MỘNG NAM KHA - C6
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:10:54
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3LLkjz6bZl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 6: TÂN ĐẾ ĐĂNG CƠ, CỰU NHÂN LẠC LỐI
Lãnh cung. Cái tên thì mỹ miều, như một chốn thanh tịnh để tu tâm dưỡng tính, nhưng thực chất nó chỉ là một bãi tha ma dành cho những kẻ còn đang thở.
Ta bên bệ cửa sổ mục nát, những mảng tường bong tróc, rêu phong phủ kín như những vết sẹo lành da thịt của một phế nhân. Mùi gỗ mục, mùi bụi bặm và cái lạnh ẩm thấp của mùa đông len lỏi qua từng kẽ nứt, thấm qua lớp y phục cung tỳ mỏng manh, lạnh buốt đến tận xương tủy. Chỉ mới mấy ngày , còn là nhị tiểu thư của phủ Thừa tướng, vây quanh bởi kẻ hầu hạ, nuôi mộng tưởng về một ngôi vị mẫu nghi thiên hạ bên cạnh Lục Diễn. Vậy mà giờ đây, chỉ là một quân cờ vứt bỏ, một kẻ "đại nghĩa diệt " cả Kinh thành phỉ nhổ là đồ con gái bất hiếu, là kẻ rước giặc nhà.
Hôm nay là ngày đại hỷ của thiên hạ. Tiếng trống trận vang rền, tiếng nhạc lễ đăng cơ long trọng vọng từ phía điện Kim Loan, xuyên qua những bức tường thành cao ngất, lọt tận cái xó xỉnh tăm tối . Lục Diễn đăng cơ. Hắn đạt mục đích tối thượng bao năm ẩn chờ đợi. Bằng chứng phản quốc của phụ – chiếc hộp gỗ mà chính tay dâng nộp bằng tất cả sự ngu của – là đòn chí mạng lật đổ thế lực của Thẩm gia. Nó cũng chính là nhát d.a.o khiến Thái t.ử Lục Chiêu hoàng đế nghi kỵ, tước quyền kế vị ngay khi Tiên đế băng hà.
Lục Diễn thắng. Một chiến thắng huy hoàng, sạch sẽ, xây đống x.á.c c.h.ế.t của Lâm gia và sự sụp đổ của Thẩm gia.
Ta vẫn giữ chiếc túi thơm hoa mận bên , dù nó bạc màu, ám mùi hôi hám và ẩm mốc của căn phòng . Ta cứ ngỡ, khi đăng cơ, sẽ đón . Hắn từng nắm tay gốc mận già, thầm thì những lời hứa hẹn ngọt ngào như rót mật tai: "Vân Khanh, nàng chịu khổ một chút, đợi định đại cục, sẽ cho nàng danh phận cao quý nhất thế gian ." Ta bám víu lời hứa đó như một kẻ c.h.ế.t đuối bám lấy một cọng cỏ khô, giữa dòng nước xoáy của sự tội .
"Két..."
Cánh cửa gỗ nặng nề rít lên một tiếng khô khốc, xé toang gian tĩnh mịch. Một vạt áo bào thêu rồng vàng rực rỡ, lộng lẫy đến ch.ói mắt hiện giữa bóng tối u ám của lãnh cung. Ta giật , tim đập loạn nhịp, bao nhiêu uất ức và hy vọng cuối cùng bùng lên như ngọn nến tàn. Ta vội vàng quỳ xuống, đầu chạm mặt đất lạnh lẽo, giọng run rẩy:
"Hoàng thượng... đến . Thần sẽ bỏ rơi thần mà..."
Lục Diễn đó. Hắn cao lớn, uy nghiêm trong bộ long bào mới tinh còn thơm mùi trầm hương, nhưng gương mặt ôn nhu ngày nào giờ đây như tạc bằng băng đá, lãnh đạm đến đáng sợ. Hắn đỡ dậy, cũng bằng ánh mắt thâm tình như thuở nào. Hắn chỉ đó, từ cao xuống như một món đồ chơi hỏng, bẩn thỉu và còn giá trị sử dụng.
