MỘT CUỘC HÔN NHÂN MA - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-13 15:53:38
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5.
Mẹ luôn trọng nam khinh nữ, cũng trách bà. Bố ba đời độc đinh, gia đình ít , bà nội ngày nào cũng lạy Quan Âm chỉ mong sinh con trai.
Khi m.a.n.g t.h.a.i , hàng xóm đều bụng nhọn như , chắc chắn là con trai.
Mẹ cũng chỉ , trai gái đều .
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
bà nội vui: "Mày linh tinh gì , nhà họ Lý chúng ba đời độc đinh, đứa bé chắc chắn là một thằng cu mập mạp."
Mẹ dám lên tiếng, chỉ gượng gạo. Sau , ngày chào đời, bà đỡ bế .
Bà nội xông lên hỏi: "Có là thằng cu ?"
Bà đỡ : "Là một cô bé."
Bà nội lập tức bỏ , còn khạc một bãi nước bọt thật mạnh: "Đồ vô dụng."
Không chỉ , ngay cả bà đỡ cũng vui.
"Thời đại nào , còn nghĩ đến chuyện nối dõi tông đường."
Bà đỡ đưa cho bố , bố hiền lành, cẩn thận ôm : "Thành Thành, Tiểu Thành Thành, con gái ngoan của bố."
Ông tên là Lý Thành Thành, Thành trong thành công, việc như ý. Đây là cái tên nhất mà một nông dân quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời như ông thể nghĩ .
chút vui: "Chỉ là một đứa con gái, xứng với cái tên như ?"
Thông thường lúc , bố và cùng mắng, bố còn lén lút nhét cho một viên kẹo dính dính ngọt lịm.
Sau em trai đời, cũng còn chịu ánh mắt lạnh lùng của bà nội, những lời dạy dỗ của nữa.
Bố vẫn với , ông sẽ lén lút cho tiền tiêu vặt lưng và em trai , cũng sẽ bảo học hành chăm chỉ, lớn lên rời khỏi cái làng nhỏ .
Sau , thực sự thi đỗ đại học, chuẩn rời khỏi đây.
Mẹ khá bất mãn với : "Con gái con đứa nhiều sách gì? Em trai con bây giờ đang tuổi học, bố con bắt đầu đau chân xuống đất , còn uống t.h.u.ố.c hàng ngày, bốn miệng ăn trong nhà đều trông cậy , lấy tiền nhàn rỗi mà nuôi con?"
Bố trở nên im lặng, hút t.h.u.ố.c lào, ba lách ba lách.
ấp úng khi chuẩn xin tiền học phí: "Con sẽ tiêu nhiều tiền, trường trợ cấp cho sinh viên nghèo, cuối tuần con cũng thể thêm kiếm tiền."
Mẹ tiếp lời: "Không cần tiền cũng , con Hoa nhà hàng xóm kiếm tiền đều đưa về nhà, con đây vẫn ăn ?"
Bố vẫn im lặng.
đành : "Con sẽ thêm vài việc mỗi tháng, để phụ giúp gia đình."
Bố đặt điếu t.h.u.ố.c xuống, vỗ bàn, cho học.
Khi , tiễn, bố lấy những tờ tiền đỏ mới tinh bọc trong vải, tổng cộng bảy trăm tệ.
"Con gái, đừng lo lắng về tiền, học thì học cho , đừng thêm."
cầm tiền, nên nhận .
Bố nhét tay , bỏ .
cầm tiền bóng lưng ông rời , lưng còng xuống, mặc chiếc áo sơ mi cũ kỹ, chân đôi giày vải rách lỗ, tập tễnh.
6.
Không hiểu , bao giờ đòi trả tiền trong suốt thời gian học.
chỉ cần thêm mỗi tháng để kiếm tiền sinh hoạt.
Sau , một công ty tư nhân, mỗi tháng sáu nghìn tệ, ở thành phố tấc đất tấc vàng , mức lương cao, nhưng may mắn là công ty căng tin miễn phí.
Mỗi tháng khi nhận lương, gửi về nhà ba nghìn, trừ năm trăm tiền thuê ký túc xá công ty, còn hai nghìn rưỡi gửi thẻ ngân hàng của .
