Chương 4
“Hôm nay đúng là mở mang tầm mắt, thế nào là ác nhân tố cáo . Tần Trạch Khải nhiều bắt nạt con gái ở trường mầm non, thậm chí còn dùng kim châm con bé. Lần sốt cao cũng là do nó gây , suýt nữa thì chuyển sang viêm phổi. Một đứa trẻ như , đáng đ.á.n.h ?”
Nghe xong, những phụ khác đều sững sờ.
Họ cũng ngờ một đứa trẻ còn nhỏ như thể độc ác đến thế, nhất thời chẳng ai dám lên tiếng.
Không ngờ, cô Lý là đầu tiên lao phản bác.
“Mẹ của Thẩm Lạc An, đến nước cô còn dám dối. Sau còn trường mầm non nào dám nhận con cô nữa?”
“Tần Trạch Khải luôn biểu hiện ở trường. Ngược , Thẩm Lạc An thì dối thành tính. Trước đây hiểu vì con bé mãi sửa tật , hôm nay gặp cô mới hiểu ba thế nào thì con cái mới thế .”
“Thói quen dối của Thẩm Lạc An thoát khỏi liên quan đến cô . Nếu cô thật sự nghĩ cho con bé, bây giờ nên lập tức xin của Tần Trạch Khải mặt . Nếu , sẽ chẳng ai cứu nổi cô .”
Xung quanh tiếp tục phụ họa.
“ , với phận như Tần phu nhân thì con cái cũng là nhân tài, thể bắt nạt khác .”
“Theo thấy cô là thẹn quá hóa giận, cố tình chạy tới gây chuyện thì .”
“Gia đình Tần phu nhân đúng là xui xẻo, gặp loại thế đúng là xúi quẩy mà!”
Con gái sợ hãi, nắm c.h.ặ.t t.a.y .
“Mẹ ơi… An An dối… tại họ lừa khác…”
Nhìn dáng vẻ của con, tim đau đến thắt .
xoa nhẹ đầu con bé, dịu giọng :
“Giả thì mãi mãi cũng thể biến thành thật .”
Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh đến đáng sợ.
“Cô xông nhà khác trái phép là hành vi phạm pháp ?”
Nghe , của Tần Trạch Khải chẳng hề hoảng loạn, ngược còn bình thản hỏi ngược :
“Câu đó để mới đúng chứ? Đây là nhà . Cô tự tiện xông khi cho phép, thể báo cảnh sát bắt cô.”
Rồi bà đột ngột đổi giọng.
“ xét thấy cô là phụ nữ, còn dắt theo con nhỏ, chấp nhặt. Biết điều thì mau mau rời khỏi đây .”
Xem bà cuống lên, chỉ nhanh ch.óng tống ngoài.
để bà toại nguyện.
“Nếu cô đây là nhà cô, thứ bên trong chắc hẳn cô quen thuộc nhỉ?”
Bà đắc ý gật đầu.
“Căn nhà là do chính tay thiết kế, đương nhiên rõ từng chi tiết.”
“Nửa năm , Tần tổng đấu giá một bức Bình minh của Monet tặng cho Tần phu nhân. Nếu cô thật sự là Tần phu nhân, hẳn là bức tranh đó hiện đang treo ở chứ?”
“…”
Mẹ của Tần Trạch Khải lập tức nghẹn lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-don-than-mao-danh-toi-va-cai-ket/chuong-4.html.]
cố tình gợi ý:
“Nghe Tần phu nhân thích bức tranh đó, yêu đến mức rời tay, còn hy vọng mỗi ngày mở mắt là thể thấy…”
“Bức tranh đó tất nhiên là treo trong phòng ngủ của và chồng !”
Bà lập tức giành trả lời, xong còn quên liếc bằng ánh mắt khinh miệt.
“Cô chuyện nhà cũng nhiều đấy chứ. Xem bình thường rình mò ít. Tiếc là mới là Tần phu nhân, còn cô thì chỉ thể tự sướng trong mơ thôi.”
là hổ.
Nếu bà thích mạo danh đến , thì sẽ để bà lộ nguyên hình ngay mặt tất cả .
“Chỉ dựa vài lời suông của cô, ai sẽ tin chứ?”
“Đã cô cố tình tìm c.h.ế.t như , thì đừng trách nể mặt. Mọi theo , hôm nay sẽ cho cô rõ rốt cuộc ai mới là giả.”
Bà bộ tịch như nữ chủ nhân thực thụ, dẫn một đám thẳng tới cửa phòng ngủ.
“Vốn dĩ phòng ngủ là nơi riêng tư, bình thường sẽ cho ngoài . hôm nay thì… hiểu đấy.”
Nói xong, bà liếc bằng ánh mắt khinh khỉnh.
đáp, chỉ tay cánh cửa.
“Đừng nhảm nữa, mở cửa .”
Bà khẩy một tiếng, lúc mới xoay tay nắm, mở cửa phòng.
Chỉ tiếc là trong phòng hề bức Bình minh của Monet nào cả, mà là treo tường là bức tranh gia đình do chính tay vẽ.
“Chuyện gì thế ? Không tường treo bức Bình minh ? Nhìn kiểu gì cũng chỉ là một bức tranh gia đình mà.”
“Nếu cô thật sự là Tần phu nhân, ngay cả trong phòng ngủ của treo cái gì cũng ?”
Chỉ vì một bức tranh, phận của bà lập tức nghi ngờ.
Sắc mặt của Tần Trạch Khải tái , bà vội vàng biện giải:
“Không ! Bức tranh đó mấy hôm cất . , cất . Vừa nãy chỉ là nhất thời nhớ thôi.”
Mọi bừng tỉnh, bắt đầu xì xào.
“ mà. Tần phu nhân mặc đồ hiệu, còn thể tùy ý biệt thự nhà họ Tần, thể là giả chứ.”
Thấy còn nghi ngờ nữa, bà sang mỉa mai .
“Hạng thấp kém thì mãi mãi cũng chỉ là hạng thấp kém. Toàn chỉ thể toát mùi nghèo nàn, mà cũng dám giả phu nhân hào môn. Cô tự soi gương xem xứng ?”
thật sự bội phục cái da mặt dày của bà .
Đến lúc mà vẫn thể bình tĩnh đến thế.
chỉ tay bức tranh gia đình vẽ tay tường, hỏi ngược :
“Cô giải thích giúp xem, nhà cô Tần Trạch Khải rõ ràng là con trai, vì trong bức tranh gia đình là một bé gái?”
Sắc mặt bà lộ rõ vẻ hoảng loạn.
Im lặng một lúc khá lâu, bà mới miễn cưỡng giải thích: