MẸ LUÔN DÚNG TÍNH MẠNG ĐỂ ĐE DỌA TÔI, TÔI QUYẾT ĐỊNH CỨU BÀ, CỨU CẢ TÔI - 4

Cập nhật lúc: 2026-04-30 17:33:29
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không để trả thù, cũng vì oán hận.

 

Mà là để chứng minh.

 

Nếu một ngày nào đó trong tương lai, bà dùng lưỡi d.a.o đó kề lên cổ tay, nếu tất cả "đừng ép c.h.ế.t con".

 

cần bằng chứng để chứng minh: đang ép bà. Mà là bà đang ép chỗ c.h.ế.t.

 

Ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày.

 

Ban ngày học, thành tích định trong top mười khối. Cuối tuần đến tiệm sữa thêm, với cửa hàng là " tiết kiệm tiền tổ chức sinh nhật cho ".

 

Mẹ . Bố quan tâm. Cô Triệu tưởng an phận.

 

Chỉ cô Chu kế hoạch của .

 

ngăn cản , chỉ mỗi tuần trò chuyện với một .

 

Không thuyết giáo, phán xét.

 

Có một ngày, cô hỏi : "Tô Niệm, em hận em ?"

 

suy nghĩ lâu.

 

"Không hận. em bà khóa c.h.ặ.t thêm nữa."

 

Khi cô Chu giao bản báo cáo đ.á.n.h giá tâm lý cho , cô bỏ nó một túi hồ sơ, miệng túi dán băng keo cẩn thận.

 

"Cất cho kỹ. Cô hy vọng em mãi mãi cần dùng đến nó."

 

Ngày tháng trôi đến ngày thứ bốn mươi ba thì xảy chuyện.

 

Chiều hôm đó tan học, đột nhiên xuất hiện ở cổng trường.

 

Trong tay bà siết c.h.ặ.t một tờ giấy, sắc mặt xanh mét.

 

Đó là phiếu ghi mượn sách của cuốn "Cẩm nang đăng ký các trường đại học quốc" mà mượn từ thư viện.

 

Trên đó rõ ràng: Tô Niệm, ngày mượn tháng nào ngày nào, tên sách "Cẩm nang đăng ký các trường đại học quốc".

 

Không bà lấy bằng cách nào, lẽ là tìm cô Triệu xin, cũng thể trực tiếp đến thư viện lục .

 

Bà chặn ở cổng trường, mặt bao nhiêu học sinh và phụ qua , giơ tờ giấy đó lên mặt .

 

"Mày lừa tao."

 

Giọng lớn, nhưng từng chữ đều run rẩy.

 

"Mày từng định ở ."

 

Người xung quanh bắt đầu về phía chúng .

 

gì.

 

Bà đột nhiên túm lấy quai cặp của , dùng sức kéo mạnh xuống. Khóa kéo cặp giật bung , sách giáo khoa, vở ghi, đề thi rơi vung vãi đầy đất.

 

xổm xuống lục lọi, như phát điên mà lật tung thứ mặt đất.

 

Cuối cùng lục tờ phiếu lương thêm kẹp trong sách tiếng Anh.

 

"Đây là cái gì? Mày ngoài thêm? Mày tích tiền để bỏ trốn đúng !"

 

dậy, trong tay siết tờ phiếu lương nhăn nhúm. Rồi từng nắm từng nắm xé tài liệu ôn tập của .

 

Vở ghi, xé . Sổ ghi sai, xé . Đề cương môn Chính trị liên tục sắp xếp suốt hai tháng, bà xé thành từng mảnh vụn, ném gió cổng trường.

 

"Tô Niệm, mày cho rõ đây. Mày điền Sư phạm thành phố, thì những thứ mày cũng đừng mong giữ ! Mày khỏi học hành gì nữa!"

 

Có bạn học bước tới kéo bà , bà đẩy mạnh sang một bên.

 

"Các đừng xen ! Đây là con gái , quản con gái là chuyện thiên kinh địa nghĩa!"

 

Đêm hôm đó, bà gọi dì cả, hai, mợ hai, cô út đến.

 

Ngay cả dì ba mấy năm qua và một ông chú họ xa cũng tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-luon-dung-tinh-mang-de-de-doa-toi-toi-quyet-dinh-cuu-ba-cuu-ca-toi/4.html.]

 

Mười một lớn kín phòng khách.

 

ấn chiếc ghế ở chính giữa.

 

Như thể phạm tội tày trời.

 

Mẹ phía nhất, trong tay giơ tờ phiếu mượn sách và phiếu lương, kể lể.

 

"Mọi , cho kỹ ! Đây chính là đứa con gái nuôi suốt mười tám năm! Trước mặt một kiểu, lưng một kiểu! Ngoài miệng sẽ ở , lưng lén lút tiết kiệm tiền để chạy trốn!"

 

Cậu hai đập mạnh xuống bàn , tiếng động cái cốc rung lên.

 

"Tô Niệm, nhất cháu giải thích rõ ràng cho ."

 

Dì ba lắc đầu thở dài.

 

" mà, đứa trẻ từ nhỏ chính kiến, dễ quản ."

 

Ông chú họ xa phụ họa.

 

"Con gái con đứa, chạy xa như gì, gả một nhà còn hơn tất cả."

 

Mợ hai lấy một tờ giấy và một cây b.út, đặt mặt .

 

"Niệm Niệm, ý của cháu là hôm nay cháu một bản cam kết mặt cả nhà. Cam kết điền Sư phạm thành phố, cam kết khi nghiệp sẽ về nhà việc, cam kết vĩnh viễn rời khỏi cháu."

 

Vĩnh viễn rời khỏi.

 

chằm chằm tờ giấy trắng .

 

Kiếp , . Từng nét từng nét, nghiêm túc. Ba điều cam kết về biến thành ba sợi dây thòng lọng, một sợi siết lấy việc học của , một sợi siết lấy hôn nhân của , một sợi siết lấy mạng sống của .

 

Ánh mắt của cả nhà đều rơi xuống . Mười một đôi mắt nặng trĩu, đè lên vai đến đau nhức.

 

Mẹ lên tiếng, giọng khôi phục vẻ yếu ớt, đáng thương : "Niệm Niệm, cầu xin con. Con , sẽ yên tâm. Mẹ c.ắ.t c.ổ tay nữa. Mẹ sợ đau."

 

Sợ đau.

 

suýt nữa bật .

 

Bà sợ đau, còn thì ?

 

đàn ông đó đ.á.n.h suốt ba năm, gãy hai chiếc xương sườn, gãy xương ngón tay một , cuối cùng đ.á.n.h đến xuất huyết t.ử cung cấp cứu, cuối cùng trực tiếp cắt bỏ.

 

Khi đó bà ở ?

 

Bà ở đầu dây điện thoại : "Nhịn một chút sẽ qua thôi, ngày tháng vẫn sống tiếp, con nghĩ đến mạng sống của nữa ?"

 

cầm cây b.út lên.

 

Mười một đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

 

một dòng chữ lên giấy, đặt b.út xuống, đẩy tờ giấy giữa bàn.

 

04

 

Tất cả đều chồm tới xem.

 

Trên giấy : " cam kết."

 

Ba chữ.

 

Phòng khách lập tức nổ tung.

 

"Tô Niệm! Cháu lật trời !" Cậu hai đập bàn dậy.

 

Mẹ như rút sạch bộ sức lực. Bà co rúm trong sofa, sắc mặt trắng bệch, môi run rẩy, tay theo bản năng đưa lên sờ cổ tay.

 

Động tác quá quen thuộc.

 

"Mọi cho rõ."

 

 

 

Loading...