MẸ MUỐN TÔI NHƯỜNG SƯỜN CỪU CHO EM GÁI, TÔI DỌN SẠCH CẢ NHÀ BỎ ĐI - 2

Cập nhật lúc: 2026-01-25 14:31:09
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

nhà trường tập văn nghệ buổi trưa, cho về nhà, lập tức chạy về nấu cơm riêng cho em gái ăn, sợ nó đói.

 

thấy thiên vị, nhưng mỗi nhắc tới, chỉ trừ, em gái giỏi giang như , chị thì nhường.

 

Trước chấp nhận , vì từ bé quen chăm sóc em. bây giờ, cháu học tiểu học , lẽ nào em còn mua thịt?

 

Nói trắng , là để em gái tốn tiền.

 

Bà thương em .

 

Thế nên bà xót tiền của em.

 

Còn thì .

 

xót , nên cũng xót tiền của .

 

Một sự thật né tránh suốt bao năm, nay lật tung , uất ức tích tụ bao lâu như bùng nổ, ném điện thoại lên ghế:

 

“Mẹ ? Công ty phát thẻ thì tiền ? Không mua sườn thì con mua thứ khác cũng chứ? Em con điều kiện thì tiền của con là gió thổi tới chắc? Nó ba ngày hai bữa đến nhà ăn chực, nào con mua hết? Nó từng trả tiền đồ ăn ? Ai thích thì , con .”

 

Mẹ dường như để ý đến cảm xúc của , hoặc quen lờ sự bất mãn, vẫn nhẹ nhàng khuyên:

 

“Thôi mà, đều là nhà, đừng tính toán quá. Mua mấy món bao nhiêu tiền. Nếu con ngại, lát về , trả .”

 

khẩy.

 

Từ cái tủ lạnh, máy lạnh trong nhà đến t.h.u.ố.c huyết áp và thực phẩm chức năng hàng tháng, lúc nào cũng bảo “con mua , trả ”, mà nào nhận đồng nào.

 

Thế mà em mua cho đôi găng tay mấy chục nghìn, vui cả tuần, sang ôm cả thùng sữa bánh kẹo tới nhà nó thăm cháu ngoại.

 

Trước giờ vẫn tự nhủ rằng họ khó khăn hơn , thôi thì cần so đo mấy đồng bạc.

 

hôm nay rõ là đau đầu, vẫn nhất quyết bắt ngoài mua sườn.

 

bỗng thấy tất cả sự nhún nhường giờ thật vô nghĩa.

 

thẳng mắt , như soi thấu lòng bà thiên vị .

 

Tiếc là trong đôi mắt đen , chẳng gì cả.

 

Mẹ chằm chằm nên chột , cuối cùng chịu nhượng bộ:

 

“Ôi cái con mà cứng đầu thế. Nếu con thì thôi, đưa thẻ cho , bảo bố con một chuyến, là em con sắp đến .”

 

gật đầu, lấy thẻ từ trong túi đưa cho :

 

“Đừng bảo bố , . Ông nấu ăn, gì mà chọn sườn. Lỡ gạt còn trả tiền thêm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-muon-toi-nhuong-suon-cuu-cho-em-gai-toi-don-sach-ca-nha-bo-di/2.html.]

 

Mẹ hài lòng với sự nhượng bộ của , gật đầu ngay:

 

“Con đúng. Vậy con giúp trụng sơ sườn trong bếp nhé, nhanh về.”

 

Nói xong, bà cầm thẻ chạy cửa.

 

cũng dậy, bếp, đổ chỗ sườn c.h.ặ.t túi, xách lên khỏi nhà.

 

Ba cân sườn, chỉ đủ nấu canh, còn thể thêm món sườn nướng cho riêng .

 

Vừa mới ướp sườn cừu xong ở nhà, gọi điện đến.

 

giả vờ thấy, trong nền nhạc “điện thoại reo” , xử lý phần sườn còn càng nhanh hơn, thậm chí còn thư giãn hơn cả khi truyện audio lúc nấu ăn.

 

Đậy nắp nồi đất xong, cuối cùng cũng thể cầm điện thoại lên xem.

 

Một loạt cuộc gọi nhỡ, của , của bố , còn mấy cuộc của em gái – Triệu Đình.

 

đều là từ một tiếng , giờ thì yên ắng cả .

 

để ý đến những thông báo tin nhắn chồng chất , mở bộ phim ngắn đang theo dõi tiếp tục việc dang dở.

 

Mãi đến khi gặm xong chiếc sườn cuối cùng rắc đầy thì là Ai Cập, mới gọi .

 

Dựa theo tính cách của , cho dù lúc thanh toán ở siêu thị phát hiện thẻ hết tiền, với em gái là ăn sườn mà giờ gì để nấu, bà nhất định cũng sẽ tự ngậm đắng nuốt cay mà mua thêm sườn về.

 

Dù so với mua thì chẳng đáng bao nhiêu, nhưng đủ để cảm thấy xót tiền .

 

Chuông reo một tiếng bắt máy.

 

Giọng – chất giọng lớn nổi tiếng từ khi còn trẻ, giờ già nhưng vẫn oanh vàng như xưa – lập tức vang lên trong điện thoại:

 

“Triệu San! Con ? Mẹ về nhà thấy thì , sườn cũng , cái thẻ con đưa còn trống rỗng! Nhân viên trong thẻ chỉ còn ba tệ hai xu! Công ty con ăn kiểu gì thế, chọn cái siêu thị gì mà đồ đắt như c.h.é.m, chắc chắn là ăn hoa hồng !”

 

“Cả nhà em con đến , nhà còn nấu nướng gì! Thế để chồng em con nghĩ gì về em con hả? Sau sống yên trong nhà chồng? Đến nhà còn coi trọng, thì ai còn coi trọng nó nữa chứ?!”

 

Nghe như thể hạnh phúc cả đời của em phụ thuộc mấy cái sườn cừu , là sườn quá đắt, là hôn nhân của cô quá rẻ.

 

Giọng trầm trầm của bố cũng chen :

 

“Ừ đúng đấy, bố từ trong phòng thấy nhà ai, còn tưởng chuyện gì, San San con về cũng bố tiếng nào, bố lo lắng.”

 

Giọng vẫn vang dội như thường, khí thế mạnh mẽ, cứ như những đây bà mắng sai, vạch tội hàng loạt, đẩy hậu quả lên đến mức nghiêm trọng.

 

 

Ví dụ cơm muộn nửa tiếng thì cả nhà sẽ c.h.ế.t đói, mất hai mươi tệ thì là giá trị đồng tiền, chắc chắn c.h.ế.t đói ngoài đường.

 

Loading...