MỘT CÀNH TUYẾT - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-21 12:56:03
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mạng tiểu nhân là phu nhân cứu. Trong phủ , hơn nửa đều từng chiếu cố. Người thương xót chúng con, chúng con đều .”

Hắn hít mũi:

“Tiểu nhân chữ, chẳng lời , chỉ mong phu nhân sống như ý.”

 

Ta đỡ dậy. Nửa năm , Trần bá nhận con nuôi; hôm nay lỗ mãng, lão phu nhân nể mặt Trần bá cũng sẽ trách phạt nặng. Vì , hôm nay mới dám mặt trong phủ dập đầu tiễn ba lạy.

 

“Sau bảo Trần bá dạy ngươi học vài chữ.”

Khóe mắt ươn ướt, chớp mắt mấy mới :

“Tấm lòng của các ngươi, đều hiểu. Về , ngươi chăm sóc Thanh Trúc nhiều hơn.”

 

Ta ngẩng đầu, thấy Thanh Trúc nép cột tròn ở hành lang bên , mắt đỏ hoe.

 

Nha đầu là một cô nương ngốc nghếch, đáng tiếc khế ước phận còn ở Bá phủ, thể mang .

 

Cuối cùng, về chính đường. Khoảng cách quá xa, thấy rõ nét mặt Tạ Tự.

cũng chẳng . Bốn năm ở Bá phủ, khi nào từng rõ mặt ?

 

Lên xe ngựa, bánh xe lăn đều. Ta một lúc lâu, mới như tỉnh mộng mà nhận rời khỏi Bá phủ.

 

Vén rèm, xe băng qua phố xá đông đúc khói lửa nhân gian; dần dần thưa, tiếng chim rõ hơn. Trên con đường thôn dã, những thửa ruộng quen thuộc hiện mắt.

 

Chừng một nén hương, xe dừng . Cuối đường là tiểu viện hiện , sạch sẽ cổ kính, cửa gỗ khép hờ, gà vịt mổ thóc, một cảnh nhàn nhã yên bình.

 

Đến gần mới thấy một bà lão bên đường, nụ đầy ắp.

 

“Bà ơi!”

Ta nhảy xuống xe, chạy ào tới, như thuở nhỏ, nhào lòng bà.

 

Xa xa trong rừng sâu, bóng chim lướt qua tán lá, đập cánh khuất biển cây.

💌Bạn đang đọc truyện của nhà: Cần 1 ly cafe mỗi ngày 💌
💓Hãy vào trang mình để thưởng thức thêm nhiều truyện khác nữa nhé!💓

 

Chim mỏi về rừng.

 

16

 

 

Tiểu viện đơn sơ, bậc đá phủ đầy rêu xanh quét mãi sạch, chẳng thể sánh với mái ngói xanh tường son của Bá phủ.

 

một gian thư phòng rộng rãi, sáng sủa.

 

Gần như chiếm nửa gian chính, đặt ngang một chiếc án gỗ hồng mộc lớn; hai bên là giá sách đan tre; án, trong những vò gốm cắm mấy nhành hoa dại, trông nhàn nhã.

 

“Chiếc án nhờ bác thợ mộc đầu thôn đóng, tay nghề giỏi, ròng rã nửa năm đấy.”

Tổ mẫu hỏi han nhiều, tới chống mở cửa sổ.

 

Ngoài cửa sổ, trồng kín lê.

 

Khác với cây lê trăm năm to lớn trong Bá phủ, đám lê mới trồng chừng ba bốn năm, mà cũng nở trắng xóa như tuyết.

 

“Năm con Bá phủ, bệnh khỏi, thể xuống giường, liền trồng cả mảnh lê .”

Tổ mẫu : “Giờ thì lê cũng đợi Lê Nương của .”

 

Sống mũi cay xè, nước mắt rơi xuống, tiến lên ôm c.h.ặ.t bà:

“Bà ơi.”

 

Đêm ve kêu khắp nơi, đom đóm bay lượn, trăng đầy trời; và tổ mẫu ăn bữa tối sân.

Cơm canh đạm bạc mà ngon miệng. Ta uống canh cá :

“Ngày mai con bờ suối bắt ít cá, mùa cá béo nhất.”

 

Tổ mẫu hỏi:

“Con còn nhớ cách bắt cá ?”

 

“Nhớ chứ!” Ta chớp mắt, giọng mềm mại nũng, “Ngày mai để bà xem bản lĩnh của cháu gái bà.”

 

Cuộc sống thôn dã tuy đơn sơ, nhiều chỗ bất tiện, nhưng khiến thấy thong dong tự tại.

 

Không cần sáng chiều thỉnh an; khi ngủ đến mặt trời bóng, khi thức khuya vẽ tranh đến nửa đêm.

 

Thỉnh thoảng mơ hồ nhớ cuộc sống ở Bá phủ, luôn cảm giác chân thực, như một giấc mộng.

