“Em cho mười giây để suy nghĩ, mười... chín... tám...”
“Đừng đếm nữa! Anh chuyển cho em! là đồ đàn bà phá của, suốt ngày chỉ tiền tiền tiền, đến một đứa trẻ cũng chăm cho hồn!”
thêm gì nữa.
Vài giây , điện thoại rung lên, thông báo ngân hàng báo tiền tài khoản.
11
thuê bảo mẫu đúng như mong , cuộc sống lập tức nhẹ nhõm hơn hẳn.
Chiều hôm đó, Niếp Niếp chị giúp việc bế ban công tắm nắng, đúng lúc chuông cửa vang lên.
mở cửa, thấy bên ngoài là Chu Hạo thì khựng vì bất ngờ.
Sao đến đây?
Chu Hạo xách theo hai lon sữa bột, giọng sang sảng:
“Chị dâu, tiện đường ngang qua đây nên em ghé lên thăm chị với Niếp Niếp.”
“Anh Chu nhà, em là em của , đương nhiên để mắt chăm nom nhiều hơn một chút chứ.”
Người t.ử tế như , cũng tiện lạnh nhạt, bèn mời nhà.
Anh xuống lên tiếng:
“Chị dâu, một chăm con chắc vất vả lắm nhỉ, thật sự dễ dàng gì.”
“Hồi em chăm em cũng ngày nào than mệt, huống chi chị còn mới ở cữ xong bao lâu.”
định thuận theo câu chuyện của , rằng bây giờ bảo mẫu phụ giúp nên đỡ hơn nhiều, còn kịp mở miệng thì chị Trương giúp việc .
Thấy trong phòng khách lạ, chị khựng một chút, đó lịch sự chào một câu việc tiếp.
Chu Hạo vẻ ngạc nhiên.
“Đây là...?”
giới thiệu với :
“À, đây là chị Trương, bảo mẫu thuê, ban ngày qua giúp một tay.”
Giọng Chu Hạo lập tức chút khô khan:
“Chị dâu, chị đột nhiên thuê bảo mẫu ? Chuyện ... chắc tốn ít tiền nhỉ?”
Vừa xong, lẽ chính cũng thấy câu đó thích hợp, mặt thoáng qua vẻ lúng túng, vội vàng chữa :
“Không chị dâu, ý em là bình thường chị sống tiết kiệm như thế, vun vén cho gia đình.”
“Em cứ nghĩ chị sẽ thích tự chăm con hơn, việc gì cũng tự tay mới yên tâm.”
thật sâu, chỉ nhạt mà đáp:
“Một thật sự kham nổi, Niếp Niếp còn quá nhỏ, thuê thêm một phụ một tay thì cũng đỡ mệt hơn chút.”
Anh vội gật đầu:
“, đúng là , chị cũng lý.”
Sau đó, chúng thêm vài câu chuyện xã giao.
Nói đến Chu Khánh Lượng, vẻ mặt bỗng trở nên tự nhiên, ấp úng hồi lâu mới :
“Chị dâu... chuyện ... em cũng nên với chị .”
giả vờ tò mò hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/moi-sinh-xong-toi-phat-hien-chong-len-ke-hoach-bat-toi-mot-minh-lo-cho-ca-nha/5.html.]
“Chuyện gì mà bí bí hiểm hiểm thế?”
Anh một lượt, xác nhận xung quanh ai, mới hạ thấp giọng lên tiếng:
“Em cũng chỉ là đoán thôi, khi là em nghĩ nhiều quá, chị cứ thôi, đừng để trong lòng nhé.”
“Chẳng là Chu công tác, dẫn theo cô thư ký Hứa ?”
“Mấy hôm em gọi điện cho một đồng nghiệp bên tổ dự án đó, quan hệ cũng khá , tiện thể tán gẫu vài câu.”
“Người thấy Chu với thư ký Hứa khá gần . Tan xong thường xuyên cùng ăn, lúc hình như còn cùng trở về chỗ ở bên đó nữa.”
“Đương nhiên cũng thể là cùng bàn chuyện công việc, hoặc chỉ là đồng nghiệp qua bình thường thôi.”
Anh ngừng một chút, cẩn thận quan sát sắc mặt :
“Em cũng chỉ tiện miệng thôi, thật chắc gì. Cũng thể đúng là vì công việc.”
“ em cứ cảm thấy ánh mắt cô thư ký Hứa Chu... đơn giản cho lắm.”
“Chị dâu, em chỉ sợ chị giấu kín chuyện, lỡ như... thôi, chung là chị cứ để ý trong lòng là . Đừng nghĩ nhiều nhé.”
Nói xong, bưng cốc nước lên uống một thật mạnh, nhưng ánh mắt vẫn lén lút liếc về phía , rõ ràng là xem phản ứng của .
trả lời ngay, chỉ khẽ rũ mắt xuống.
Những gì Chu Hạo , e là đều là thật.
một điều kỳ lạ.
Anh là em thiết nhất của Chu Khánh Lượng, theo lý thì giúp che giấu mới đúng chứ.
Sao bây giờ về phía ?
Trong lòng bỗng dấy lên vô nghi ngờ.
mặc kệ mục đích gì, vẫn diễn cho tròn vai một vợ tin tưởng chồng .
vẻ đơn thuần, ngây thơ, nhẹ nhàng :
“Ôi dào, chuyện công việc với giao tiếp bên ngoài mà, khó tránh khỏi thôi.”
“Có vài vốn thích lê đôi mách, chuyện bé xé to.”
“ dù vẫn cảm ơn nhé, Chu Hạo, còn đặc biệt chạy đến với những chuyện .”
Chu Hạo sững một chút, dường như ngờ phản ứng như .
Anh hé miệng, như còn thêm điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ gượng:
“Chị dâu nghĩ như thì . Em chỉ là... chỉ là sợ chị chịu thiệt.”
“À mà thôi, công ty em còn chút việc, em đây. Chị nhớ giữ gìn sức khỏe, chuyện gì nhất định gọi cho em.”
Anh vội vàng cáo từ rời .
12
Sau đó Chu Hạo còn đến thêm hai nữa, thì xách trái cây, thì mang đồ chơi cho trẻ con, nhưng bao lâu thì câu chuyện luôn cố tình hoặc vô tình vòng về phía Chu Khánh Lượng.
Lúc thì bên dự án của Chu Khánh Lượng lớn, giao tiếp xã giao chắc chắn nhiều vô kể.
Lúc khác cảm thán rằng vợ chồng xa quá lâu, đàn ông ở bên ngoài khó tránh khỏi cô đơn.
Mỗi như , đều tỏ bình thản, thậm chí còn trách móc mà cắt ngang lời :
“Chu Hạo, đừng lúc nào cũng mấy chuyện chứng cứ như .”
“Chu Khánh Lượng ở ngoài vất vả bươn chải dễ dàng gì, tất cả cũng là vì cái nhà thôi.”