Thỉnh thoảng bố liên lạc với , gọi điện cho . Ông cũng gì với , chỉ hỏi công việc thế nào.
.
Ông hỏi yêu ?
, trẻ ở thành phố lớn thích yêu đương.
lừa ông , yêu đương. Vì hết tiền .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mot-cuoc-hon-nhan-ma/chuong-2.html.]
Công ty hủy ký túc xá, bảo chúng tự tìm chỗ ở.
Các đồng nghiệp than trời trách đất, cũng thầm c.h.ử.i rủa, tự nhiên thể ở .
dùng wifi miễn phí của công ty để lên mạng, tìm nhà trọ gần đó.
Một tiếng ho, thêm .
Đối phương thẳng vấn đề hỏi : "Có thuê nhà ?"
kịp thắc mắc thông tin liên lạc của , chỉ công ty yêu cầu chuyển ngày mai.
Tan liền chạy thẳng đến địa điểm căn nhà, gặp môi giới liên hệ với .
Một phụ nữ, hơn năm mươi tuổi, mập, trông khá hiền lành.
Cô tự xưng họ Từ, bảo cứ gọi là chị Từ.
xem qua căn nhà, kiểu nhà , gần công ty, quan trọng hơn là tiền thuê nhà rẻ đến kinh ngạc.
"Chị Từ, tại tiền thuê nhà rẻ như ?"
"Không là nhà chủ nhà chuyện, đang cần tiền gấp."
càng hiểu, cần tiền gấp cũng là lý do chứ?
kịp nghĩ nhiều, chị Từ lấy một tờ giấy.
"Cô điền thông tin cơ bản , chủ nhà xem xong mới thể cho cô ở."
nhận lấy tờ giấy, đó tên, tuổi, ngày tháng năm sinh, quê quán.
"Nhất định ngày sinh âm lịch." Chị Từ thì thầm tai .
cầm b.út xong, đưa cho chị Từ.
"Khi nào thì thể ở?"
Chị Từ cẩn thận kiểm tra thông tin giấy, : "Tối nay thể ở."
"À, đưa ngoài ở."
7.
"Mẹ ơi, con thật sự cảm thấy chị con vẫn còn sống, chúng gọi bác sĩ đến ."
Em trai chỉ , kéo đến xem, chịu, hai giằng co.
bộ áo cưới giam cầm, c.h.ế.t cứng trong quan tài, nhúc nhích.
Lần bà Vương càng sốt ruột hơn, vội vàng .
"Không thể chậm trễ , thể chậm trễ , tìm nhà họ Vương, các ở đây."
Mẹ sợ hãi đến mức gì hơn: "Ông nó ơi, ông nó ơi, sẽ chuyện gì chứ?"
Bố im lặng, như thể ông tồn tại.
Mẹ kéo tay bà Vương đang : "Bà Vương ơi, bà , ba con chúng ?"
Bà Vương đột nhiên gay gắt: "Một con bé c.h.ế.t yểu, trời thương đất dung, cưới nó là phúc của nó, nó còn dám gì?"
Mẹ nhỏ giọng : "Vậy, lỡ thì ?"
Bà Vương nhanh ch.óng đến mặt : "Con bé ơi, đời phụ nữ cuối cùng cũng lấy chồng, con ở lấy chồng, ở cũng tìm một đàn ông để nương tựa, đời mới viên mãn, nhà họ Vương là một nơi , thiệt thòi cho con ."
tò mò, những gì bà , rốt cuộc là thật , phụ nữ thật sự cần một đàn ông để nương tựa ?
Em trai bà Vương kéo : "Nếu con chị con sớm an táng yên nghỉ, mấy ngày nay hãy canh giữ cẩn thận, con là đồng nam, tuổi hổ, thể trấn áp nữ quỷ đồng trinh, nếu – nhà họ Lý của các con, nhà họ Vương của họ và cả , đều yên ."
Em trai định phản bác.
"Sớm cho con bé an táng."
Bố quyết định, đồng ý với lời của bà Vương.
Em trai bất bình, nhưng vì lời của bố , nhịn xuống, nó cũng mong sớm an táng.