Ai ngờ căn bản chẳng cần con gái.
chuyện với lãnh đạo về định hướng phát triển nghề nghiệp tương lai của .
Lãnh đạo bằng ánh mắt kiểu cuối cùng cô cũng thông suốt , bảo mau cút thủ tục.
Một tuần , ở căn nhà thuê mới tại Hàng Thành thu dọn đồ đạc.
La Ninh, của đứa trẻ mua căn nhà , liên lạc với .
La Ninh hưng phấn gọi video cho : “Tới tới ! Mẹ , , với cháu tới ! Lúc lấy sổ nhà , suýt nữa tát một cái !”
Sau khi bắt máy, màn hình là gương mặt đến mức ửng đỏ vì kích động của La Ninh.
Cô con gái nhỏ nhà cô động tĩnh bên ngoài chẳng những sợ, trái còn ôm cổ khúc khích.
La Ninh trêu con bé: “Con thấy , học hành cho ích lắm đúng , nếu đến ba chữ sổ nhà cũng chẳng nhận .”
Ngoài cửa vẫn đang vang lên tiếng đập cửa ầm ầm.
La Ninh : “ mở camera cửa lên, chúng cùng xem màn xiếc lớn nhé, chẳng cần công viên xiếc Trường Long, cũng thể xem biểu diễn ở cự ly gần.”
Cảnh cũng , nên gật đầu.
Con gái nhỏ nhà cô đến màn xiếc lớn liền vui vẻ: “Mẹ ơi con xem màn xiếc lớn!”
La Ninh thơm con bé một cái thật kêu: “Xem ngay bây giờ.”
Nhìn cảnh tượng ấm áp như , cũng thấy vui theo.
Trong video camera cửa náo nhiệt vô cùng.
Cậu đang kéo giật , giọng điệu tệ: “Chị! Chị ý gì ! Chị bán nhà ? Chị lừa ?”
Mặt đầy vẻ ngơ ngác: “Sao thể chứ! Sao thể bán căn nhà đó ! Chắc chắn là l.ừ.a đ.ả.o, chúng báo công an, chiếm nhà dân!”
“Chúng báo công an để cảnh sát bắt hết bọn họ !”
“Giữa ban ngày ban mặt như ! Sao loại ngang ngược bá đạo thế !”
Cậu thấy đúng là chuyện, mới buông tay đang nắm tay bà .
Chỉ là vết đỏ cổ tay cho thấy thật sự dùng nhiều sức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-ep-toi-ban-nha-lo-tien-cuoi-cho-em-ho/3.html.]
Người đàn ông bật , tiến lên mấy bước: “Các báo công an ?”
Anh cao một mét chín, bộ dạng ngoài nhưng trong , chỉ cần thôi cũng đủ thấy áp lực.
Cậu vốn nhát gan, vội vàng kéo chắn mặt .
“Anh gì! Anh động tay ! Anh mau trả nhà cho chúng ! Chúng thể cân nhắc báo công an.”
“Vậy thì các báo , mau lên, thì tới trưa nghỉ.”
Mẹ nghiến răng một cái báo công an thật.
Cảnh sát tới cũng nhanh, thấy đàn ông liền ngạc nhiên hỏi: “Đội trưởng Trần, ở đây? Hôm nay chẳng nghỉ đổi ca ?”
Người đàn ông chỉ về phía và : “Hai báo công an, chiếm nhà dân, các xử lý .”
Lúc mới hiểu, lập tức phịch xuống đất lóc om sòm: “Cảnh sát thì ghê gớm lắm ! Cảnh sát thì thể cướp nhà của chúng ! Căn nhà là chồng vất vả khổ cực cả đời mới dành dụm cho con gái , bây giờ con gái rõ tung tích, nhà cũng cướp mất , sống nổi nữa! Chồng ơi tới với đây!”
Khóc tới cao trào.
Mẹ liền định đ.â.m đầu tường.
La Ninh lúc nhịn nổi nữa, đặt cô con gái nhỏ đang mải mê xem náo nhiệt lên sofa xong, lập tức mở cửa lao ngoài, túm cổ áo chất vấn: “Bà còn mặt mũi nhắc tới con gái ! Cùng là với ! thật sự chịu nổi cái loại ngoài miệng niệm Phật trong lòng giấu d.a.o như bà! Nếu bà yêu nó, thì thà từ đầu cứ ném nó viện phúc lợi còn hơn! Cũng còn hơn là bà biến nó thành túi m.á.u sống để tiếp tục giúp bà cuồng em trai!”
“Nếu là chồng bà, thấy con gái bà chà đạp thành như , nửa đêm thế nào cũng cạy nắp quan tài chui tát cho bà hai cái, bổ cái đầu bà xem bên trong hồ dán !”
“Bà yêu em trai đến thế, bà tự kiếm tiền ? Một ngày bà tám trăm việc để kiếm tiền cho em trai chứ, chẳng lẽ bà chê mệt ?”
Sức chiến đấu của La Ninh cực mạnh.
Cô ném đang sững sờ , sang .
“Còn ông nữa! Có tay chân, ăn bám chị gái thì thôi , ông còn mặt mũi ăn bám cả cháu gái nữa ? Ông già khú thì khỏi cần hổ nữa đúng ?”
“Ông là tàn tật ẩn là thiểu năng trí tuệ ? Con trai ông kết hôn mà ông kiếm tiền ? Ông kiếm tiền thì sinh nó cái gì? Chỉ sướng lúc nó mà nghĩ nuôi con cần tốn tiền đúng ?”
“Còn nữa, căn nhà là chúng mua! Con gái các cũng mất tích, rời khỏi các vẫn sống đấy! Các mau cút cho ! Không cút thì cùng lên đồn công an, thấy hai chị em các đúng là loại mù chữ, hiểu ba chữ sổ nhà đúng ? Sổ đỏ giấy trắng mực đen! Bây giờ đó là tên ! La Ninh! Có cần tìm từ điển cho các ? Còn dám tới cửa nhà loạn nữa, đ.á.n.h c.h.ế.t các !”
Sức chiến đấu của La Ninh mạnh đến mức như thế.
Mẹ và ngây .