MẸ CHỒNG TRÀ XANH, TÔI TRÀ XANH VẢ MẶT BÀ - 2
Cập nhật lúc: 2026-03-08 03:38:31
Lượt xem: 453
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cập nhật lúc: 2026-03-08 03:38:31
Lượt xem: 453
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nếu bà mượn chuyện sang trông cháu để chạy tới nắm thóp , thì sẽ xử bà một cho dứt điểm, để bà dám giày vò gia đình nhỏ của chúng nữa.
Quả nhiên, ngay từ lúc xuống tàu, chồng bắt đầu trò.
Sử Văn Bác , lúc thấy ở ga tàu, trong lòng cũng giật thót một cái.
Bà ăn mặc lòe loẹt, chân giày cao gót, ngoài một cái túi xách nhỏ bằng bàn tay thì chẳng mang theo món hành lý nào.
Sử Văn Bác hỏi:
“Hành lý của ?”
Mẹ chồng tươi rói :
“Ôi dào, tới gấp quá, kịp dọn hành lý.”
Sử Văn Bác cũng tiện gì thêm.
Trong lòng cũng hiểu đó chỉ là cái cớ.
Dù thì ba ngày với chuyện mua vé tàu .
Ba ngày, đủ để dọn đầy cả một toa tàu hành lý chứ.
Đến cổng khu chung cư, chồng nhất quyết đòi mua ít trái cây.
Sử Văn Bác cảm thấy cần thiết.
chồng :
“Nếu tay bước cửa nhà hai đứa, Tiểu Nhu sẽ vui .”
Thế là bà mua hai cân lê, xách nhà .
chồng mang nổi một món đồ giặt, gương mặt bất lực của Sử Văn Bác, trong lòng đại khái cũng hiểu .
nhịn mà cảm thán, thật uổng công Sử Văn Bác cố gắng như , vẫn là cố lên chút nào.
Ăn tối xong, Sử Văn Bác đề nghị cả nhà xuống dạo một chút, cũng để chồng quen với môi trường trong khu chung cư.
Thế là tạo đúng cơ hội cho chồng diễn.
Bà lập tức giành đẩy xe đẩy em bé.
Vừa khỏi cửa hai bước, bà trẹo chân.
“Ôi trời, đôi giày của , đẩy xe trẻ con tiện , nhỡ ngã cháu thì .”
“Vậy rốt cuộc nghĩ gì , sang trông cháu mà còn giày cao gót!”
Sử Văn Bác oán trách.
“Thì nghĩ tới.”
“Con đừng lo, giày cũ của Tiểu Nhu là .”
giày cỡ 34, chồng cỡ 37.
tính toán nhiều như , chỉ cần bà trông con cho là .
“Thôi , giày của con bà cũng xỏ , để con mua cho bà một đôi mới.”
Vừa sẽ mua giày mới cho , chồng lập tức tươi như hoa.
“Vậy con mua đôi rẻ rẻ thôi nhé, đừng mua loại đắt quá.”
thêm gì nữa.
Có lẽ Sử Văn Bác cũng thấy tính toán của quá lộ liễu, nên suốt dọc đường mặt mũi hề lên nổi.
Buổi tối, lên mạng chọn cho chồng hai đôi giày, đưa cho Sử Văn Bác xem thử đôi nào hơn.
Kết quả Sử Văn Bác kiên nhẫn đáp:
“Em tự xem mua , cũng .”
Đương nhiên cũng .
Mục đích chồng mang hành lý sang trông cháu rõ rành rành như , Sử Văn Bác cũng thấy mất mặt.
mang cho chồng chọn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-chong-tra-xanh-toi-tra-xanh-va-mat-ba/2.html.]
Chuyện mua giày , thứ cần chỉ là để Sử Văn Bác nhớ cái tình của là đủ.
tiện tay bấm đặt cho chồng một đôi giày già bình thường nhất.
Bà mê chưng diện, thích thời trang như thế, nhất định sẽ thích đôi giày đó.
Không thích mới đúng ý .
Cũng thể trách ác cảm với chồng.
Dù hồi cưới, bà cũng ít bới móc , kiếm chuyện với .
Chỉ tiếc là lúc đúng kiểu yêu là mù quáng, cảm thấy lấy là Sử Văn Bác, chứ .
Kết hôn thì ai sống cuộc đời nấy là .
Sự thật chứng minh, khi kết hôn mà , tất cả đều là nước từng đổ não lúc yêu đương.
là kiểu , bản ba tiếng thì cũng khiến khác cùng hai tiếng.
Đứa trẻ từ nhỏ từng ở bên bà nội, xa lạ vô cùng.
Để con thích nghi một chút, xin nghỉ phép ở công ty ba ngày.
Chính ba ngày đó khiến một nữa mở mang tầm mắt diễn xuất điêu luyện của chồng.
Ngày ba bữa cơm là chuyện chắc chắn .
Mẹ chồng thích nấu cơm.
Hay đúng hơn là bà thích nấu cơm cho ăn.
Bất kể mua món rau gì về, chồng cũng đều õng ẹo :
“Ôi dào, món xào thế nào đây?”
“Bà cứ xào đại , ăn uống kén.”
“Ôi dào, món xào Văn Bác thích ăn .”
“Không thích ăn?”
“Thế chẳng lẽ nó hít gió Tây Bắc mà lớn đến từng ?”
Nói thật lòng, cũng để chồng nấu.
Bà nấu món nào cũng đúng một vị.
Tốc độ nấu ăn của cũng nhanh.
Thời gian cãi qua cãi với bà, tự nấu còn xong một món .
cái màn giằng co thì nhất định .
Nếu sảng khoái lao bếp luôn, trong mắt chồng sẽ thành là đứa ngốc, dễ bắt nạt.
Bởi vì đang ở nhà, nên suốt ba ngày đó gần như chẳng cần chồng động tay việc gì.
Bà chỉ sofa chơi điện thoại, lướt video ngắn.
Thỉnh thoảng còn kiếm cớ điện thoại hết pin, phòng ngủ sạc một lúc.
Còn Mễ Bảo thì ngoan ngoãn chơi trong cũi quây, thỉnh thoảng đòi bế một cái.
chồng một “đồng hồ sinh học” thần kỳ của riêng .
Trước giờ Sử Văn Bác tan một tiếng, bà sẽ bắt đầu khắp nhà gom quần áo bẩn, bỏ máy giặt.
Có giặt xong sớm bà cũng lấy phơi.
Cứ đợi đến khi Sử Văn Bác về đến nhà, chồng lập tức lấy quần áo khô từ hôm giá xuống, tất bật lôi quần áo mới giặt từ máy , từng món từng món treo lên.
Cũng bận bịu một lúc lâu chứ.
Mỗi phơi quần áo xong, chồng vẻ vô tình mà than mệt.
“Nhà chút xíu mà một ngày cũng lắm việc thật.”
“ là già , cứ đến tối là eo đau lưng mỏi.”
…
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.