Mệnh Trung Chi Phượng - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-23 14:19:23
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
12
Lê Quý phi ở vị trí chủ tọa, sắc mặt chút nhợt nhạt.
Nàng mỉm lũ trẻ chơi đùa, nhưng khi ánh mắt lướt qua những chiếc thuyền gỗ nhỏ khẽ khựng một cách khó nhận .
"Ngu suy cho cùng vẫn còn nhỏ tuổi, tâm tính trẻ con vẫn dứt."
Nụ của nàng dịu dàng, nhưng giọng mang vài phần khinh mạn hơn thường ngày.
"Đến đồ chơi cũng nghĩ chu thế , hèn chi Thái t.ử điện hạ ỷ như ."
Bề ngoài Quý phi đang khen ngợi. hàm ý sâu xa: Nàng đang mỉa mai chỉ cùng Thái t.ử chơi bời, lo tiến thủ.
Ta mỉm nhạt:
"Quý phi nương nương điều , chiếc thuyền nhỏ chúng chơi chính là chiếc mà Thái t.ử thấy ở bờ sông hôm đó."
"Để chúng chơi bằng chậu gỗ, vẫn hơn là dẫn dụ bờ sông."
Trong phút chốc, cả đại điện đều im lặng như tờ.
Hứa Chiêu nghi xưa nay vốn ồn ào, hôm nay như quả cà tím sương muối đ.á.n.h, ủ rũ ở phía .
Nghe thấy lời , nàng đảo mắt giữa và Lê Quý phi, đột nhiên như luồng linh quang xẹt qua.
"Thuyền nhỏ! Chiếc thuyền nhỏ thực sự dẫn dụ Thái t.ử tới bờ nước!"
Hứa Chiêu nghi như vớ cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
"Vẫn tìm thấy chiếc thuyền đó! Trước khi tra rõ lai lịch thực sự của chiếc thuyền đó, dựa mà dám khẳng định là ?"
"Hiên Cảnh Di của dù đài cao, nhưng thứ thực sự dẫn dụ Thái t.ử điện hạ bờ nước chính là chiếc thuyền nhỏ đó!"
Cũng may là còn quá ngốc.
Hứa Chiêu nghi liều mạng !
Nàng lảo đảo lao tới chỗ lũ trẻ đang chơi, trong tiếng kinh hô của chúng phi tần, đột nhiên giật lấy chiếc thuyền gỗ nhỏ từ bàn tay ngây ngô của Tam hoàng t.ử.
"Thuyền! Chiếc thuyền mới là mấu chốt! Còn cả lai lịch của chiếc thuyền nữa..."
Giọng nàng như kẹt .
"Loại gỗ , thần thấy quen mắt."
Lời thốt , như đá ném xuống mặt nước tĩnh lặng! Ánh mắt lập tức đổ dồn chiếc thuyền nhỏ đó!
Những món đồ chơi tinh xảo mà Lê Quý phi từng gửi tới để tranh giành Thái t.ử: chim gỗ cơ quan, lầu gác chạm khắc, hộp cửu liên ...
Bất kể là loại gỗ tay nghề chạm trổ!
Nếu đem so với chiếc thuyền mắt, quả thực là cùng một nguồn gốc.
Ta Lê Quý phi đang cố gắng duy trì phong thái mỹ, nhạy bén bắt gặp những đốt ngón tay của nàng trắng bệch.
"Quý phi nương nương, thần chợt nhớ Cung chính ty vẫn còn một việc quan trọng cần thẩm vấn, xin cáo lui ."
Ta dẫn theo Chúc Ma ma rảo bước tới Cung chính ty.
Tố Hà canh giữ nghiêm ngặt, dáng vẻ tiều tụy, ánh mắt rã rời. Ta thẩm vấn Tố Hà một nữa.
Nàng nhất quyết chịu , chỉ :
"Nô tỳ... nô tỳ với Chiêu nghi nương nương, với..."
Sau đó, mang theo nụ t.h.ả.m đầy quyết tuyệt, nàng lao đầu cột. Máu tươi lập tức nhuộm đỏ mặt cột loang lổ.
Manh mối tìm cứ thế đứt đoạn.
13
Cũng may, lưới của Tần Chiêu lặng lẽ bủa vây từ lâu. Tần Chiêu tới báo:
"Mật báo, của Tố Hà say rượu g.i.ế.c , lẽ chịu án c.h.é.m!"
"Chính Lê Quý phi sai âm thầm lo lót, từ tội c.h.ế.t chuyển thành đ.á.n.h ba mươi trượng."
