MẸ ÉP TÔI BÁN NHÀ LO TIỀN CƯỚI CHO EM HỌ - 4

Cập nhật lúc: 2026-04-04 23:35:04
Lượt xem: 98

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngay cả cảnh sát cũng đến sững sờ, thêm nhận thức mới về phu nhân của đội trưởng Trần.

 

Họ quyết định đối xử với đội trưởng Trần hơn một chút, dù ở nhà đội trưởng chắc cũng thường xuyên mắng.

 

Cuối cùng xác định căn nhà bán , sổ nhà của bên là hợp pháp hợp quy.

 

Mẹ vô lực dựa mềm tường, hỏi La Ninh: “Con gái đoạn tuyệt quan hệ với ?”

 

La Ninh nghĩ cũng cần nghĩ: “Loại lời mà bà cũng hỏi ? Nếu là thì bố mất, việc đầu tiên là chạy viện phúc lợi , kiểu như bà còn bằng húp gió Tây Bắc!”

 

Nói xong La Ninh kéo đàn ông trong nhà.

 

Cậu cửa nhà , tức đến run , chỉ mũi mà mắng: “Đây chính là đứa con gái ngoan chị nuôi đấy! Ngay cả em trai ruột của nó mà nó cũng thèm lo!”

 

“Nếu chuyện cưới xin của Vương Chiêu mà hỏng, nhất định sẽ tha cho nó! sớm nó là thứ an phận ! Thấy , nhà bán mà còn chẳng thèm báo cho chị là nó một tiếng, nhất định kiện nó! Đòi hết tiền tiêu nó bao nhiêu năm nay!”

 

Mẹ kéo tay : “Không thể kiện, thể kiện, Ngôn Tâm sẽ mặc kệ em trai , em yên tâm ! Bây giờ chị sẽ tới công ty tìm nó, chị nhất định sẽ đòi tiền, em tin chị , Tiểu Chiêu là đứa uống sữa của chị mà lớn lên, trong lòng chị nó chính là con ruột của chị!”

 

Cậu đến “con ruột”, sắc mặt cũng chút tự nhiên: “Chị, chị cố ý phá hỏng hôn sự của Tiểu Chiêu đấy chứ... vì báo thù cho đứa con trai ruột của chị.”

 

sắc mặt , hiếu kỳ bà rốt cuộc còn một chút lương tâm nào .

 

Đối với đứa em trai kịp chào đời của , bà thật sự lấy một chút tình cảm nào ?

 

Nghe , sững : “Chuyện qua ! Nó sinh , trách bất kỳ ai!”

 

bật lạnh, một lúc bật .

 

Đứa trẻ mà và bố vô cùng mong đợi, lúc đó còn là trai gái.

 

Cậu hùa theo bà ngoại mà , bảo rằng chỉ cần một đứa con gái là thôi, tiền trong nhà vẫn để Vương Chiêu tiêu.

 

Ai ngờ bố để m.a.n.g t.h.a.i đứa thứ hai!

 

Mẹ trăm giải thích rằng đó là ngoài ý , nhưng đứa bé đến thì cũng là duyên phận.

 

Cuối cùng một ngày, Vương Chiêu mà đẩy một cái, ngã xuống, đứa bé cứ thế mà mất !

 

Mẹ khi phẫu thuật xong, lúc tỉnh , nắm tay Vương Chiêu : “Tiểu Chiêu sợ , cô , con đừng sợ.”

 

Kể từ đó, đứa trẻ mới thành hình nhẹ bẫng dùng một câu cho qua.

 

Chỉ và bố, mặc cho đứa bé một bộ quần áo, để nó trần trụi rời khỏi cõi đời.

 

Hôm quả nhiên đồng nghiệp gọi điện cho .

 

Mẹ ngất xỉu ở quầy lễ tân công ty chúng , gào rằng con gái bà việc ở công ty, cuối cùng mất tích.

 

Bà đòi công ty dù thế nào cũng cho bà một lời giải thích!

 

Ít nhiều cũng bồi thường ít tiền!

 

Khi đồng nghiệp thuật cho , thấy đến mức chân thành tha thiết như thế.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-ep-toi-ban-nha-lo-tien-cuoi-cho-em-ho/4.html.]

