MỘNG NAM KHA - C3
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:09:41
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 3: PHẢN BỘI GIA TỘC
Sau cuộc gặp gỡ định mệnh gốc mận già, tâm trí hình bóng của Lục Diễn chiếm cứ. Cái mùi trầm hương thanh khiết như một thứ bùa mê, khiến tin rằng lời đều là chân lý, việc đều là vì bất đắc dĩ. Ta bắt đầu phủ Thừa tướng – nơi sinh và lớn lên – bằng ánh mắt của một kẻ thù. Với , mỗi viên gạch, mỗi nhành cây ở đây đều nhuốm m.á.u của mẫu và sự tàn độc của phụ .
Phụ vẫn thế, ông vẫn miệt mài với những toan tính quyền lực. Dạo gần đây, thư phòng của ông thường xuyên đóng kín cửa đến tận đêm khuya. Những vị khách bí mật , những phong mật thư truyền bằng chim ưng... tất cả đều cho thấy một cơn bão chính trị sắp sửa càn quét kinh thành.
"Vân Khanh, đây."
Phụ gọi thư phòng. Ông bằng ánh mắt dò xét, đẩy một phong thư niêm phong kỹ lưỡng về phía .
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
"Ngày mai, khi cung diện kiến Công chúa, hãy tìm cách để phong thư rơi tay Thái t.ử Lục Chiêu. Tuyệt đối để kẻ thứ ba , đặc biệt là Nhị hoàng t.ử Lục Diễn. Con hiểu ý chứ?"
Ta cúi đầu, che giấu sự căm phẫn đang cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Lại là Lục Chiêu. Phụ vẫn dùng để thắt c.h.ặ.t sợi dây liên kết với vị Thái t.ử mà ông chọn. Ta nhận lấy phong thư, cảm nhận sức nặng của nó – sức nặng của sự phản bội.
"Nhi nữ rõ."
Ta bước khỏi thư phòng, nhưng chân hướng về phía viện của . Ta vòng qua lối mòn vườn, nơi Lục Diễn hẹn gặp . Bóng tối của đêm đen bao trùm lấy vạn vật, chỉ tiếng gió rít qua những kẽ lá như tiếng than của những linh hồn oan khuất.
Lục Diễn đó, bóng dáng cô độc ánh trăng mờ ảo. Khi thấy , vội vàng tiến , nắm lấy đôi bàn tay lạnh giá của .
"Vân Khanh, nàng đến . Phụ nàng... ông khó nàng ?"
Nhìn vẻ mặt lo lắng của , tim mềm nhũn . Ta lấy phong thư từ trong tay áo , đưa cho mà một chút do dự.
"Đây là mật thư phụ bảo giao cho Thái t.ử. Chắc chắn là những thông tin quan trọng liên quan đến việc bố phòng quân sự ở biên thùy."
Lục Diễn nhận lấy phong thư, đôi mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ mà lúc đó lầm tưởng là sự cảm kích. Hắn mở niêm phong, nhanh qua khẽ nhếch môi – một nụ thoáng qua nhanh, lạnh lẽo đến mức rùng . sang , ánh mắt đầy xót xa:
"Vân Khanh, nàng đang gì ? Nếu phụ nàng , ông sẽ tha cho nàng . Vì mà nàng mạo hiểm thế ... thật sự xứng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mong-nam-kha/c3.html.]
"Người đừng !" — Ta cắt ngang lời , giọng kiên định — "Mạng của là do cứu. Nếu , c.h.ế.t từ ba năm . Phụ và Thái t.ử, bọn họ chỉ coi là quân cờ. Chỉ mới thực lòng đối với . Dù c.h.ế.t, cũng sẽ giúp đạt tâm nguyện."