 

Ta nhiều thời gian vẽ tranh, cũng bắt đầu sách.

 

Đầu suối, núi rừng, hồ nước ruộng đồng, nội dung tranh của còn gói gọn trong một gốc lê.

 

Một ngày trời quang mây tạnh, đeo giá vẽ từ hồ trở về tiểu viện, tay xách mấy c.o.n c.ua vàng, đang nghĩ nên hấp xào, thì thấy cổng đậu một cỗ xe ngựa xa hoa.

 

Ta dừng bước. Thanh Trúc như cảm ứng, sang , mừng rỡ kêu: “Phu nhân!”

 

Xa xa, Tạ Tự mặc trường bào xanh nhạt, thêu mây trôi hạc dã, đai bạc thắt eo, dáng cao thẳng, khí chất thanh nhã ung dung.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mot-canh-tuyet-wjyo/chuong-6.html.]

Ánh mắt đàn ông dịu dàng về phía , dường như mang theo vài phần mong đợi.

 

Nụ mặt dần thu , lễ độ đúng mực :

“Tạ đại nhân.”

 

Vài phần mong đợi lập tức tối .

 

17

 

Tạ Tự trịnh trọng hành lễ với tổ mẫu , đầy áy náy rằng đón bà Bá phủ là thất trách của cháu rể.

 

Tổ mẫu thái độ bình thường, thiết cũng lạnh nhạt, mỉm đáp lễ.

 

“Đây là dại núi.”

Ta tiếp Tạ Tự trong sân, đưa chén qua: “Mời Tạ đại nhân dùng tạm.”

 

Tạ Tự bình thản nhận lấy, nhấp một ngụm :

“Cũng một hương vị riêng.”

 

Ta bình luận.

 

“Trông nàng… so với khi ở Bá phủ thì…”

Ánh mắt dừng gương mặt , ngập ngừng một chút,

“—khỏe khoắn hơn nhiều.”

 

Ta bỗng bật lớn, đến nỗi suýt giữ nổi chén .

Tạ Tự sững , như đầu quen .

 

Nửa tháng qua lang bạt núi rừng, thường đeo giá vẽ tìm cảnh; da sạm vài phần, cũng khó cho Tạ Tự khéo đến .

 

Chàng đặt chén xuống, chút lúng túng, như nhớ điều gì, sang dặn Thanh Trúc mang tới một chiếc hộp gấm.

 

“Đây là gấm Thục từ Thục Châu.”

 

Tạ Tự tự tay mở hộp, ôn hòa :

“Là mẫu mới năm nay của Vân Tú Các, nàng xem thích ?”

 

Ta liếc một cái, thẳng:

“Ta từng để tâm đến việc thiếu tấm gấm Thục .”

 

Tạ Tự siết tay, cúi mắt hộp gấm, .

 

“Hôm mặc áo cũ, chỉ là vì áo mới cắt theo quy lệ của Bá phủ thích.”

 

Ta nhẹ: “Ta vốn ưa y phục màu sắc quá rực rỡ.”

 

“…Thật cũng đoán .”

Tạ Tự khép hộp gấm , đột nhiên :

“Tiệc thưởng hoa mấy hôm ở Bá phủ, khách khứa đều chu bằng lúc nàng lo liệu.”

 

“Mẫu nhớ nàng.”

Tạ Tự hít sâu một , ngẩng đầu thẳng :

“Các quản sự cũng , nội vụ trong phủ còn nề nếp như xưa.”

 

Ta uống một ngụm , sang chuyện khác:

“Sau khi thành ba tháng, xin ngoại phóng. Khi đầu tổ chức tiệc thưởng hoa của Bá phủ.”

 

“Buổi tiệc đó rối tinh rối mù.” Ta ,

“Ta gây ít trò ; khách khứa qua , phân biệt sơ, cũng chẳng phu quân của các phu nhân trong nội viện giao hảo với đến mức nào.”

 

“Ta xuất thấp kém, ai dạy quy củ; phu quân rời , bà mẫu thông nội vụ.”

Ta , khẽ:

“Ta cô lập nơi nương tựa, đến một để hỏi cũng .”

 

Hàng mi Tạ Tự khẽ run, mặt , hô hấp nặng nề.

 

“Tạ đại nhân năm đầu tiên trong phủ, đối xử với thế t.ử phu nhân thất sủng …ngoài mặt thuận theo, trong lòng chống đối.”

 

Ta thở dài:

“Ta sinh thứ chu như .”

 

Không khí đông cứng , chỉ lờ mờ tiếng chim hót.

 

“Chúng ký hòa ly thư.”

 

Ta dậy,

“Xin Tạ đại nhân sớm chuyển nộp lên quan phủ.”

“Tạ đại nhân, tiễn.”

 

Loading...