MẸ ÉP TÔI BÁN NHÀ LO TIỀN CƯỚI CHO EM HỌ - 1
Cập nhật lúc: 2026-04-04 23:33:56
Lượt xem: 57
Em họ kết hôn, gọi điện đòi 1,5 triệu tệ.
Cả đều ngây : “Cậu kết hôn thì bắt bỏ tiền?”
Em họ : “Chị họ, đây là cô em hứa với em mà, sính lễ 200 nghìn tệ, tiệc cưới 100 nghìn tệ, tiền trả mua nhà 1 triệu tệ, cô những khoản cứ tìm chị lấy là .”
lạnh một tiếng: “Ai hứa với thì tìm đó mà đòi, đây là tiền bỏ để cưới vợ cho con trai, con .”
Nói xong cúp điện thoại, ngay đó nhóm chat gia đình liền nổ tung.
Cậu c.h.ử.i trong nhóm là màng tình m.á.u mủ, đừng hòng nhà ngoại chống lưng cho .
Mẹ cũng gọi điện mắng là đồ lỗ vốn, đồ sói mắt trắng, ngay cả em họ của cũng lo.
Bà còn đe dọa , nếu đưa tiền thì bà sẽ bán căn nhà bố để lấy tiền cho em họ.
bật .
Năm bố qua đời, ông vì sợ cuồng em trai của chừng mực nên sớm sang tên căn nhà cho .
tag cả nhà trong nhóm : “Từ hôm nay đoạn tuyệt quan hệ với , bà em trai và cháu trai chống lưng, về ở với , tới đón bà .”
–
Sau khi gửi xong, trong nhóm đột nhiên im bặt.
Buổi tối về nhà, thấy vẫn còn sofa: “Sao , vẫn tới đón ? Hôm nay con tiếp khách, cũng uống rượu, dọn hành lý , con đưa qua.”
Mẹ đột ngột quăng mạnh cái điều khiển: “Cậu con hôm nay bận! Không thời gian tới đón tao, đợi nó xong việc thì tự khắc sẽ tới đón tao.”
“Thì con đang là con đưa qua đó mà, khỏi phiền chạy một chuyến.”
Sắc mặt lập tức đổi: “Hứa Ngôn Tâm, mày cứng cánh đúng , bây giờ kiếm chút tiền là dám bật tao như , còn đoạn tuyệt quan hệ với tao, cái loại sói mắt trắng như mày nhà chồng nào dám lấy! Được lắm, đoạn tuyệt quan hệ đúng , sẽ lúc mày lóc cầu xin tao! Đừng tưởng mày đưa tiền thì tao sẽ cách lo đám cưới cho Tiểu Chiêu!”
“Vậy ông vẫn tới đón ?”
Mẹ lạnh: “Cậu con hôm nay bận, ngày mai sẽ tới, mày đừng lóc cầu tao về!”
Từ nhỏ đến lớn, là một cuồng em trai chính hiệu.
Vương Chiêu là đứa cho b.ú từng ngụm một, còn thì uống sữa bột mà lớn lên.
Mẹ thường xuyên lấy chuyện đó đề tài khoe khoang, với : “Vương Chiêu là tao cho b.ú từng ngụm từng ngụm mà lớn lên, là cháu trai chứ thật chẳng khác gì con ruột, ai sánh với đứa con trai ngoan của tao, đợi tao c.h.ế.t , đập chậu chịu tang cho tao vẫn là Vương Chiêu, trông cậy đứa con gái như mày.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-ep-toi-ban-nha-lo-tien-cuoi-cho-em-ho/1.html.]
Bây giờ thật sự để đứa em trai bảo bối và đứa cháu trai bảo bối của bà tới đón bà, thì hai đó chạy còn nhanh hơn thỏ.
Thấy gì, dịu giọng: “Tiểu Chiêu là em trai cùng huyết thống với con, chuyện cưới xin của nó gặp khó khăn, con giúp thì trong lòng con thấy yên ? Con đưa tiền , chuyện coi như cả nhà xí xóa cho qua.”
, trong lòng cuộn lên từng cơn buồn nôn.
Vừa bà nhắc tới em trai là chỉ ói: “Lẽ con vốn một em trai ruột, nhưng chính em trai ruột của con hại đến cả quyền sinh cũng .”
Mẹ cao giọng lên: “Chuyện bao nhiêu năm mà mày còn nhắc gì! Đứa bé còn nữa chẳng lẽ tao đau lòng ! Đó là con trai của tao, thế giới ai yêu nó hơn tao!”
bật thành tiếng: “Vậy , con thật sự chẳng chút nào.”
Nói xong dậy về phòng.
tắt đèn giả vờ ngủ.
Hơn mười một giờ đêm là thời gian và thích gọi điện cho nhất.
Theo lời bà , hai chị em lụng mệt cả ngày , gọi điện động viên một chút, cố gắng sống.
bao nhiêu năm nay, công việc của là do bà nội giới thiệu cho.
Khi nghiệp tiểu học mà vẫn tìm việc, ép bà nội tìm việc cho , nếu thì là coi thường gia đình xuất từ huyện nhỏ của họ.
Bà nội một lòng chỉ mong con trai con dâu thể sống t.ử tế với .
Suy nghĩ của con dâu, bà thể chiều thì chiều, nên tìm cho một công việc nhàn hạ.
Cậu ham ăn lười , cuối cùng còn đ.á.n.h với lãnh đạo, hại bà nội lớn tuổi như vẫn xin .
Sau đó cứ ở nhà lông bông nghề nghiệp.
Mợ thấy chẳng điểm nào, ăn chơi c.ờ b.ạ.c rượu chè thứ gì cũng , say lên còn động tay đ.á.n.h .
Phải đến khi nhà bên mợ kéo tới tận cửa thì mợ mới ly hôn với thành công.
Từ đó về mỗi uống say, đều c.h.ử.i mợ .
Ngay cả Vương Chiêu cũng , nó hận ruột bỏ rơi .
Nó quên mất rằng đầu tiên mợ dẫn Vương Chiêu , thì nó ở bến xe gào lên rằng mợ là kẻ buôn bắt cóc nó, khiến mợ đồn công an giải thích mất nửa ngày mới chứng minh là ruột của đứa trẻ.