MẸ CHỒNG TRÀ XANH, TÔI TRÀ XANH VẢ MẶT BÀ - 3
Cập nhật lúc: 2026-03-08 03:39:29
Lượt xem: 409
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20qVxm1STp
Cập nhật lúc: 2026-03-08 03:39:29
Lượt xem: 409
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20qVxm1STp
Sử Văn Bác chẳng đầu cua tai nheo thế nào, còn thấy sang quả thật giúp ít việc.
“Em thấy , sang đúng là giúp em nhiều việc đấy chứ.”
“Không giúp em, là giúp .”
“Con lớn từng , bên nhà đây là đầu tiên tay giúp.”
“Trước giờ đều là bố em chăm cả.”
Sử Văn Bác khựng .
“ đúng đúng, giúp , giúp .”
Ba ngày nghỉ nhanh ch.óng trôi qua.
Trước khi chính thức giao con cho chồng trông, mua một sợi dây sạc điện thoại loại dài hơn, ngay mặt Sử Văn Bác đưa cho bà.
“Mẹ, con thấy thích chơi điện thoại, mà cứ phòng ngủ sạc cũng bất tiện.”
“Dây sạc dài lắm, sofa cũng sạc .”
“Còn đây là t.h.u.ố.c nhỏ mắt, giúp giảm mỏi mắt.”
“Mẹ xem điện thoại lâu thế chắc chắn mắt sẽ khó chịu, thử cái xem, dùng lắm.”
Mặt chồng lúc trắng lúc đỏ, bà sang con trai một cái vội vàng giải thích:
“Mẹ chỉ chơi điện thoại mấy hôm nay thôi.”
“Chờ con , chắc chắn trông cháu, chẳng còn thời gian mà chơi .”
“Mẹ, xem điện thoại ít thôi.”
“Mễ Bảo đang đúng tuổi hiếu động, đừng để nó va đập thương.”
Sử Văn Bác mở miệng khuyên .
“Được , .”
Mẹ chồng cuống quýt đáp.
Vì trong nhà kịp lắp camera từ , giờ bà nội ruột sang , cũng khó mà đòi lắp nữa.
Thế nên chỉ đành mỗi về nhà cố gắng quan sát tình hình của con nhiều hơn.
Quả nhiên, vấn đề nhanh ch.óng xuất hiện.
Mẹ chồng mới một trông con ba ngày, Mễ Bảo hăm đỏ m.ô.n.g.
và Sử Văn Bác tan về nhà, thấy tã của Mễ Bảo phồng căng, gần như sắp xệ xuống tận đất.
tháo tã , phát hiện m.ô.n.g đứa bé nổi đầy rôm hăm, đỏ ngứa, Mễ Bảo còn sốt ruột đưa tay gãi.
Từ nhỏ đến giờ Mễ Bảo gần như từng hăm m.ô.n.g.
Vậy mà mới để chồng trông ba ngày thành thế .
nhịn mà trách:
“Mẹ, con mà, tã của Mễ Bảo thường xuyên.”
“Mẹ xem m.ô.n.g thằng bé bí thành thế nào !”
“ một miếng tã mấy tệ liền.”
“Nên mới vội đó thôi.”
“ chẳng cũng vì tiết kiệm tiền cho các con ?”
“Văn Bác kiếm tiền cũng dễ dàng gì.”
Mẹ chồng đầy vẻ tủi .
“bốp” một cái, ném luôn cái tã trong tay xuống đất.
“Tiền kiếm hề ít hơn Sử Văn Bác.”
“Hai đứa kiếm tiền là để tiêu cho con.”
“Tiết kiệm để gì?”
“Để tiết kiệm mang bù cho thằng con út của ?”
chồng vẫn luôn dùng đủ lý do để xin tiền con trai cả, mang đắp cho con trai út.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-chong-tra-xanh-toi-tra-xanh-va-mat-ba/3.html.]
Nói xong lườm Sử Văn Bác một cái, bế con phòng ngủ.
Sử Văn Bác mãi đến năm ba mươi hai tuổi mới bố, thương Mễ Bảo.
quở thêm, mà theo phòng ngủ, bắt đầu khuyên :
“Em đừng giận nữa.”
“Mẹ cũng ý mà.”
“Bà là bà nội ruột của Mễ Bảo, chẳng lẽ cố ý hại thằng bé ?”
“Bất kể bà nghĩ thế nào, thì bây giờ Mễ Bảo cũng là vì bà mà chịu khổ thế .”
“Nếu vẫn thấy tủi , thì tự mặc tã bịt một lúc .”
“Biết ngộ đạo lý.”
Lúc sang đây, chồng mang theo quần áo , rõ ràng là chờ chúng đưa bà mua.
Ngay ngày thứ hai bà tới, mua cho bà đồ lót và đồ mặc ở nhà ở siêu thị .
Dù ở gần trẻ con cũng chú ý vệ sinh cá nhân.
quần áo để mặc ngoài thì bà chỉ đúng một bộ lúc tàu tới.
cứ mặc kệ bà như thế.
Cuối cùng, một tuần, chồng nhịn nổi nữa, chủ động mở lời đòi chúng mua quần áo cho bà mặc.
“Bên thời tiết lạnh ghê, mang theo nổi cái áo khoác.”
“Ngày mai các con đưa chợ mua vài bộ .”
“Ra kiểu chợ bán buôn là .”
Mẹ chồng cứ lải nhải mãi.
cúi đầu gì.
Khóe mắt liếc thấy Sử Văn Bác mặt mày tối sầm, bà một cái.
Không mua cho bà.
Nếu bà mang hành lý đàng hoàng sang, ở vài hôm cũng sẽ dẫn bà dạo phố, mua cho bà mấy bộ quần áo.
Đó là chuyện bình thường.
Cũng là chút hiếu thảo của con cái.
cố tình, chồng sợ chúng chịu mua quần áo cho , nên dứt khoát một món cũng mang.
Chẳng khác nào cố nhét một cục nghẹn miệng .
Bị ép mua, với tự mua, là hai chuyện khác .
Thấy chúng ai lên tiếng, chồng bắt đầu lau nước mắt.
“Già đúng là vô dụng.”
“Ra khỏi nhà đến quần áo cũng quên mang, chỉ giỏi phiền con trai.”
Nghe .
Là phiền “con trai”.
lạnh một tiếng, coi như bày tỏ thái độ của .
Sử Văn Bác chịu nổi nữa, bực bội :
“Mua mua mua, mai mua là chứ gì!”
Nói xong phòng ngủ.
hỏi Sử Văn Bác:
“Mấy tâm địa nhỏ nhặt đó của , rốt cuộc là thật sự , là cố tình ?”
“Nhìn thì bà vẫn là , còn thể gì đây!”
Sử Văn Bác bực bội đáp.
Đến lúc coi như hiểu .
Tâm trạng và thái độ của thì đúng là .
hành động thực tế thì chẳng gì cả.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.