"Vân Khanh, trẫm đến để báo cho nàng một tin vui." — Giọng trầm thấp, nhưng vang lên như tiếng chuông báo t.ử — "Ngày mai, trẫm sẽ lập đích nữ của Trấn Quốc Công Hoàng hậu. Nàng hiền thục, gia thế trong sạch, công phò tá trẫm trong lúc gian khó nhất. Cả triều đình đều đồng lòng ủng hộ."
Tai như ù , âm thanh xung quanh đột ngột biến mất. Đích nữ Trấn Quốc Công? Kẻ luôn đối đầu với , kẻ từng khinh miệt là loại tiểu thư chỉ dùng nhan sắc để mê hoặc hoàng t.ử? Ta ngước lên , đôi môi run rẩy:
"Vậy còn thần ? Người từng hứa... là duy nhất tin tưởng..."
Lục Diễn khẽ nhếch môi, một nụ khinh bỉ, tàn nhẫn thoáng qua gương mặt đế vương: "Hứa? Vân Khanh, nàng thật sự ngây thơ đến mức điên dại ? Nàng nghĩ trẫm sẽ để một nữ nhân mang danh 'tố cáo cha ruột', 'phản bội gia tộc' lên ngôi vị mẫu nghi thiên hạ ? Một kẻ thể vì tình yêu nam nữ mà phản bội cả m.á.u mủ sinh thành, thì lấy gì đảm bảo nàng sẽ phản bội trẫm khi kẻ khác đưa mồi nhử lớn hơn? Loại phụ nữ như nàng, dùng để quân cờ thì , nhưng đặt cạnh ngai vàng thì chỉ bẩn hoàng bào của trẫm."
Hắn tiến gần một bước, dùng mũi giày nâng cằm lên, ép thẳng đôi mắt đen ngòm chút cảm xúc của . Trong đôi mắt , còn tìm thấy một tia ấm áp nào của thiếu niên gốc mận năm nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mong-nam-kha/c6.html.]
"Trẫm phong nàng cung tỳ ở đây, giữ mạng sống cho nàng giữa muôn vàn lời đòi xử trảm của triều thần, là ân sủng lớn nhất . Hãy ơn vì điều đó ."
Ta bàng hoàng , cảm giác như cả bầu trời sụp đổ ngay mắt, đè nát niềm tin cuối cùng. Mùi hương trầm vẫn thế, nhưng giờ đây nó còn thanh khiết nữa mà nồng nặc mùi m.á.u, mùi của sự dối trá và quyền lực thối nát. Ta bật , tiếng khàn đặc, vỡ vụn giữa gian phòng trống vắng, âm thanh như tiếng quạ kêu t.h.ả.m thiết giữa đêm đông:
"Hóa ... từ đầu đến cuối, chỉ coi là một quân cờ để hạ gục phụ ? Chiếc túi thơm , lời hứa gốc mận ... tất cả đều là giả ? Người , giây phút nào thực lòng với ?"
Lục Diễn buông cằm , lấy khăn lụa lau đầu mũi giày như thể chạm một thứ gì đó vô cùng xú uế. Ánh mắt đầy sự chán ghét:
"Túi thơm? Đó là thứ mà mẫu hậu quá cố thêu cho trẫm và hoàng mỗi một cái giống hệt . Trẫm thấy nàng cứ nó chằm chằm bằng ánh mắt luyến lưu, nên trẫm tiện tay dùng nó mồi nhử thôi. Nàng tự đa tình, tự thêu dệt nên câu chuyện ân nhân cứu mạng, trẫm chỉ là thuận nước đẩy thuyền. Đêm mưa năm đó, kẻ quỳ mưa xin cho nàng là Lục Chiêu, kẻ dùng áo choàng che cho nàng cũng là Lục Chiêu. Trẫm lúc đó đang bận uống rượu mừng ở ngoại ô, mà để ý đến một đứa trẻ như nàng?"
