì cạn năng lượng . cần sạc điện để đón chờ một buổi bình minh mới mẻ nhưng đầy cô độc.
31
bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm Kha Nhất.
Sự khác biệt lớn giữa robot và con là: Robot luôn tin chắc rằng kỳ tích sẽ xảy - suy cho cùng, đời tồn tại sự kiện nào xác suất bằng .
Một con mèo biến dị như Kha Nhất, bản sự tồn tại của nó là một kỳ tích . Mà để nó thể sống sót trong một thế giới như thế , thì cần kỳ tích chồng lên kỳ tích.
Thế nhưng lẽ là robot may mắn nhất thế gian. Bởi vì ngay tại miệng cống thoát nước, thấy một đôi mắt màu hổ phách vô cùng quen thuộc.
thử gọi một tiếng: “Kha Nhất?”
Đôi mắt nheo , mang theo sự cảnh giác của loài mèo hoang.
mò mẫm trong túi lấy một thanh thịt gà, đưa tay thò trong bóng tối.
Khè… Nó tung một cú tát mạnh tay , quắp lấy thanh thịt gà biến mất.
Vài ngày đó, ngày nào cũng quanh quẩn ở khu vực lân cận. Quả nhiên, gặp con mèo đó. Một chân của nó gãy, hàm trật, chằng chịt những vết thương mới cũ đan xen.
gọi tên nó, nhưng ngay cả ch.óp tai nó cũng chẳng thèm động đậy. Ta buộc lòng thừa nhận rằng, xác suất cao nó chỉ là một con mèo nhà bình thường may mắn sống sót mà thôi.
Thế nhưng vẫn kiên trì cho nó ăn mỗi ngày. Chờ đến khi nó nới lỏng cảnh giác, dùng bao tải túm gọn lấy nó, xách về chung cư Kim Thành.
32
Bất chấp sự phản đối của nó, tắm rửa sạch sẽ, chữa trị vết thương ngoài da và nuôi nó trong nhà.
nhổ sạch đống nấm đỏ trong nhà, bịt kín khe hở của cửa sổ, còn gia cố thêm cả hệ thống kiểm soát cửa . Như , đây sẽ là một tổ ấm ấm cúng. Giống hệt như căn nhà trong mấy cuốn tạp chí nội thất mà vẫn thường xem.
Đống nấm đỏ vẫn mọc mỗi ngày, và con mèo cũng ngày ngày cào đầy hung tợn. dù , cuối cùng cuộc sống cũng thêm ít sinh khí.
Một đêm nọ, bỗng nhiên bừng tỉnh khỏi chế độ ngủ đông. Ánh trăng đêm nay to lớn lạ thường, và cũng sáng rõ một cách lạ lùng.
ngẩng đầu lên, thấy con mèo đen trắng đang bệ cửa sổ, lặng lẽ ngắm vầng trăng sáng cao. Bên trong bỗng nảy sinh một cảm giác kỳ lạ, tựa như trái tim đang đập rộn ràng.
khẽ gọi: "Kha Nhất?"
Nó đầu , đôi mắt màu hổ phách ánh trăng phản chiếu trở nên trong vắt.
gọi thêm một tiếng, giọng run rẩy: "Kha Nhất?"
Chiếc đuôi của nó khẽ vẫy nhẹ.
tiến tới một bước, nước mắt lã chã rơi: "Kha Nhất."
Nó nở nụ như như , phát âm thanh khàn đặc và đứt quãng, nhưng thật rõ.
Nó là: "Com…pa…nion."
33
Kha Nhất trở về, nhưng cũng là trở về. Bởi vì những sợi tơ nấm luôn tìm cách xâm nhập đại não, hòng chiếm đoạt ý thức của nó lúc nơi.
Thời gian nó giữ tỉnh táo chỉ chiếm đầy 10%.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mua-sao-bang-vfsg/chuong-9-full.html.]
Thế nhưng, cảm thấy cả. Những con giữa "0" và "1" đều đại diện cho hy vọng.
Vào những lúc Kha Nhất tỉnh táo, giọng điệu của nó vẫn giống hệt như đây, luôn mang theo chút ghét bỏ nhàn nhạt:
“Ngươi vẫn nên lên con tàu vũ trụ trong biệt thự , tìm ngươi . Dẫu ngươi cũng chẳng cần đến khoang ngủ đông gì.”
“Cứ dây dưa với thế , mấy cây nấm trong nhất thời hứng chí chuyển sang ký sinh lên ngươi đấy.”
“Này, đừng giả vờ điếc, ngươi là đồ robot ngốc chứ đồ robot điếc …”
dừng động tác nhổ bỏ nấm mốc sàn nhà, ngẩng lên nó bình thản :
“Chỉ thị nhận là chờ đợi, chứ chủ động tìm chủ nhân.”
“Đợi đến khi mưa băng Thiên Ưng rơi xuống, tự khắc sẽ rời xa ngươi.”
Nó khẽ hừ một tiếng trong mũi xem như lời đáp .
Phần lớn thời gian, nó chỉ là một con mèo hoang dã sợi tơ nấm điều khiển đại não. Vào những lúc , thường dắt nó đến bãi cỏ rộng trong công viên thành phố.
buộc một miếng thịt gà đầu cần câu để dụ nó chạy nhảy, giúp nó giải tỏa bớt nguồn năng lượng dư thừa.
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, nó khập khiễng đuổi theo . Khi ráng chiều tắt hẳn, cuối cùng nó cũng khôi phục thần trí.
Nó thở hổn hển, bắt đầu lầm bầm c.h.ử.i rủa: “Ông đây là mèo chứ lừa , ngươi dám đối xử với như thế hả!”
tháo miếng thịt gà ném cho nó, mỉm bảo: “Lừa thì gì ăn thịt gà cơ chứ.”
34
Khi mặt trăng lên cao, chúng gốc liễu, ngắm mặt hồ yên ả phủ đầy ánh trăng xanh nhạt.
hỏi: "Kha Nhất, ngươi từng hỏi tên của ?"
Nó đáp: "Tên gọi cũng chỉ là một ký hiệu, quan trọng. Cho dù ngươi thì cũng chẳng nhớ nổi ."
“Vậy ngươi nhớ cái gì?”
“Ta thèm cho ngươi .”
Hừ. Không thì cũng đoán .
Thực , lúc ở trong căn biệt thự của tay nhà giàu , còn một việc nữa. dùng máy tính trong phòng sách để mô phỏng bản đồ trong tương lai.
Thật đáng tiếc, mưa băng Thiên Ưng sẽ đến, bao giờ đến nữa.
lạ là cảm thấy quá đau buồn. chỉ lấy một linh kiện cũ của , đặt cùng một nhúm lông của Kha Nhất bên trong con tàu vũ trụ đó.
thiết lập chế độ phóng tự động, hành trình xa nhất sẽ chạm tới vùng lân cận của chòm Thiên Ưng. Nếu ở nơi đó thực sự sự sống, họ sẽ chiêm ngưỡng một trận mưa băng đến từ Trái Đất.
Và nếu họ nhặt linh kiện , họ sẽ thấy đó khắc hai chữ: "Đồng bạn.”
35
Chúng thường xuyên đến bên bờ hồ để ngắm trăng.
Trên mặt hồ phẳng lặng như gương, soi bóng và Kha Nhất. Trong thế giới gương , sẽ rỉ sét, và Kha Nhất cũng sẽ già .
Ở thế giới đó, lời hứa đều sẽ thực hiện.
(Hết văn)
Số hồ sơ: YXXBy7Jpgo2LXpt53yM3ET3QX