Khoảng nửa tiếng , bà nhắn tiếp: “Con sẽ bỏ mặc một đấy chứ?”
trả lời: “Ôi, lúc nãy con mất sóng nên giờ mới thấy, con thể để một chứ?”
Xì, một ?
Mẹ nhắn: “Mẹ dùng bốn nghìn hôm qua con đưa để trả một đêm tiền phòng , tối nay nhớ cho .”
Ai ở thì đó trả tiền, liên quan gì đến ?
tiện miệng qua loa một câu: “Sáu giờ tối, đừng đến muộn.”
Mẹ trả lời: “Yên tâm , nóng lòng ăn đại tiệc lắm !”
Cứ ăn , còn đúng sáu giờ tối, một nhắm mắt giữa tiếng động cơ máy bay gầm vang.
Nữ tiếp viên mỉm , ghé sát bên tai khẽ hỏi: “Hãng hàng Frankfurt xin phục vụ quý khách, thưa cô, cô dùng vang trắng vang đỏ ạ?”
10
Mười hai tiếng rưỡi , hạ cánh xuống trong nước.
Việc đầu tiên là xem hơn trăm tin nhắn c.h.ử.i bới của .
Mà là mở ứng dụng mạng xã hội của Triệu Phân Phân .
Xem thử cô đăng bài gì.
Dựa đống tin nhắn khó coi của và bài đăng , gần như phân tích bộ những chuyện xảy tối hôm đó.
Mẹ dẫn theo An Nghiệp và Triệu Phân Phân bộ tới nhà hàng.
Quần áo xộc xệch, đầy mồ hôi hôi hám, tóc bết thành từng lọn dính trán, trông vô cùng nhếch nhác t.h.ả.m hại.
Triệu Phân Phân lập tức nổi cáu.
Cô từng nghĩ chuyến du lịch châu Âu sang chảnh trong tưởng tượng của khiến bản trông chẳng khác gì một kẻ ăn xin.
Đứng cửa nhà hàng cao cấp mà liếc , đến cả nhân viên phục vụ ở cửa cũng cho bọn họ .
Cô tức giận trừng mắt với : “Không cái bản lĩnh đó thì ôm việc gì? Nói hoành tráng lắm, giờ ngay cả cửa còn nổi.”
An Nghiệp dùng phần mềm dịch để trao đổi với phục vụ cửa mới rằng nhà hàng yêu cầu tất cả khách mặc lễ phục chỉnh tề mới .
Mẹ lập tức nhảy dựng lên: “Mẹ kiếp nhà mày, bỏ tiền mà còn cho bọn tao ? Mày màu cái gì?”
Người phục vụ mặt mày nghiêm nghị, giơ một tay về phía họ, liên tục bằng tiếng Pháp.
“Nếu bà còn tiếp tục như , sẽ báo cảnh sát.”
Em trai bảo phục vụ gõ tiếng Pháp phần mềm dịch của nó.
Sau khi gì, nghẹn họng, chỉ chui rúc một góc tường liên tục nhắn tin cho .
Còn quản lý nhà hàng thì : “ là bàn đặt tên bà Đỗ, nhưng với trang phục như thế , ba vị thể .”
Mẹ lập tức lao đến mặt quản lý: “Có tiền là chứ gì! Các còn bày đặt cái gì? Đợi con gái tới đây, nó mắng c.h.ế.t các !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-day-em-trai-cach-hut-tien-cua-toi/5.html.]
“Chúng đặt bàn , tiền ăn, nếu các còn cho chúng , cũng báo cảnh sát!”
Vị quản lý chắc từng gặp cảnh tượng như thế bao giờ, sợ đến mặt mày tái mét.
Chỉ đành xếp cho bọn họ một chỗ khuất trong góc, để họ xuống gọi món.
Mẹ tức sôi m.á.u, chỉ thực đơn, dùng thứ tiếng Anh bập bẹ mới học từ em trai mà gào lên:
“Dít! Dít! And dít! Ai, all!”
Tối hôm đó, bà gọi một bàn đồ ăn trị giá hơn một vạn tệ.
Như thế mới khiến Triệu Phân Phân nguôi giận.
An Nghiệp lo lắng hỏi : “Chị con sẽ thật sự tới đấy chứ?”
ngẩng cao đầu, đầy vẻ nắm chắc phần thắng: “Nó dám ! Hôm nay mà nó tới, từ nay tao nhận nó là con gái nữa!”
Thế thì quá , còn đang cầu mà chẳng chứ!
11
Bài đăng của Triệu Phân Phân ghi chép cực kỳ chi tiết bộ quá trình xảy sự việc.
Bên , cư dân mạng mắng c.h.ử.i ầm trời.
“Chị gái nợ gì mấy mà mấy đè hại ?”
“Cô cũng là phụ nữ mà, rõ chuyện t.ử tế, thế mà vẫn mua vé máy bay sang ?”
“ thế, chơi thì tự kiếm tiền mà chơi , chị thì đáng c.h.ế.t ? Tự dưng để các bắt nạt như thế ?”
“Người chị quá ! Cả đêm xuất hiện luôn.”
“Mà thật, chị ? Chẳng lẽ phát hiện sự thật bay về nước luôn ?”
“Trời đất, nếu thì ngầu quá !”
Mẹ và An Nghiệp bọn họ lì trong nhà hàng đến tận lúc đóng cửa, mà vẫn thấy bóng dáng .
Lúc đó, bọn họ mới tuyệt vọng .
An Nghiệp gần như sắp đến nơi: “Mẹ cái trò gì ? Gọi nhiều món như thế! Giờ chị con biến mất , bọn lấy gì trả tiền?”
Mẹ vẫn điên cuồng gọi điện nhắn tin cho , nhưng dù thế nào cũng thể bắt tung tích của .
Triệu Phân Phân run lên bần bật: “Em chắc chắn sẽ bỏ tiền ! Bị bắt ở đây mất mặt cùng nhà như thế , em chịu đủ !”
Tối hôm đó, An Nghiệp quẹt sạch thẻ tín dụng của thì mới thanh toán nổi.
Hạn mức thẻ của nó chỉ năm vạn tệ, đó nó với Triệu Phân Phân quẹt mất hai vạn .
Hai đứa còn mua vé máy bay giá rẻ để bay sang châu Âu, cộng thêm bữa ăn nữa, thẻ tín dụng lập tức nổ hạn mức .
Đến cả tiền vé máy bay về cho ba cũng xoay ở .
Mẹ là kiểu bao giờ để dành tiền, trong tay bao nhiêu là đưa hết cho An Nghiệp bấy nhiêu.