Từng câu của như những nhát d.a.o rạch nát trái tim , rắc muối đó cho đến khi đau đớn thể thở nổi. Sự thật tàn khốc hơn tất cả những gì từng tưởng tượng trong những cơn ác mộng kinh hoàng nhất. Ta hận nhầm , yêu nhầm kẻ thù, và tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t những duy nhất của vì một kẻ coi là rác rưởi. Phụ , dù tàn độc, nhưng ông đúng: kẻ bên cạnh lúc gian nguy mới là bảo vệ , còn kẻ đưa tay lúc cần nhất khi chỉ là kẻ giăng bẫy.
"Lục Diễn... ngươi là quỷ... ngươi !" — Ta gào lên trong tuyệt vọng, dùng chút sức tàn cuối cùng lao , xé nát gương mặt dối trá . kịp chạm chéo áo của thì tên thái giám đạp mạnh một cái bụng. Ta ngã gục xuống sàn đất, cơn đau thấu trời khiến cuộn tròn như một con sâu nhỏ.
Lục Diễn thèm liếc lấy một , phất tay áo, lưng bước , bóng dáng rồng vàng rực rỡ biến mất cánh cửa:
"Trông chừng nàng cho kỹ. Đừng để nàng c.h.ế.t sớm quá, trẫm còn nàng tận mắt chứng kiến Thẩm Hoài xử trảm tháng đoạn đầu đài. Trẫm nàng thấy, sự phản bội của nàng đơm hoa kết trái như thế nào."
Cánh cửa lãnh cung đóng sầm , tiếng khóa xích va loảng xoảng như bản nhạc của địa ngục. Ta sàn đất lạnh lẽo, ôm c.h.ặ.t lấy chiếc túi thơm hoa mận – thứ mà từng coi là báu vật cứu mạng, giờ đây chỉ là minh chứng nực cho sự ngu tột cùng của chính .
Đêm đó, ngoài kinh thành pháo hoa rực rỡ mừng tân đế đăng cơ, mừng tân hậu nhập cung. Tiếng reo hò chúc tụng vang động cả trời đất. Còn ở đây, trong xó xỉnh tồi tàn đầy chuột và gián , Thẩm Vân Khanh đang c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn trong nỗi hận thù và sự dằn vặt thấu xương tủy. Ta nhớ về ánh mắt của phụ lúc xiềng xích kéo , ánh mắt hề sự oán trách, chỉ nỗi đau xót vô bờ. Ta nhớ về thở cuối cùng của mẫu : "Đừng tin nam nhân nhà họ Thẩm..."
Hóa , thấu tất cả, chỉ là kẻ mù quáng đem mạng sống của cả gia tộc dâng lên cho kẻ thù.
Ta lời mẫu . Ta đem trái tim dâng cho quỷ dữ, và giờ đây, quỷ dữ ăn sạch cả linh hồn , chỉ để một cái xác hồn sống trong sự nhục nhã ê chề. Mỗi thở giờ đây đều đau đớn như ngàn mũi kim châm phổi.
Giấc mộng Nam Kha của , đến đây tan tành mây khói. nỗi đau , sự uất hận , sẽ khắc sâu xương tủy. Ta thể c.h.ế.t, ít nhất là bây giờ. Ta sống để chứng kiến sự tàn độc của chính tạo những gì, và sống để chờ đợi ngày kẻ dối trá trả giá, dù cho lúc đó xuống địa ngục mười tám tầng.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
Mưa bắt đầu rơi, lạnh buốt và dai dẳng như đêm mưa năm mười hai tuổi. , sẽ còn vạt áo tím nào xuất hiện để che chở cho nữa. Ta chỉ một , giữa vũng m.á.u và nước mắt do chính tạo .
Ta vươn tay hứng lấy những giọt mưa dột từ mái nhà xuống, nếm thử vị của nó. Đắng ngắt. Y hệt bát t.h.u.ố.c mà cha ép uống năm xưa. Hóa , mùi vị của sự thật luôn đắng đến mức khiến con c.h.ế.t cho rảnh nợ.