Sử Văn Bác vẫn luôn thông cảm cho bố .
Anh cho rằng bố góp tiền mua nhà cho là vì trong tay thực sự tiền.
đó ông nội mất, về quê một chuyến.
Chính tận mắt thấy căn nhà to mà bố mua cho em trai, mới thật sự kích thích.
Cũng từ lúc đó, dần hiểu , bố tiền.
Mà là họ yêu nhiều đến thế.
Chuyện căn nhà đó thành nút thắt trong lòng Sử Văn Bác.
Mẹ chồng ngu bụng đương nhiên những điều .
Bà vẫn còn tự tìm đường c.h.ế.t, thỉnh thoảng nhảy nhót ngay đúng chỗ đau của Sử Văn Bác.
Hồi đó căn nhà của chúng là do và Sử Văn Bác tự xem mua.
Còn chồng thì bới móc chút , vẻ quyền uy của bề .
“Cũng hiểu lúc đó hai đứa nghĩ gì mà mua căn nhà .”
“Con cái ánh sáng xem, một ngày còn chẳng đón hai tiếng nắng.”
Nguyên tắc của là ai bỏ tiền thì đó quyền lên tiếng.
Không bỏ một đồng nào thì câm miệng sang một bên.
“Không còn cách nào cả, lúc đó bọn con tiền.”
lạnh một tiếng, cảm thán sự ngu xuẩn của chồng.
“ .”
“Hồi đó ngay cả tiền của ruột mà con còn vay nổi, mua căn như thế là tệ .”
Sử Văn Bác lạnh lùng trả lời một câu.
Mẹ chồng điều mà ngậm miệng .
Không trong lòng bà hối hận đến mức tát hai cái .
“Con Văn Bác , nhà của chú út to lắm, đúng ?”
cố tình rắc muối vết thương của Sử Văn Bác.
Không còn cách nào, chỉ khi đau đủ thì mới nhớ sự thật.
“Cũng thôi, nhà ở quê rẻ, nên bọn mới mua cho nó căn rộng hơn một chút.”
“Với , con với Văn Bác ở xa, chúng cũng chẳng trông cậy .”
“Sau vẫn còn sống cùng thằng con út.”
Mẹ chồng với giọng châm chọc.
“Văn Bác tuy ở cạnh mà giúp gì, nhưng tiền thì đưa thiếu .”
“Mấy năm nay chẳng vẫn luôn gửi tiền cho bố ?”
“Còn thằng con út xem, bỏ tiền, cũng chẳng góp sức, mà hai ông bà còn nuôi ngược nó.”
chọc đúng chỗ đau của chồng, bà lập tức khó chịu, sầm mặt xuống :
“Thì , ai bảo Văn Bác nó bản lĩnh.”
“Có bản lĩnh thì đáng đời chịu thiệt ?”
“Con thấy Văn Bác chỉ chịu thiệt, mà còn chẳng tiếng gì!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-chong-tra-xanh-toi-tra-xanh-va-mat-ba/6.html.]
“Trong lòng bố chỉ nghĩ tới con út thôi.”
“Chẳng hề thấy xót Văn Bác vật lộn ở thành phố lớn vất vả thế nào.”
“Mẹ xem, tuổi còn trẻ mà tóc bạc !”
Sử Văn Bác im lặng gì.
Những lời , câu nào cũng chính là điều vẫn nghĩ trong lòng, nhưng thể tự .
Mấy lời châm chọc của bắt đầu, chồng vội giải thích:
“Con đừng bậy, Văn Bác là đứa con đầu tiên của , thương nhất chính là nó.”
:
“ với là hai chuyện khác .”
“Dù tiền ở ai thì tình thương cũng ở đó mà.”
khi kết hôn, mỗi năm Sử Văn Bác đều gửi tiền cho bố .
từng hỏi, rốt cuộc gửi bao nhiêu.
Bởi vì phần lớn tiền lương mỗi tháng của đều giao tay .
Số còn đáng là bao, xử lý thế nào thì tùy, cũng chẳng thiệt bao nhiêu.
Đàn ông mà, cô càng ép thì càng thấy cô mạnh mẽ, cần thương xót.
Đồng thời còn sẽ cảm thấy bố đáng thương, đến chút tiền nhỏ của con trai cũng tiêu.
Cho nên trong phạm vi thể kiểm soát, cứ để mặc , ai cũng đỡ mệt.
Hơn nữa, vài năm va chạm ngoài xã hội, đầu óc của Sử Văn Bác cũng dần tỉnh táo hơn.
Anh cũng thể đại khái hiểu những thủ đoạn ngấm ngầm giữa phụ nữ với .
Đồng thời cũng hiểu, với mới thật sự là cộng đồng lợi ích.
Sự nghiệp và tài sản hai đứa cùng cố gắng tạo dựng nên là của hai đứa, cũng chỉ để cho con của .
Còn bố để dành bao nhiêu tiền, mua bao nhiêu căn nhà, cuối cùng khả năng cũng chẳng liên quan gì đến .
nhiều đàn ông đến già vẫn hiểu đạo lý .
Thậm chí còn chấp nhận sự thật rằng bố yêu đến thế.
Sử Văn Bác chính là như .
Mặc dù những thủ đoạn và tâm tư đó của bố , trong lòng hiểu rõ.
chủ động bóc trần.
Nhiều lắm chỉ phát tiết vài câu ngoài miệng, còn tiền cần cho thì vẫn thiếu một đồng.
Năm đó bố chồng mua nhà cho con trai út, ít nhắm chúng .
Đầu tiên là chồng gọi điện cho Sử Văn Bác lóc kể lể, sức khỏe , mà Sử Văn Bác từ đến nay cũng quan tâm bà.
Sử Văn Bác tức điên lên.
“Mẹ tự lương hưu, con còn gửi tiền cho nữa, chẳng lẽ từng đó tiền còn đủ để khám bệnh ?”
“Mẹ bỏ qua thằng em con tìm, tìm con ở xa tít thế , con còn thể gì ?”
Vốn dĩ chồng là xin một khoản tiền.
tham lam quá mức, khó tránh khiến khác chán ghét.