Mệnh Trung Chi Phượng - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-23 14:44:28
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

20

Thái hậu nhiễm phong hàn.

Hoàng thượng trực tiếp hạ chỉ, do chính thức nuôi dưỡng Thái t.ử. Chúc Ma ma mừng rỡ mặt: 

"Chúc mừng nương nương. Chỉ là Hứa Chiêu nghi..."

Hiện giờ trong cung vị phận cao hơn chỉ còn ba vị là Tô Chiêu dung, Tiền Tu dung và Hứa Chiêu nghi.

Tô Chiêu dung và Tiền Tu dung đều con cái, duy chỉ Hứa Chiêu nghi là . Nàng bây giờ quan hệ với lên ít, cũng chẳng liệu vì chuyện mà trở mặt .

Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến.

Hứa Chiêu nghi hùng hục xông , vẻ mặt đầy phẫn nộ.

Ta và Chúc Ma ma một cái.

Hứa Chiêu nghi: 

"Tức c.h.ế.t mất! Tức c.h.ế.t mất!"

Ta nhướng mày: 

"Tỷ tỷ chuyện gì mà tức giận thế?"

Hứa Chiêu nghi hậm hực dậm chân một cái.

"Còn chẳng vì mụ Tiền Tu dung ! Giả vờ hiền lương thục đức cái gì chứ!"

"Hôm nay ở Ngự uyển, cứ bóng gió xa xôi với ! Nào là Thái t.ử tôn quý, tương lai tiền đồ vô lượng. Nào là nếu chỗ dựa, tương lai thế nào cho ..."

"Phi! Những mưu hèn kế bẩn trong bụng mụ tưởng bổn cung ? Chẳng xúi giục tranh quyền nuôi dưỡng Thái t.ử với !"

"Mụ cũng quá coi thường . Ta tranh thì cũng tranh Tam hoàng t.ử của mụ mới đúng chứ! Dao giúp nhiều như , thể lấy oán trả ơn !"

Lại là Tiền Tu dung!

Mật báo Tần Chiêu đưa cho rằng khi Lê Quý phi còn đang lộng hành, Tiền Tu dung là khách thường xuyên của cung Đường Lê!

Khi Lê thị thiết kế chuyện Thái t.ử rơi xuống nước, hại , đàn bà đóng vai trò gì?

Ta bảo Tần Chiêu tiếp tục để mắt tới Tiền Tu dung.

Mấy ngày , Tần Chiêu đưa tới một tin tức.

Tam hoàng t.ử quấy dứt, Cổ Bảo lâm tìm một phương t.h.u.ố.c dân gian chữa khỏi cho Tam hoàng t.ử.

Tiền Tu dung vô cùng cảm kích Cổ Bảo lâm, đủ loại ban thưởng cứ như mất tiền mà gửi tới chỗ Cổ Bảo lâm.

Thoạt , Tiền Tu dung chẳng qua chỉ là một thương con sốt sắng.

Rất bình thường.

Điều bình thường là Cổ Bảo lâm địch ý với .

Tiền Tu dung càng từng tiếp xúc thường xuyên với Quý phi.

Bọn họ đang tính toán gì lưng đây?

Chuyện của Tiền Tu dung còn kết quả.

Chúc Ma ma chẳng gặp chuyện gì, thường xuyên thẫn thờ.

Hôm nay như , mắt thấy một kiểu tóc phi thiên nhẹ nhàng mà mất sự trang trọng sắp thành hình, động tác của bà đột nhiên khựng bất kỳ dấu hiệu báo nào.

Ta buộc lên tiếng nhắc nhở:

 

"Chúc Ma ma."

Chúc Ma ma dường như mới sực tỉnh: 

"Nô tỳ tội đáng c.h.ế.t, xin nương nương trách phạt!"

Ta nhướng mày:

"Ma ma, bổn cung đối đãi với ngươi khác hẳn với ngoài, nếu ngươi gặp khó khăn gì cứ việc với bổn cung."

Chúc Ma ma lắc đầu:

"Nô tỳ chỉ là nhất thời thất thần thôi ạ."

Thôi , mỗi đều chuyện của riêng , cũng miễn cưỡng.

Chúc Ma ma tiếp tục chải đầu cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/menh-trung-chi-phuong/chuong-10.html.]

Tay nghề của bà , chải kiểu tóc phi thiên trông tinh nghịch đáng yêu, mất khí vận đoan trang cần của phi tần.

