MỘT GỐC TUYẾT - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-13 12:25:13
Lượt xem: 433
Tạ Tự tư chất như ngọc, tuổi trẻ tài cao.
Chỉ tiếc một điều, một thê t.ử xuất hèn kém.
Hắn thích , chê thô tục, hiểu thi thư, càng chán ghét việc dựa thế quyền quý.
Thành bốn năm, tự xin điều nơi xa ba năm.
Ngày hồi kinh, mang gấm Thục về tặng cho nữ quyến trong nhà.
Duy chỉ phần của .
Đêm , hầu hạ y phục, nhẹ giọng mở lời hòa ly.
Tạ Tự mặt lạnh: “Chỉ vì chuyện ?”
Ta đáp khẽ: “Không chỉ vì chuyện .”
Chương 1:
Áo choàng trong tay vẫn còn vương ấm nam nhân. Ta theo bản năng siết c.h.ặ.t, một nữa lặp :
“Không chỉ vì chuyện .”
Ngọn nến “tách” một tiếng, ánh sáng lay động, ánh mắt của Tạ Tự rơi xuống gương mặt — trầm tĩnh, lãnh đạm, mang theo dò xét.
Dung mạo tuấn tú nhã nhặn, khí chất thong dong. Phong thái hào hùng năm xưa khi tân khoa thám hoa lang cưỡi ngựa dạo chơi phố Trường An, sớm năm tháng ở nơi biên thùy mài mòn.
Giờ đây càng thêm điềm tĩnh, càng khiến thể chạm tới.
Chỉ một điều từng đổi — chính là sự lạnh nhạt dành cho từ đầu đến cuối.
“Hôn ước của và nàng, vốn là do trưởng bối định sẵn.” Giọng Tạ Tự lạnh lùng, như chỉ đang một sự thật:
“Bốn năm , chính nàng mang hôn thư đến cửa cầu hôn.”
Một nỗi nhục nhã vô hình bao phủ lấy , khiến nghẹn ngào khó thở.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta bối rối, vô thức vuốt ve lớp vải trong tay. Trên thêu hoa văn mây nổi hạc bay, đường kim mũi chỉ tinh tế khiến đầu ngón tay rát buốt.
Rõ ràng năm xưa là tự thức đêm, từng mũi từng đường thêu nên hoa văn .
Có lẽ sắc mặt quá đỗi tái nhợt, Tạ Tự khẽ thở dài:
“Hôm đó trong Vân Tú Các chỉ còn ba tấm gấm Thục, vội vã trở về kinh, cố tình quên.”
“Ngày mai sẽ sai Mặc Vân kho chọn cho nàng một tấm gấm Tô Châu thượng hạng. Xiêm y gấm vóc cũng chỉ là vật ngoài , đừng vì thế mà tự khiến bản tủi .”
Lời , rõ ràng ý tứ trách móc.
Ta ngẩng đầu, sững sờ .
Ba năm vắng nhà, việc lớn nhỏ trong phủ đều do một tay quán xuyến. Trong kho còn mấy tấm gấm Tô Châu thượng hạng, ai rõ hơn .
Nếu thực sự vì gấm vóc mà tổn thương, đợi đến lúc mở miệng ban phát?
Bao nỗi xót xa, uất nghẹn chặn nơi cổ họng, mấy mấp máy môi, rốt cuộc vẫn thể cất lời.
Tạ Tự sớm còn kiên nhẫn với , kết thúc câu chuyện bằng một lời thản nhiên:
“Không còn sớm nữa, nghỉ .”
Tấm rèm giường dày nặng buông xuống, gian trong rèm giường càng thêm kín đáo.
Nhịp thở, hình dáng thể nam nhân — đều nhắc nhớ rõ, cùng chung chăn gối.
Phu quân của .
Người phu quân rời nhà nhậm chức chỉ ba tháng thành .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mot-goc-tuyet/chuong-1.html.]
Ánh đèn lờ mờ, tĩnh lặng đến độ thể rõ từng thở.
Tạ Tự bỗng nửa chống dậy, phần lớn thể nghiêng về phía .