Theo manh mối đó, chúng tóm Quý phi màn.
Cấm vệ quân phụng chỉ khám xét, gốc cây lê trăm năm tượng trưng cho ân sủng của Quý phi, đào lên chiếc thuyền gỗ nhỏ mấu chốt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/menh-trung-chi-phuong/chuong-6.html.]
Chỉ điều, nó tháo rời thành một đống linh kiện vụn vặt.
Chứng cứ rành rành!
Ta bưng hộp đựng "tàn tích", đích dâng lên cho Hoàng thượng xem xét.
"Khá khen! Khá khen cho đàn bà tâm xà khẩu Phật ."
Hoàng thượng nổi trận lôi đình.
"Trẫm xem nàng còn lời gì để ! Bày giá tới cung Đường Lê!"
Thế nhưng khi chúng tới cung Đường Lê của Quý phi, Lê Quý phi lâm bệnh.
Nàng ba bước thở, năm bước ho, thấy Hoàng thượng tới là yếu ớt ngất , khóe môi còn vương vệt m.á.u.
Trước khi ngất còn để một câu:
"Thần trăm miệng khó bào chữa, chỉ cầu Bệ hạ an khang."
Vì bệnh tình của Lê Quý phi mà thể đối chất.
Hoàng thượng mủi lòng, một tiếng thở dài mệt mỏi xen lẫn bất lực thoát từ miệng bậc cửu ngũ chí tôn:
"Các chứng cứ đều chỉ hướng về Lê Quý phi. Chỉ là Lê Quý phi bệnh tới mức ... trẫm thực sự nỡ lòng. Vậy phạt Lê Quý phi nửa năm tiền tháng ."
Nửa năm tiền tháng?
Các hậu phi trong cung, ngoại trừ những kẻ từ cung nữ thăng lên, chẳng ai sống dựa chút tiền tháng cả.
Phạt Lê thị nửa năm tiền tháng chẳng qua cũng chỉ như muối bỏ bể với nàng .
Hoàng thượng tự cho là phạt nặng, nhưng ngoài chỉ thấy sự nực trong lòng trắc ẩn của đế vương.
Hứa Chiêu nghi đầu tiên chủ động bước chân cung Trường Xuân, thần sắc phức tạp, mang theo sự cảm kích vì thoát c.h.ế.t trở về:
"Ngu Tần, cảm ơn nàng màng hiềm khích xưa mà giúp ."
Sau đó, Hoàng thượng nắm tay :
"Ngu Tần, nàng hãy thấu hiểu cho trẫm."
Nước mắt lưng tròng:
"Hoàng thượng, từng nghĩ qua, nếu để Lê Quý phi đắc ý, Thái t.ử sẽ ? Thần sẽ ?"
Hoàng thượng khẽ thở dài:
"Dao Dao, nàng hãy cho trẫm thời gian, trẫm sẽ để nàng toại nguyện."
Sau khi Hoàng thượng rời , Chúc Ma ma thấp giọng:
"Tần đại nhân đưa tin... Hoàng thượng đề bạt đích của Lê thị Tổng đốc Hà đạo Giang Nam, đúng lúc đang cần dùng ."
Chẳng cần nhiều.
Đó chính là lý do thực sự khiến đế vương nỡ phạt nặng Lê Quý phi!
Im lặng tiếng nhiều ngày, Triệu Tần một nữa bí mật tới thăm.
Nàng cho lui , từ trong túi áo lấy một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ t.ử đàn bọc kỹ lưỡng:
"Cửu tiểu thư, thứ trong tay nô tỳ chính là bằng chứng Lê thị mua chuộc bà đỡ khi Hoàng hậu nương nương sinh nở, khiến Hoàng hậu nương nương gặp nạn khó sinh."
Tin tức như sấm đ.á.n.h ngang tai.
Móng tay suýt nữa găm mặt gỗ:
"Đích tỷ khó sinh thiên tai mà là do nhân hoạ? Vậy tại tỷ lấy từ sớm?"
Sức khỏe đích tỷ vốn , chính là khi sinh nở gặp nạn khó sinh mới để bệnh tật.
Ánh mắt Triệu Tần sắc sảo:
"Nương nương lời: Đối phó với Lê Quý phi, nhất định nhất kích tất trúng, đ.á.n.h rắn đ.á.n.h khúc bảy tấc."
"Nhà họ Lê gốc rễ sâu dày, khi thể một đòn c.h.ế.t ngay thì rút thanh đao !"
Thời cơ cuối cùng cũng tới.