Lục Diễn kéo lòng, cái ôm của mang theo mùi trầm hương quen thuộc, che lấp lý trí của . Hắn thầm thì bên tai :
"Vân Khanh, chỉ cần thành công, sẽ đủ thế lực để chống hoàng . Lúc đó, sẽ đón nàng khỏi đây, chúng sẽ đến một nơi thật xa, còn tranh quyền đoạt lợi, còn hận thù..."
Lời hứa như một liều t.h.u.ố.c độc bọc đường, khiến tê liệt. Đêm đó, ở thư phòng của phụ , dùng tài hội họa mà ông ép học để ngụy tạo một phong thư khác giống hệt phong thư ban đầu. Tay run rẩy, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng mỗi khi nghĩ đến nụ của Lục Diễn, thêm sức mạnh.
Ngày hôm , cung.
Giữa ngự hoa viên rực rỡ sắc hoa, gặp Thái t.ử Lục Chiêu. Hắn vẫn mặc bộ cẩm y tím sẫm, dáng vẻ cô độc và lạnh lùng như một tảng băng ngàn năm. Khi đưa phong thư giả cho , bằng một ánh mắt lạ – ánh mắt như chứa đựng ngàn vạn lời nhưng nghẹn nơi cổ họng.
"Thẩm tiểu thư dạo vẫn khỏe chứ?" — Hắn hỏi, giọng trầm thấp.
"Đa tạ Thái t.ử điện hạ quan tâm, thần vẫn ." — Ta trả lời lạnh nhạt, thèm lấy một . Trong lòng lúc đó chỉ sự khinh bỉ. Lục Chiêu, ngươi cứ giữ lấy phong thư vô dụng . Ngai vàng mà ngươi đang , sớm muộn gì cũng thuộc về .
Lục Chiêu nhận lấy phong thư, lướt qua dấu niêm phong dán một cách vụng về, bàn tay khẽ khựng . gì, chỉ thở dài một tiếng thật khẽ, lưng . Bóng lưng đổ dài ánh nắng, trông gầy gộc và buồn bã đến lạ kỳ.
Ta về phủ, lòng đầy đắc thắng. Ta rằng, phong mật thư mà đưa cho Lục Diễn chính là danh sách những tướng lĩnh trung thành với Lâm gia – nhà ngoại của – đang bí mật ủng hộ Thái t.ử để bảo vệ vương triều khỏi sự thao túng của Thẩm Hoài.
Bằng cách đưa phong thư đó cho Lục Diễn, chính thức bán những duy nhất còn của mẫu . Ta tự tay cắt đứt con đường sống của chính , giao nộp mạng sống của hàng trăm cho một kẻ dối trá.
Mỗi đêm đó, đều mơ thấy mẫu . Người trong màn mưa, m.á.u chảy ròng ròng từ khóe mắt, và hỏi: "Khanh nhi, con đang gì ?" Ta giật tỉnh giấc, mồ hôi lạnh vã như tắm. chiếc túi thơm đầu giường, hít hà mùi hương trầm còn sót , và tự trấn an rằng đang đúng. Ta đang trả ơn, đang tìm kiếm hạnh phúc cho riêng .
Ta rằng, ở phủ Nhị hoàng t.ử, Lục Diễn đang nhạo sự ngu ngốc của . Hắn dùng danh sách đó để bí mật trừ khử từng một, đổ vấy tội cho Thái t.ử Lục Chiêu và phụ . Hắn đang dùng để mài sắc lưỡi đao, để một ngày nào đó sẽ c.h.é.m xuống chính cổ mà một chút xót thương.
Ta là một kẻ phản bội gia tộc, một kẻ bán lương tâm, tất cả chỉ vì một giấc mộng Nam Kha quá đỗi ngọt ngào.
Phụ vẫn hiền từ , Thái t.ử vẫn lặng lẽ dõi theo , còn Lục Diễn vẫn ôn nhu dắt tay vực thẳm. Trò chơi quyền lực , tưởng là chơi, ai ngờ chỉ là món đồ chơi xoay vần trong lòng bàn tay.