Mẹ lúc nào cũng bảo tôi bất hiếu - C3

Cập nhật lúc: 2026-03-25 22:10:21
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

thấy những dòng chữ đó . chỉ lo lắng , hy vọng bà ảnh hưởng bởi chúng.

 

.

 

Dường như thấy gì, ánh mắt chỉ trách yêu về phía cô bé : “Niu Niu, vô lễ.”

 

Mẹ kéo cô bé , chỉnh cổ áo cho cô bé, giả vờ nghiêm giọng: “Những điều dạy con ? Đừng động tay chân với khác, sẽ giận đấy.”

 

Cô bé tinh nghịch chớp mắt: “Mẹ sẽ giận con . Mẹ yêu con nhất mà.”

 

Mẹ cong ngón tay, cưng chiều chạm mũi cô bé: “Nịnh , xin .”

 

Mẹ hề liếc lấy một . Tay cầm chiếc kẹp, dừng giữa trung, ngơ ngác cô bé lời xin .

 

“Mẹ?” tin nổi, khẽ gọi.

 

Giọng run rẩy, nghẹn ngào. , ơi, con khác.”

 

dường như cố tình phớt lờ , để ý đến , sự chú ý đều dành cho cô bé .

 

Khi cô bé xin xong, mới hài lòng mỉm .

 

“Thế mới ngoan,” , “Làm sai nhận mới là con ngoan của .”

 

Cô bé chui lòng nũng, nhăn mặt chế giễu .

 

Sau đó, dường như cuối cùng cũng nhớ sự tồn tại của . Bà , cằm nâng cao. Trong tầm mắt chỉ còn đường viền kiêu hãnh nơi quai hàm của bà.

 

còn là của cô nữa. Hãy tự trọng, đừng gọi bừa.”

 

Nói xong, tao nhã , nắm tay cô bé rời . Cổ họng như bóp nghẹt, thở hổn hển.

 

khụy xuống đất, co rúm . Chiếc kẹp rơi xuống, qua đường đá xa.

 

thành tiếng, chỉ trơ mắt xa. Trên đầu, thanh tiến độ khổng lồ sáng lên.

 

Con 99.99% màu đỏ rung lắc dữ dội.

 

“Đáng đời! Sảng khoái thật! Sao đau đến ch-ếc !”

 

“Lần chỉ hối hận chắc chắn sẽ bùng nổ, phá vỡ 100%, nữ chính của chúng sẽ nhận phần thưởng.”

 

Dưới màn bình luận rộn ràng, thanh tiến độ cuối cùng bắt đầu dịch chuyển. vẻ như hướng sai.

 

Nó lắc mạnh hai cái, đột ngột giảm xuống.

 

 

Âm thanh máy móc vang lên gấp gáp:

 

“Cảnh báo bất thường! Cảnh báo bất thường! Chỉ hối hận của đứa con bất hiếu: 90.00%! Chỉ hối hận của đứa con bất hiếu: 90.00%!”

 

Bình luận trở nên hỗn loạn, đúng lúc đó, bóng lưng của đột nhiên dừng .

 

Mọi đều thắc mắc tại chỉ hối hận của giảm xuống, chỉ hiểu rõ chuyện gì xảy khoảnh khắc đó.

 

Những hình ảnh trong quá khứ như cơn sóng lớn ập tới, thể ngăn cản.

 

Ở trại mồ côi, lưng khi dịu dàng khen những đứa trẻ mồ côi xinh . cẩn thận phụ họa, cũng khen chúng xinh .

 

đến mức cứng đơ cả quai hàm, sợ chỉ cần lộ chút khó chịu, sẽ bảo nhỏ nhen. còn ? Tại phép nhỏ nhen như thế?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-luc-nao-cung-bao-toi-bat-hieu/c3.html.]

Cô bé đó, cũng nhớ là ai . Chính là cô bé ngọt ngào nhất ở trại mồ côi.

 

Lần đầu gặp , cô bé vẻ ngạc nhiên, hỏi tiên nữ giáng trần . Mẹ cô bé chọc khanh khách.

 

Nụ , từng thấy trong đời. Cũng giống như , chỉ ghen tị vì nhận Niu Niu con gái.

 

ghen tị với thái độ của dành cho Niu Niu, một thái độ mà , đứa con ruột, từng nhận.

 

Trong khoảnh khắc đó, căm hận . Vừa nảy ý nghĩ , thanh tiến độ lập tức tụt xuống nhanh ch.óng.

 

Có lẽ, chính sự oán hận mới thể giữ . Những dòng chữ trung vẫn đang nhảy loạn, đến mức thể rõ từng chữ.

 

Lúc , một đôi giày da sáng bóng chậm rãi dừng mặt .

 

Bố , tay cầm ly rượu, cao xuống : “Giỏi nhỉ! Bị đẩy mà phản kháng ?”

 

Nói , ông túm lấy chiếc nơ lưng , nhấc bổng lên như nhấc một món đồ.

 

“Nhìn rõ ?” Ông nhàn nhã dùng ly rượu chỉ về phía .

 

“Người phụ nữ đó quan tâm sống ch-ếc của con. Vậy nên, con bám ai ?”

 

Thanh tiến độ đầu ông vẫn là 0.00%. Phía ông, phụ nữ tên Chung Hiểu Nhiên vẫn lặng lẽ theo.

 

Tất cả , bố, , và cả Chung Hiểu Nhiên, khóe miệng đều vương nụ nhàn nhạt. Chỉ là t.h.ả.m hại như một chú ch.ó con bỏ rơi.

 

bỗng nổi điên, lao đến, túm lấy tay bố và c.ắ.n mạnh. Họ đều . Không một ai cả.

 

Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất.

 

buồn quá, chịu nổi nữa.

 

trong bụng , yên ngủ một giấc thật dài.

 

Tốt nhất là, đừng bao giờ tỉnh .

 

Tiếng ồn ào vang lên bên tai. Bố : “Niệm Niệm, buông , mặt con tái mét …”

 

.

 

c.ắ.n thật c.h.ặ.t, cho đến khi tiếng la hét dần xa xăm, cho đến khi xung quanh yên tĩnh.

 

Thế giới của cuối cùng cũng rơi một sự im lặng

 

dường như mơ một giấc mơ thật dài, thật dài.

 

Trong mơ, thấy bố đang chiến tranh lạnh. Bố quên ngày kỷ niệm cưới, gọi vài cuộc điện thoại nhưng chỉ hỏi một câu: “Anh giải thích ?”

 

Bố bảo gì thì thẳng. Mắt đỏ hoe, lạnh lùng cúp máy. Sau hai như , bố thèm máy nữa.

 

Mẹ gửi một tin nhắn thoại: [Con sốt.]

 

Bố vội vàng trở về. Lúc đó, lặng lẽ rơi nước mắt.

 

“Quả nhiên.”

 

Mẹ để câu đầu bỏ . Quả nhiên… quả nhiên cái gì?

 

Bố dường như , nhưng khi hỏi, ông chỉ sờ trán .

 

Không nóng.

Loading...