Người còn tưởng c.h.ế.t trong công ty thật chứ.

 

Đồng nghiệp đều là hạng nào, nên bảo vệ xách cổ áo bà ném thẳng ngoài.

 

Bà lập tức tỉnh táo , chỉ mặt bảo vệ bảo vệ quấy rối bà.

 

cứ tưởng cách nào liên lạc với nữa.

 

Không ngờ lúc về thành phố tham gia hội nghị giao lưu học thuật.

 

Một đồng nghiệp vẫn luôn cạnh tranh với vị trí phụ trách chi nhánh Hàng Thành, lén cho gần đây sẽ về thành phố họp, khách sạn ở chắc chắn là khách sạn hợp tác với công ty chúng .

 

Đợi đến khi kết thúc một ngày việc về khách sạn.

 

Người quản lý đại sảnh quen sớm chờ ở cửa, thấy xuống xe liền vội nhét trở trong xe: “Cô lái xe xuống tầng hầm hẵng lên, cô dẫn cả nhà cô đang chặn ngay cửa đợi cô .”

 

“Chuyện là quản lý Vu với đó, đồng nghiệp nào của cô gây phiền phức cho cô, cô sợ ảnh hưởng đến cuộc họp của cô nên ban ngày dám với cô.”

 

mà trốn thế cũng ? Họ chặn ở đại sảnh, khách tới lui thấy cũng .”

 

nghĩ một chút, vẫn là thể ảnh hưởng đến khách sạn.

 

Nếu bọn họ còn mặt mũi mà tới, thì cứ thử xem ai điên hơn.

 

cảm ơn ý của quản lý, dẫn lên phòng.

 

Cũng may đặt là phòng suite, phòng bên cạnh hôm nay ai.

 

Nếu thật sự sợ lát nữa lúc phát điên sẽ ồn đến khách khác, ảnh hưởng đến khách sạn.

 

Cậu phòng thèm cởi giày mà phịch xuống sofa.

 

Mẹ nắm tay : “Con , bao nhiêu ngày chẳng liên lạc ! Con gầy thành cái gì , về ở khách sạn thì thể thống gì, lát nữa theo về nhà, nấu cơm cho con ăn.”

 

Cậu cau mày gào lên: “Chị, chị còn với con sói mắt trắng như thế gì? Có ích gì , nếu là thì tát cho nó một cái ! Cho nó thế nào là mệnh lệnh của cha ! Còn dám bán nhà, thấy nó chán sống !”

 

: “Cậu , câu của buồn thật, cháu bán là nhà của bố cháu, bán nhà của , liên quan quái gì đến ?”

 

Mẹ kéo kéo tay : “Con chuyện với con như thế ! Mau xin .”

 

Vừa thế, liền định đ.á.n.h , lúc ông định lao tới.

 

tiện tay cầm cái cốc nhựa bên cạnh ném mạnh xuống đất.

 

Đập vỡ đồ thủy tinh thì còn phiền nhân viên dọn dẹp, đập cái cốc nhựa xuống cũng đủ giật .

 

“Hôm nay ông dám chạm một ngón tay thôi, ngày mai sẽ phóng hỏa đốt nhà ông, ông tin !”

 

Cậu sững tại chỗ, chỉ thể sang nổi giận với : “Chị! Đứa nhỏ thật là vô pháp vô thiên ! Hôm nay để chị dạy dỗ nó!”

 

bước tới, một tay túm cổ áo tát thẳng một cái: “Bà ngoại đúng là dạy dỗ ông cho t.ử tế! Mới khiến ông biến thành đồ ăn mày xin xỏ khắp nơi! Nếu bà bắt ông học thêm vài năm nữa, ông cũng chẳng đến nỗi rác rưởi như !”

 

Tát xong, ném mạnh xuống đất: “Ông mà dám đ.á.n.h trả, hôm nay sẽ báo công an ông đột nhập cướp của, mất mười cân vàng thỏi.”

 

“Dù cũng mua nổi, còn ông mua nổi thì , chắc là nổi , nếu con trai cưới vợ thì ăn xin khắp nơi chứ?”

 

Loading...