09
Ý định thú nhận đứt đoạn.
xoay trong vòng tay Hoắc An, vẫn thoát khỏi những lời lạnh lùng của .
Nhịp thở phía lưng dần trở nên đều đặn, c.ắ.n môi rơi nước mắt trong im lặng.
dám mong cầu sự tha thứ của Hoắc An.
Chỉ là buồn bã nghĩ. Giá như Hoắc An tìm thấy sớm hơn một chút thì mấy.
Sau khi bố nuôi vứt bỏ, chính ông nội nhặt .
Ông dựa thu nhập ít ỏi từ việc nhặt ve chai, chu cấp cho học, nuôi nấng khôn lớn.
Khó khăn lắm mới đợi đến lúc thi đại học xong, ông nội đổ bệnh.
Nếu bước đường cùng, trèo lên giường của Hoắc An.
Nhớ khi ông nội phẫu thuật thất bại qua đời, tìm thấy một chiếc túi vải cũ trong di vật của ông. Bên trong là những đồng tiền lẻ tích cóp từng đồng một.
Còn một tờ giấy, đó những dòng chữ xiêu vẹo "Tiền cho Tiểu Thời học đại học."
Mỗi khi nhớ , khóe mắt đều nhịn mà cay xè.
quả thực sai. hối hận.
Chỉ là Hoắc An như , vẫn sẽ cảm thấy buồn.
rơi nước mắt nghĩ, cứ giấu giếm mãi như .
Cuối tuần, Hoắc An vẫn như thường lệ đẩy lùi công việc, chuyên tâm ở bên cạnh .
Điểm thi đại học , thể đỗ trường đại học top 211.
Anh vui, ôm lòng khen ngợi tiếc lời lâu, khen đến mức thấy ngại ngùng.
Anh hỏi về dự định tương lai: "Học thương mại , tiếp quản tập đoàn nhà họ Hoắc, cũng sẽ cầm tay chỉ việc dẫn dắt em."
lắc đầu: "Em học y."
Giọng điệu của Hoắc An mấy tán thành: "Suy nghĩ kỹ ? Học y vất vả."
gật đầu.
Nếu học y, lẽ , thể giữ quan trọng.
Anh thấy vẻ mặt kiên định của , bèn thỏa hiệp: "Được , tin rằng Tiểu Thời của chúng vấn đề gì. Còn về phía nhà họ Hoắc, sẽ công cho em cả đời ? Tiểu thiếu gia."
Ba chữ cuối cùng cố ý đè thấp giọng, ghé sát tai .
Mặt nóng bừng: "Anh, đừng trêu chọc em nữa."
Anh hỏi nước ngoài .
từ chối: "Tiếng Anh của em , hơn nữa em ngoài..."
Thật tất cả chỉ là cái cớ mà thôi. chỉ là, ở bên cạnh Hoắc An.
Mặc dù giữa chúng vẫn còn chôn một quả b.o.m thể nổ bất cứ lúc nào. vẫn nỡ rời xa mái ấm đỗi dịu dàng .
Cũng nỡ xa .
Sau khi xác định xong chuyên ngành, Hoắc An bảo trợ lý sắp xếp tài liệu về các trường đại học phù hợp mang đến tận nhà.
Sau khi giao tài liệu xong, trợ lý vẫn rời . Vẻ mặt dường như chút khó xử.
Hoắc An ôm lật xem tài liệu, đầu cũng ngẩng lên, hỏi: "Còn chuyện gì nữa? Nói ."
Trợ lý cẩn thận mở miệng: “Sếp Hoắc, mà ngài tìm… kẻ leo lên giường ngài… tìm .”
Cơ thể cứng đờ.
Giọng Hoắc An trầm xuống: “Ừ, đưa đến đây?”
Biểu cảm trợ lý trở nên kỳ lạ: “Sếp Hoắc, đó… đúng là đang ở đây… ừm… hiện tại… đang ở trong lòng ngài.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mot-dem-lam-lo-lai-thanh-anh-em-trong-nha/chuong-4.html.]
10
Biểu cảm của Hoắc An chuyển từ tức giận sang kinh ngạc, đến mờ mịt.
Anh cúi đầu, ánh mắt phức tạp : “Tiểu Thời… tại ?”
Quả b.o.m đó… cuối cùng cũng nổ tung.
Giọng khàn khàn: “Xin , … em chỉ là… quá cần tiền.”
Anh bảo trợ lý rời , căn phòng rộng lớn chỉ còn hai chúng .
cúi đầu, dám ánh mắt thất vọng chán ghét của .
Hoắc An mặt lạnh xuống, đột nhiên đưa tay kéo quần .
Lúc thật sự sợ hãi: “Anh, em sai , thể… đừng phế em …”
Anh mạnh.
Cuối cùng sợ đến mức giọng cũng run lên, gần như bật : “Hoắc An!”
cơn đau tưởng tượng hề đến.
Anh cúi đầu, nốt ruồi ở giữa đùi , đến lúc mới buộc tin.
Hoắc An nhắm mắt , hít sâu một mở , vành tai đỏ. Anh giúp mặc quần, giọng phức tạp: “Tiểu Thời, em từ lâu… tại với ?”
luống cuống .
Nhìn thấy biểu cảm của , đáy mắt thoáng qua một tia tổn thương: “Em… sợ ?”
cúi đầu, nước mắt rơi từng giọt: “Xin … em cố ý leo lên giường , cố ý bẩn …”
“Đêm đó… đau ?”
Hoắc An cắt ngang lời xin của , giọng khàn: “Anh bỏ t.h.u.ố.c, nặng nhẹ…”
Không ngờ hỏi như .
sững , chậm rãi lắc đầu.
Hoắc An im lặng lâu, đưa tay lên, xoa đầu như .
chạm tóc , như đụng thứ gì nóng bỏng, lập tức rút tay về.
“Anh ngoài hút điếu t.h.u.ố.c.”
theo bóng lưng gần như bỏ chạy của .
Môi khẽ mở, phát tiếng.
Anh… đang chê em bẩn ?
Tên Dam Tâm Sáng. Truyện này KHÔNG được đăng tại Hạt Đậu Khả Ái.
Nhấn vào tài khoản team Cam Mười Tú để tìm đọc những bộ truyện siêu hay của mình nha cả nhà. Có đủ các gu từ ngọt tới mặn, từ hường tới hắc, tha hồ mà lựa luôn nà. (⸝⸝>•̀⸝⸝)✧
Lồng n.g.ự.c nghẹn , cổ họng như nhét đầy bông ướt.
…
bẩn.
Hoắc An ngoài hút t.h.u.ố.c nhưng nữa.
Buổi tối cũng còn chuyện kể khi ngủ.
mở mắt đến tận sáng.
chua xót nhận … Thói quen đúng là thứ đáng sợ.
Sáng hôm , nhận tin nhắn của Hoắc An: “Đến địa chỉ , cho em xem thứ .”
Sắc mặt chút tái nhợt.
Nhớ như … là dẫn gặp bố nuôi. Anh cho dùng đầu t.h.u.ố.c lá đốt họ sáu lỗ.
Vậy …
Đến lượt ?