MỘNG NAM KHA - C4
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:09:59
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 4: NGÀY TÀN CỦA LÂM GIA
Kinh thành những ngày sang thu, bầu trời luôn mang một màu xám xịt như tấm vải liệm khổng lồ bao phủ lấy những mái ngói rêu phong. Gió thu se sắt thổi qua những hành lang dài hun hút của phủ Thừa tướng, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi vị của sự tàn lụi. Những lá thư đêm còn mang theo ấm của những lời hứa hẹn đôi lứa, mà bắt đầu mang theo mùi t.ử khí của một cuộc thanh trừng đẫm m.á.u đang âm thầm diễn nơi biên thùy.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
Chỉ trong vòng đầy một tháng khi lén tráo đổi phong mật thư để giao cho Lục Diễn, biến cố kinh hoàng ập đến với Lâm gia – gia tộc ngoại bang của . Tin dữ bay về kinh thành như những cánh chim mang điềm , khiến cả triều đình rúng động: Lâm tướng quân – đại cửu cửu của – cùng hai biểu ca khép tội đại nghịch mưu phản. Cáo trạng rằng họ bí mật thông đồng với quân địch, bán bản đồ bố phòng biên giới để đổi lấy sự vinh hiển riêng .
Ngày tin, đang trong đình viện, cố gắng thêu dở một chiếc khăn tay với họa tiết hoa mận nhạt nhòa để dành tặng Lục Diễn. Nghe tiếng lính canh chạy rầm rập ngoài cổng phủ, trái tim đột ngột thắt một nhịp đau nhói. Cây kim sắc nhọn trong tay đ.â.m sầm ngón tay cái, một giọt m.á.u đỏ tươi trào , nhanh ch.óng thấm loang lổ mặt vải lụa trắng muốt, trông như một đóa hoa mạn đà la đang nở rộ giữa tuyết trắng.
Phụ , Thừa tướng Thẩm Hoài, dường như già cả chục tuổi chỉ một đêm. Ông còn cái vẻ điềm nhiên tự tại, còn nụ thâm trầm của một vị quan đầu triều nữa. Ông lảo đảo bước viện của , đôi mắt vằn lên những tia m.á.u đáng sợ, thở dồn dập và đứt quãng.
"Vân Khanh... phong mật thư đó... con giao tận tay Thái t.ử chứ? Con chắc chắn là chính tay Lục Chiêu nhận nó ?"
Ta cúi đầu, che giấu sự hoảng loạn đang cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Đây là đầu tiên thấy đàn ông sắt đá run rẩy đến thế. Ta cố giữ giọng thật bình thản, dù đôi bàn tay đang giấu gầm bàn siết c.h.ặ.t đến mức trắng bệch:
"Nhi nữ đúng theo lời dặn. Có chuyện gì mà hốt hoảng như ?"
Thẩm Hoài đổ sụp xuống chiếc ghế bành, giọng khàn đặc như tiếng gỗ mục nghiền nát: "Lâm gia tru di . Cả nhà hơn trăm miệng ăn, từ già trẻ lớn bé, một ai thoát khỏi án t.ử hình tại chỗ. Kỳ lạ... thật sự quá kỳ lạ. Bản đồ phòng thủ và danh sách tâm phúc chỉ và Thái t.ử , quân địch thể nắm rõ đến từng chi tiết nhỏ nhất như để gài bẫy? Lục Chiêu... chẳng lẽ tàn nhẫn đến mức mượn tay ngoại tộc để tiêu diệt thế lực của nhà ngoại , nhằm ép phục tùng ?"
Nhìn đàn ông từng nhẫn tâm ép c.h.ế.t mẫu giờ đây đang nếm trải cảm giác mất chỗ dựa, lòng đáng lẽ hả hê lắm. , một nỗi sợ hãi đen ngòm, đặc quánh như nhựa đường đang bắt đầu bao trùm lấy tâm trí . Lâm gia – những mang cùng dòng m.á.u với mẫu , những mà dùng cả mạng sống để gửi gắm hy vọng – nay c.h.ế.t sạch danh nghĩa quân phản loạn. Và kẻ duy nhất nắm giữ phong mật thư thực sự , chính là hằng tôn thờ: Lục Diễn.
Ta lập tức tìm cách rời phủ. Dưới gốc mận già nơi ngự uyển vắng vẻ, Lục Diễn vẫn xuất hiện với bộ cẩm y trắng tiêu sái, nhưng gương mặt phảng phất một nỗi u sầu sâu thẳm, đôi mắt đượm buồn về phía xa xăm. Thấy chạy đến, vội vàng ôm lấy , thở gấp gáp như thể cũng đang chịu đựng một nỗi đau tột cùng:
"Vân Khanh, nàng tin ? Ta xin , kịp... Ta cố gắng giải mã phong thư đó ngay khi nhận , nhưng Thái t.ử hoàng tay quá nhanh. Hắn dường như lường chuyện, dùng danh nghĩa triều đình để xuống tay khi kịp báo tin cho Lâm gia."
Hắn buông , đôi mắt đẫm lệ đầy chân thành, bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy vai như truyền thêm sức mạnh: "Hắn sợ Lâm gia ủng hộ nên quyết định nhổ cỏ tận gốc. Vân Khanh, nàng cực kỳ cẩn thận, phụ nàng giờ đây cũng chỉ là một quân cờ đưa tầm ngắm thôi. Chúng còn đường lui nữa ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mong-nam-kha/c4.html.]
