MỘNG CHƯA TAN, DUYÊN CHƯA DỨT - 1

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:53:10
Lượt xem: 53

Ta xưa nay vẫn nổi danh là kẻ chẳng giận dữ là gì.

 

Bởi , song liền đem tiến dâng cho bậc quân vương mang chứng u uất khó lường.

 

Ban ngày, đối diện với vị đế vương lúc nào cũng ẩn chứa ý niệm diếc .

 

Đêm xuống, ứng phó với một vị thiếu tướng dung mạo như ngọc, ngày ngày trèo tường, tìm cách mê hoặc .

 

Thế nhưng, dẫu là ôn hòa đến , ép buộc lâu ngày cũng khó lòng chịu đựng.

 

Rốt cuộc một hôm, thể nhẫn nhịn thêm nữa mà bộc phát.

 

Ta đẩy vị thiếu tướng ngã xuống giường, mạnh tay túm lấy vạt áo :

 

“Các ngươi thể cùng lúc xuất hiện một ! Đêm đến bổn cung còn cần an giấc!”

 

ngay khoảnh khắc đó,

 

từ lớp mặt nạ truyền tiếng khe khẽ, chậm rãi vén lên, lộ gương mặt khiến khó chịu của bậc quân vương.

 

“Được thôi, ái phi của trẫm, trẫm sẽ thuận theo nàng.”

 

 

Sân viện phong bế kín kẽ, đám thị nhân hầu hạ đều mê man ngã xuống.

 

Ta khẽ phất tay xua làn mê hương quanh , thể mềm nhũn, nghiêng sang một bên.

 

Một đôi tay vững vàng đỡ lấy .

 

Toàn rã rời, đành mặc cho bế lên giường.

 

Đôi tay dịu dàng đặt lên chân , mà hôm nay quỳ suốt một ngày, đầu gối sưng đau, khiến nhịn khẽ phát tiếng rên khe khẽ.

 

Dẫu , vẫn cất lời:

 

“Ngươi đừng tới nữa, sẽ đem lòng thích ngươi .”

 

Thanh âm của nam nhân vốn thanh lãnh như suối, nay mang theo chút uất ức:

 

“Ninh nhi, lẽ nào còn bằng kẻ điên ?”

 

“Kẻ điên” nhắc tới, chính là bậc quân vương.

 

Một tháng , phụ mẫu vì lo đủ lộ phí cho trưởng thi, đem bán cung với giá năm mươi lượng bạc.

 

Khi , hậu cung của quân vương gần như thanh trừ sạch sẽ.

 

Vật hiếm thì càng quý.

 

Ta lập tức trở thành mục tiêu mà ai nấy đều dòm ngó.

 

Ban ngày, quân vương triệu bao .

 

Người đều cho rằng sắp một bước lên mây.

 

chẳng ai rằng, mỗi triệu kiến, chỉ bắt những quyển sử khô khan để dễ bề nhập mộng.

 

Mỗi đến đoạn bạo quân diếc quốc, đều cảm thấy sống lưng lạnh buốt.

 

May mắn , vẫn sống qua một tháng giữa bầu khí đáng sợ .

 

Nào ngờ, kịp thở phào, mỗi đêm trong sân viện của xuất hiện một nam t.ử trèo tường mà .

 

Người tự xưng là tướng quân họ Lộ, tên chỉ một chữ Minh.

 

Có lẽ đám hạ nhân trong cung quân vương uy h.i.ế.p quá lâu, nên ai nấy đều im lặng như tờ.

 

Ta cũng chẳng buồn dò hỏi xem triều thật tồn tại vị tướng quân .

 

Lần đầu gặp , lớn giọng rằng sớm muộn cũng lật đổ tên cẩu hoàng đế, rước hoàng hậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mong-chua-tan-duyen-chua-dut/1.html.]

 

Ta hiểu rõ, nếu kêu lên thì chắc chắn mất mạng, mà im lặng thì sớm muộn cũng khó thoát, vì càng nắm điểm yếu của .

 

Ngày qua ngày, đều trèo viện , ngang nhiên ép buộc cùng cận.

 

Giờ đây, thấy đáp lời, Lộ Minh dường như nổi ý trừng phạt .

 

Đầu ngón tay chậm rãi lướt dọc theo bắp chân , khi nhẹ tựa gió xuân, khi trầm như mưa hạ.

 

Từng cơn tê dại dâng lên từ đầu ngón chân, lan dần đến tận đỉnh đầu, khiến kìm mà khẽ níu lấy cánh tay .

 

“Đừng…”

 

Hắn lúc mới buông lỏng lực, giọng điệu hờ hững mà nhàn nhạt:

 

“Hôm nay chân nàng sưng đến ?”

 

Nhắc đến chuyện , đầu khỏi nhói lên từng cơn.

 

Hôm nay, dường như tâm tình của bậc quân vương , cho suốt một buổi dài mà vẫn thấy nhập mộng.

 

Mỗi tưởng ngủ, khép sách , liền khẽ chau mày.

 

Khiến sợ hãi đến mức chỉ đành ngoan ngoãn quỳ bên giường, liên miên suốt hai ba canh giờ.

 

Ta chậm rãi kể chuyện, Lộ Minh bỗng nhiên tiến sát gần.

 

Đôi mắt ẩn lớp mặt nạ, thể thấu tâm ý, chỉ lời buông lạnh lẽo mà vô tình:

 

“Ninh nhi, nàng diếc ? Ta thể giúp nàng.”

 

Khoảng cách quá đỗi gần gũi.

 

Phần dung nhan che khuất của tuấn mỹ đến mức khiến khó dời mắt.

 

Ánh của vô tình dừng nơi đôi môi đỏ thắm , khẽ nuốt xuống một .

 

“Không… .”

 

“Vì ? Chỉ cần nàng diếc tên cẩu hoàng đế , thiên hạ sẽ thuộc về nàng, mà … cũng thuộc về nàng.”

 

Hắn đưa tay kéo hờ vạt áo, động tác lười biếng như vô tâm, để lộ bờ vai trắng tựa tuyết.

 

Dưới ánh nến lay động, tựa như chén rượu nồng, càng ngắm càng khiến lòng say mê.

 

Hắn nắm lấy tay , đặt lên .

 

Ta hít sâu một , giọng run run mà cự tuyệt:

 

“Ta… …”

 

lúc , ngoài cửa vang lên tiếng của thị nữ, chẳng tỉnh từ khi nào, tiếng gõ cửa dồn dập như gõ thẳng tim .

 

“Tiểu chủ, nô tỳ hầu rửa mặt chăng?”

 

Ngay khi đó, khóe môi Lộ Minh khẽ nhếch, nở một nụ mang ý trêu chọc.

 

Tim chợt thắt , định mở lời từ chối thì một thứ mềm mại chặn ngang.

 

Ta mở to mắt kinh ngạc.

 

Lộ Minh… mà dám hôn !

 

Trong lòng dâng lên một trận phẫn nộ, nhưng d.ư.ợ.c lực vẫn tan, động tác đẩy của giống như nửa cự tuyệt nửa thuận theo.

 

Ta chỉ thể dùng ánh mắt để bày tỏ sự bất mãn.

 

Vừa khi rời môi một thoáng, vội vàng lên tiếng:

 

“Đừng… ưm…”

 

Loading...