Đêm Tết Dương lịch, mời Thẩm Tầm và sang nhà ăn lẩu. Gia cảnh nhà và nhà Thẩm Tầm tương đương , các ông bố đều công tác xa, hai bà gặp lúc chợ dần dần trở thành bạn bè.
Vừa bước cửa, Thẩm Tầm đưa cho một chiếc khăn len trắng muốt: "Quà cho ."
nhận.
Lúc đó điện thoại bỗng rung lên tin nhắn từ Trì Nhiễu.
[Cậu sang thăm tớ , tớ ở nhà cô đơn quá.]
Kể từ ngày hôm đó, và Trì Nhiễu còn liên lạc thường xuyên nữa. thường lấy cớ bận học để chuyện với . Thẩm Tầm đúng một điều, chúng cùng một thế giới.
như một con rùa rụt cổ, nhắn một cái cớ vụng về: [Tớ đang ở ngoài, sang .]
Anh nhắn ngay: [Tớ sốt .]
im lặng một lát lấy chiếc áo khoác bông giá treo đồ. Mẹ hỏi: "Giờ con còn ?"
cửa xỏ giày: "Con sang nhà bạn."
Thẩm Tầm cản : "Có gặp Trì Nhiễu ?"
phủ nhận. Anh bỗng nắm lấy tay , tư thế đầy khẩn khoản: "Cầu xin , đừng ."
gạt tay .
Trì Nhiễu sống trong một căn hộ view sông. Cửa mở , bên trong tối om.
Anh khẽ: "Chẳng bảo đang ở ngoài ?"
"Tớ xin ."
"Tại trốn tớ?"
im lặng. Anh bật đèn lên, những ánh đèn trần nhà lượt tỏa sáng. thấy tấm poster ảnh hậu dán tường, ngạc nhiên: "Cậu cũng thích cô ?"
Trì Nhiễu phì : "Thay vì là thích, thì đúng hơn là..." Anh : "Cậu thích cô ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mua-he-nam-ay-gio-da-thoi-qua-tim/chuong-5.html.]
gật đầu lia lịa.
Trì Nhiễu từ từ tiến gần: "Vậy nếu tớ thể cho gặp cô , sẵn lòng thực hiện một tâm nguyện của tớ ?"
Như mê hoặc, thốt lên: "Được chứ."
Chỉ còn cách đầy một bước chân, từ từ cúi xuống, gần, gần đến mức thể rõ từng sợi lông mi của , môi gần như sắp chạm môi . Anh ghé quá sát khiến gần như thở nổi. sợ hãi túm c.h.ặ.t lấy vạt áo, ép cạnh bàn, .
Bàn tay ấm áp của phủ lên mu bàn tay , nụ chút tinh quái: "Sợ tớ , trốn ?"
"Trốn thì sợ vui."
"Ra là , hóa là sợ tớ vui. lỡ như tớ định chuyện gì xa với thì ?"
"Cậu sẽ thế ."
"Biết đấy? Lâm Lai, đừng tin tưởng tớ mù quáng như . Tớ lớn hơn một tuổi, là trưởng thành , trong nhà ngoài hai đứa chẳng còn ai khác, nam đơn nữ chiếc ở chung một phòng, tớ gì mà chẳng . Cậu thực sự từ chối ?"
lúng túng cuộn c.h.ặ.t ngón tay, ngơ ngác hỏi: " tớ ghét tớ."
Trì Nhiễu thẳng dậy, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng: "Lâm Lai , mỗi chúng đều là những cá thể độc lập. Chúng tư tưởng riêng, vì cũng đủ dũng khí để ' ghét'. Cậu sợ tớ vui, sợ Hứa Tĩnh Di vui, sợ Thẩm Tầm vui, nhưng tại bao giờ quan tâm xem bản vui ?"
Nhật Nguyệt
Anh dặn dò: "Tớ hy vọng tới khi gặp chuyện thích, sẽ dũng cảm ."
Anh tiếp: "Kỳ thi tớ nhất định sẽ giành giải nhất. Không tớ khoe khoang , tớ chỉ rằng tớ sẽ thành công, và cũng thể. Cậu là lá xanh nền cho ai cả, đến thế giới chỉ để trở thành chính mà thôi. Hãy tranh đấu cho bản thêm một chút , từ giờ trở , cái gì của là của , và tuyệt đối ủng hộ chính ."
Lông mi khẽ rung động. Chưa từng ai với những lời như thế. Bấy lâu nay, luôn nhường nhịn thứ.
Lúc nhỏ chơi đóng vai trong phim "Hồng Miêu Lam Thố", vai nào cũng tranh hết, chỉ còn vai Mã Tam Nương ai diễn, thế là nhận lấy. Nhà nghèo, nhưng giày mới của em trai luôn ưu tiên mua , kẹp tóc thích thì cứ trì hoãn mãi. Em gái hàng xóm sang chơi đòi b.úp bê yêu quý, lớn dạy bảo nên đành nén nước mắt tặng nó, để một tuần thấy nó trong thùng rác ngoài cổng.
Vì sợ ghét bỏ, nên hết đến khác chịu thiệt thòi, đem những thứ vốn thuộc về dâng cho khác. cứ mãi hy sinh lợi ích của bản chỉ để đổi lấy sự hài lòng của xung quanh.
Những lời của Trì Nhiễu chạm sâu tâm khảm .
khẽ đáp: "Được."
Đêm đó, ở đến tận mười hai giờ khuya. Phía bên sông, những chùm pháo hoa rực rỡ nở rộ bầu trời, chúng nổ tung thành muôn màu muôn vẻ, soi sáng một tuổi mười bảy vốn xám xịt đơn điệu.
Trì Nhiễu ghé sát tai : "Lâm Lai, năm mới vui vẻ."