"Lục Chiêu..." — Ta nghiến răng, từng chữ thốt từ miệng mang theo sự căm hận thấu xương tủy — "Quả nhiên là . Ba năm mẫu c.h.ế.t, ba năm tuyệt diệt cả Lâm gia. Hắn cô độc, quỳ chân mà cầu xin ?"
Lục Diễn gật đầu, kéo lòng, mùi hương trầm thanh khiết bao phủ lấy , như một liều t.h.u.ố.c phiện tê liệt lý trí còn sót . Hắn thầm thì, giọng đầy sự hứa hẹn: "Bây giờ chỉ còn một cách duy nhất. Ta giành lấy ngôi vị đó sớm hơn dự định. Chỉ quyền lực tối thượng mới thể rửa sạch oan khuất cho Lâm gia và bảo vệ nàng mãi mãi. Vân Khanh, nàng là duy nhất thể tin tưởng lúc ."
Ta lún sâu cái bẫy . Ta rằng, chính Lục Diễn dùng danh sách tướng lĩnh trong mật thư để bán họ cho ngoại tộc, tạo dựng những bằng chứng giả hảo đến mức thể chối cãi để Hoàng đế lệnh tru di. Hắn chỉ tiêu diệt vây cánh của Lục Chiêu mà còn khiến hận Thái t.ử đến tận cùng, biến thành một thanh kiếm sắc lẹm nhất để đ.â.m tim đàn ông luôn thầm lặng bảo vệ từ trong bóng tối.
Sáng hôm , khi đang lang thang trong ngự hoa viên để tìm chút khí, vô tình chạm mặt Lục Chiêu. Hắn một tán cây ngô đồng rụng lá, dáng vẻ cô độc và tiêu điều đến đáng sợ. Thấy , tiến gần, giọng khàn khàn như trải qua một trận bạo bệnh:
"Thẩm tiểu thư, chuyện của Lâm gia... cố gắng hết sức để xin phụ hoàng hoãn án t.ử, nhưng bằng chứng quá rõ ràng... thực sự tiếc."
"Tiếc ?" — Ta nhạt, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ và ghê tởm — "Thái t.ử điện hạ, cần đóng kịch mặt . Người tiêu diệt Lâm gia để cắt đứt vây cánh của phụ , để dễ dàng thao túng triều đình, chẳng ? Đôi tay nhuốm bao nhiêu m.á.u của nhà , thấy tanh ? Hay là vốn dĩ thích phụ nữ và trẻ nhỏ đổ m.á.u chân ?"
Lục Chiêu khựng , gương mặt lạnh như tiền của thoáng qua một sự rạn nứt đau đớn. Hắn đưa tay như chạm , giải thích một điều gì đó, nhưng lập tức lùi một bước, ánh mắt lạnh lẽo như đóng băng cả gian chung quanh.
"Vân Khanh, sự thật như nàng thấy. Có kẻ nhúng tay phong mật thư, kẻ ..."
"Im !" — Ta hét lên, cắt đứt lời — "Đừng gọi tên bằng cái miệng dối trá đó. Từ nay về , giữa và ngươi chỉ hận thù đội trời chung. Nếu ngày nắm quyền lực, kẻ đầu tiên g.i.ế.c chính là ngươi!"
Ta lưng bỏ chạy, thèm đoái hoài đến bóng dáng Lục Chiêu lặng gốc ngô đồng, tay siết c.h.ặ.t đến mức các khớp xương trắng bệch, m.á.u từ kẽ móng tay rỉ thấm tà áo tím. Hắn thể sự thật, vì bằng chứng phản bội chính là phong thư do – yêu nhất – đưa tận tay. Hắn thà chịu đựng sự sỉ nhục, thà hận thù, còn hơn rằng: "Chính nàng mới là kẻ đẩy gia tộc chỗ c.h.ế.t." Hắn , nếu sự thật , sẽ phát điên và tự hủy hoại chính ngay lập tức.
Ta trở về phủ, lao thư phòng của phụ , bắt đầu tìm kiếm những chứng cứ phạm pháp của ông để giao cho Lục Diễn. Ta còn là cô gái mười lăm tuổi ngây thơ nữa. Ta trở thành một con quỷ hận thù, tự tay thắt c.h.ặ.t sợi dây thừng quanh cổ những thuộc nhất.
Đêm đó, quỳ bài vị của mẫu trong khói hương nghi ngút. Ta , mắt khô khốc và đỏ rực: "Mẫu , xem, nhi nữ sẽ trả thù cho , trả thù cho Lâm gia. Nhi nữ sẽ đưa lên ngôi vị cao nhất, dù trả giá bằng cả linh hồn ."
Dưới suối vàng, chắc mẫu đang m.á.u. Đứa con gái yêu thương nhất nay thành quân cờ sắc bén nhất của kẻ thù. Giấc mộng Nam Kha của chính thức nhuốm màu đỏ thẫm – màu của m.á.u, của sự phản bội, và của một kết cục BE (bad ending) đang dần hiện rõ ở phía cuối con đường.