Hoàng thượng thấy đều

"Dao Dao hôm nay kiểu tóc trông thật là kiều diễm đáng yêu."

Ta khẽ cúi đầu: 

"Là tay nghề của Chúc Ma ma ạ."

Đầu ngón tay của mang theo xúc cảm ấm áp, vô cùng tự nhiên vuốt ve viền kiểu tóc của , cuối cùng dừng xương lông mày của .

Khi đầy hứng thú cầm lấy một thỏi phấn ốc từ bàn trang điểm của , mới nhận vẽ lông mày cho .

Người khẽ nghiêng , ánh mắt khóa c.h.ặ.t giữa đôi mày và mắt , ngòi b.út nhẹ như lông hồng.

Đôi lông mày viễn sơn đới nguyên bản của trở nên thanh nhã tú lệ, hòa hợp với kiểu tóc phi thiên linh động.

Ngày nghỉ hiếm hoi của Hoàng thượng, chỉ vẽ lông mày cho , mà còn cùng dùng bữa sáng.

Chỉ là c.ắ.n một miếng bánh bao nhỏ cảm thấy buồn nôn.

Để thất nghi ngự tiền, vịn Chúc Ma ma lánh sang phòng bên, nôn đến trời đất cuồng.

Hoàng thượng cuống lên, đòi gọi Thái y.

Ta khước từ:

"Hoàng thượng, thần cứ đến mùa hè là như , khẩu vị , những năm đều thế cả, cần thiết phiền Thái y ạ."

"Thần gần đây thâm mộc hoàng ân, hậu cung đều đang chằm chằm , thần gây sự chú ý."

Hoàng đế hết cách với :

"Dao Dao, nàng giấu bệnh sợ thầy đấy."

Ta khẽ kéo tay áo .

Người mang vẻ mặt bất lực:

"Được . Trẫm cứ , nếu ngày mai vẫn khỏe thì nhất định xem Thái y!"

Ta: 

"Vâng ! Tỷ phu!"

Ta cố ý gọi là tỷ phu, quả nhiên chuyển dời sự chú ý.

Hoàng thượng: 

"Gọi tỷ phu gì chứ! Bây giờ nàng là Tiệp dư của trẫm!"

Tối ngày hôm đó, thấy Chúc Ma ma thôi với . Ta bèn cho những cung nhân còn lui .

"Ma ma, ở đây ngoài. Ngươi hôm nay mấy bận thất thần, rốt cuộc là vì chuyện gì? Nếu còn giấu giếm thì chính bổn cung cũng tin nữa ."

Chúc Ma ma quỳ sụp xuống đất, nước mắt thể kìm nén nữa.

"Nương nương, nô tỳ là vì đứa con gái khổ mệnh của nô tỳ."

"Năm đó thấy đối phương thật thà an phận, Phu nhân mới chỉ định hôn sự. Ai ngờ thành đầy một năm lộ nguyên hình!"

"Hắn chỉ lười biếng ham ăn, đem của hồi môn tiêu xài sạch sành sanh... còn dung túng cho cha , tỷ tham lam của ngày ngày tới cửa bòn rút!"

"Con gái nô tỳ bọn họ sai bảo như trâu ngựa, nô tỳ trơ mắt con bé gầy rộc chỉ còn da bọc xương."

"Nô tỳ hôm qua mới tháng con bé t.h.a.i cũng mụ chồng nhẫn tâm hành hạ đến mức mất con. Con bé sợ nô tỳ lo lắng nên còn giấu nô tỳ."

nghẹn ngào, thể tiếp nữa.

Ta khẽ thở dài một tiếng, cúi đỡ bà dậy.

"Bổn cung ngày thường thấy Ma ma cũng là thủ đoạn, chuyện bó tay bó chân thế?"

Chúc Ma ma quỳ xuống:

"Không dám giấu tiểu chủ, nhà đó là nô tỳ hồi môn của Phu nhân. Nô tỳ tìm Phu nhân, nhưng bà chịu nhúng tay."

"Cộng thêm việc Phu nhân khai ân cho thoát khỏi nô tịch, quyên một chức quan nhỏ."

"Nô tỳ liền... bó tay bó chân."

Ta mỉm thản nhiên:

"Đây chẳng qua chỉ là một chuyện nhỏ thôi. Chúc Ma ma cứ giao cho ."

 

Loading...