Hương thơm xa lạ mà quen thuộc xộc đến khiến như xé rách từng giác quan — đau buốt đến sắc nhọn.
Ta chợt nhớ buổi tiệc tẩy trần hôm nay, lão phu nhân một câu:
“Con hai mươi tư tuổi, cũng nên một đứa đích trưởng t.ử .”
Nỗi đau quặn thắt khiến khó lòng thở nổi, tim đập thình thịch vang dội bên tai, mắt bỗng tối sầm.
Tạ Tự thổi tắt đèn l.ồ.ng bên giường.
Hắn lùi về, giữ cách phân minh như cũ.
Cơn đau dần dịu xuống, trong lòng thoáng dâng lên một cảm giác thư thái lâu .
Kế đó là một nỗi nặng nề rõ là thất vọng nhẹ nhõm, trĩu nặng giữa n.g.ự.c.
Trong bóng tối, khẽ giễu mà chẳng thành tiếng.
Năm gả cho Tạ Tự, lễ đội mũ thành niên, mới Thánh thượng ngợi khen điện Kim Loan một câu “tư chất như ngọc”, liền phong thám hoa lang.
Tiền đồ rạng rỡ, phong thái hào sảng. Ai cũng nghĩ sẽ nên duyên cùng thanh mai của , nhưng cầm hôn thư, tìm đến phủ Tấn Ninh Bá.
Hôn thư do chính tay tổ phụ của Tạ Tự — Tấn Ninh Bá , đóng dấu gia chủ, thêm ân cứu mạng của phụ , Tạ Tự trầm mặc ba ngày, cuối cùng vẫn cúi đầu chấp nhận.
Một thám hoa lang kinh tài tuyệt diễm, cưới một thê t.ử xuất nơi thôn dã.
Vì , Tạ Tự thích — điều , luôn hiểu.
Và cũng luôn mang trong lòng một nỗi áy náy nguôi.
…
Giờ Mão đến, một trận mưa xuân nhẹ rơi.
Thanh Trúc đang chải đầu cho , Tạ Tự từ sân viện luyện kiếm trở về, mang theo chút ẩm lành lạnh và hương lê nhè nhẹ.
Ta cúi đầu cung kính dậy, đón lấy chiếc áo khoác ướt đẫm để cho .
“Thiếp dặn tiểu trù phòng chuẩn nước nóng,” khẽ . “Đầu xuân hàn khí vẫn còn nặng, nên chú ý giữ ấm.”
“Không cần.” Hắn cự tuyệt dứt khoát, ánh mắt dừng ở bờ vai , giọng cũng lạnh hơn vài phần:
“Hôm nay hẹn cùng bằng hữu, về dùng bữa tối.”
Ta gật đầu, thắt đai lưng, lùi nửa bước, từ đầu đến cuối thẳng , cũng chẳng thêm lời dư thừa:
“Đã đến giờ, xin phép đến hoa sảnh .”
Ta chẳng còn để tâm cảm kích — đó chỉ là trách nhiệm của mà thôi.
Trên đường đến hoa sảnh, gió xuân hiu hắt, nhưng chẳng thổi bay nổi cơn mệt mỏi trong lòng . Ta khẽ che miệng ngáp một cái.
“Thế t.ử gia hồi phủ, liền còn thời gian ngủ nướng.”
Thanh Trúc bên cạnh nhỏ giọng than vãn:
“Vì bức họa mà thức mấy đêm liền, vẫn nghỉ ngơi t.ử tế .”
“Im lặng.” Ta chỉnh áo choàng, động tác bỗng khựng , chợt hiểu vì khi nãy Tạ Tự đột nhiên trở mặt lạnh lùng.
Chiếc áo lụa là may từ đầu xuân năm ngoái, mới cũ.
Hắn nghĩ cố tình mặc y phục cũ, vì chuyện hôm qua hồi kinh mà mang cho tấm gấm Thục, nên giận dỗi.
Nỗi chua xót quen thuộc dâng lên nơi sống mũi, chớp mắt, đầu tiên vì hiểu quá rõ mà thấy xót xa.