MẸ MUỐN TÔI NHƯỜNG SƯỜN CỪU CHO EM GÁI, TÔI DỌN SẠCH CẢ NHÀ BỎ ĐI - 1

Cập nhật lúc: 2026-01-25 14:30:40
Lượt xem: 41

Công ty phát một thẻ mua sắm.

 

mua ba cân sườn cừu, định mang về nhà bố cùng ăn.

 

Vừa mới nhà xuống, sườn đủ, bắt mua thêm:

 

“Vừa gọi vợ chồng em con qua ăn cùng , bảy mà ba cân đủ.”

 

“Con tranh thủ chạy thêm một chuyến mua thêm , để lúc tụi nó đến là thể ăn luôn, đỡ đợi.”

 

“Nhà em con cảnh , sườn cừu cũng đắt, thôi đừng bắt nó trả tiền.”

 

“Ôi dào, đều là một nhà cả, đừng so đo gì. Nếu con thiếu tiền thì lúc về cứ , trả cho con.”

 

gì, xách sườn về nhà .

 

 

Năm nay công ty ăn khá , cứ cách vài hôm phát quà.

 

Lúc phát gạo và dầu ăn, hôm nay thêm một thẻ mua sắm.

 

dạo một vòng siêu thị, thấy chẳng thiếu gì, cuối cùng mua ba cân sườn cừu và vài món nguội, hết tiền trong thẻ.

 

Một nấu ăn hết, cũng lười bày vẽ, khỏi siêu thị liền xách sườn cừu về nhà bố .

 

“Mẹ, con dùng thẻ công ty mua ít sườn cừu, đúng lúc trời lạnh, hôm nay hầm canh cho ấm bụng nhé.”

 

đưa sườn cho xuống ghế sofa định nghỉ một lát.

 

Trưa nay công ty sửa chữa lầu, ồn ào suốt, dù gọi ban quản lý đến xử lý nhưng vẫn chẳng ngủ trưa , cả buổi chiều cứ đau đầu.

 

Mẹ tươi nhận lấy sườn, lập tức bếp chuẩn .

 

Trong bếp vang lên tiếng d.a.o thớt “cạch cạch”, dựa sofa lim dim sắp ngủ thì lắc mạnh tỉnh dậy.

 

Mở mắt , mặt, vẫn đeo tạp dề, gọi lớn:

 

“San San, con mua ba cân thôi ? Sao c.h.ặ.t chẳng bao nhiêu. Mau xuống mua thêm , từng chắc chắn đủ ăn .”

 

còn tỉnh hẳn, nhưng miệng nhanh hơn não:

 

“Một bữa cơm mà ba cân sườn đủ? Mình ba , ăn cả thịt lẫn nước, con với bố còn dư để hôm nấu mì tiếp. Hơn nữa con còn mua mấy món nguội , xào thêm đĩa rau là mà.”

 

Mẹ nghẹn , giọng nhỏ vài phần:

 

“Ai là ba ăn?”

 

“Mẹ gọi vợ chồng em con qua ăn thử . Tiểu Huy với Tiểu Sơn ăn khỏe lắm, gần bằng hai lớn. Bảy mà ba cân thì đủ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-muon-toi-nhuong-suon-cuu-cho-em-gai-toi-don-sach-ca-nha-bo-di/1.html.]

Tiểu Huy và Tiểu Sơn là con trai của em gái , một đứa bảy tuổi, một đứa năm tuổi.

 

ác cảm gì với trẻ con, nhưng thực sự ở gần hai đứa đó.

 

Đáng lý ở tuổi lời, nhưng chúng lúc nào cũng tranh điện thoại, tranh đồ chơi, đến bữa thì giành cái đùi gà.

 

Nghĩ tới cảnh hai đứa chạy vòng vòng phá phách là thấy đau đầu, huống chi mỗi cả nhà tụ họp, bố luôn nhường phần cho chúng nó, hai vợ chồng đút cơm cho cháu xong là chỉ ăn mấy món thừa, dọn dẹp.

 

Vốn định hôm nay lễ Tết gì, ba ăn một bữa yên , cũng để bố thảnh thơi một chút, nên mới gọi em gái tới.

 

Không ngờ chẳng chẳng rằng tự ý gọi cả nhà em gái đến, còn sang trách mua đủ sườn, bắt đầu thấy khó chịu:

 

“Mẹ sớm là họ sẽ đến, tất nhiên con chỉ mua phần cho ba .”

 

Mẹ lập tức tỏ bực:

 

“Trời ơi con ! Đều là một nhà cả, chẳng lẽ mấy ăn sườn, còn vợ chồng em con và cháu nó ăn chay? Con cũng cảnh nhà nó còn gì.”

 

Hồi đó em gái yêu đương mù quáng, nhất quyết lấy chồng dù chẳng công việc định, cả nhà phản đối mà hai đứa còn lén lấy sổ hộ khẩu đăng ký kết hôn.

 

Có t.h.a.i tiền sinh, mới bụng bầu tám tháng về nhà, lúc đó đ.á.n.h cũng , cuối cùng bố đành thừa nhận hôn sự của họ, vét hết tiền giúp họ trả tiền đặt cọc mua nhà.

 

Nhắc tới chuyện bắt đầu , than rằng phúc, than em gái khổ, khi than cả nửa ngày.

 

“Thôi thôi, con . Họ đến thì đến, con dọn dẹp nhà cửa chút.”

 

vội ngắt lời , đầu còn đau hơn cả tiếng đập tường ban trưa.

 

Mẹ kéo , cho dọn:

 

“Nhà sạch , cần dọn nữa. Con mua thêm vài cân sườn , mua nhiều , em con thích ăn thịt cừu, lát còn thêm món sườn xào ớt xanh.”

 

Hôm nay trời lạnh, gió ngoài thổi rít cửa sổ rung lên, lúc đến gió tạt đến nỗi mở mắt nổi, móc điện thoại chuẩn gọi:

 

“Cần gì phiền , để em con mua đường tới là . Con đang đau đầu, gió lỡ nặng thêm thì phiền lắm.”

 

Mẹ đồng ý:

 

“Nó gì về sườn ngon , lỡ lừa còn đưa thêm tiền cho . Nghe lời , con . Hơn nữa, con thẻ công ty ? Có mất tiền của con .”

 

“Nhà em con điều kiện , sườn đắt thế, đừng bắt nó bỏ tiền.”

 

“Mẹ lo việc trong bếp, con tranh thủ mua thêm. Như em con tới là ăn ngay , chờ lâu.”

 

Niềm vui trong lòng lập tức nghẹn , khó chịu thể tả.

 

Trong mắt , em gái từ nhỏ là công chúa cần bảo vệ.

 

Lúc còn học tiểu học, bố bận đồng, chỉ nấu cơm mỗi ngày, còn tranh thủ giờ nghỉ trưa mang cơm ruộng, mà em gái – chỉ nhỏ hơn hai tuổi – chẳng gì cả, chỉ cần chờ dọn cơm cho ăn, đến việc rót nước nóng từ bếp củi cũng sợ bỏng tay.

 

Loading...