MẸ CHỒNG TRÀ XANH, TÔI TRÀ XANH VẢ MẶT BÀ - 10
Cập nhật lúc: 2026-03-08 03:45:43
Lượt xem: 525
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nếu em tái hôn, thì chắc chắn sẽ là tiểu tam mạnh nhất quả đất, còn Mễ Bảo sẽ là trợ công của …”
chụp một tấm ảnh giấy chứng nhận ly hôn, gửi qua WeChat cho mợ của Sử Văn Bác.
Mẹ của Sử Văn Bác, với tư cách chị chồng, cũng là một thất bại.
Quan hệ giữa bà với em dâu từ lâu như nước với lửa.
Đây là duy nhất bên nhà Sử Văn Bác còn giữ liên lạc với .
Mợ nhận ảnh liền vô cùng kinh ngạc, vội vàng gọi video sang hỏi chuyện.
tủi kể lể những hành vi đủ kiểu của chồng, cùng với nỗi vất vả của và Sử Văn Bác khi sống ở thành phố lớn.
Nói chuyện suốt hai tiếng đồng hồ, tín hiệu truyền thành công.
Chuyện chồng tới nhà trông con, họ hàng bên nhà bà ai cũng .
Bây giờ ở bao lâu bà về quê, chắc chắn sẽ tò mò hỏi chuyện gì xảy .
Đường xa núi cao, chồng thì , kiểu gì cũng sẽ sức bôi .
Đã , chi bằng chủ động truyền chút thông tin đúng đắn cho đám họ hàng bạn bè của bà .
Hơn nữa chồng cực kỳ sĩ diện, còn thích xem chuyện nhà khác.
Bây giờ chẳng bằng tự tay lột tấm màn che của bà, để khác cũng xem thử trò của bà một phen.
Dù ly hôn, ở quê Sử Văn Bác, vẫn là chuyện nghiêm trọng.
Mợ quả nhiên phụ sự mong đợi của .
Chưa tới một tuần, chồng lóc gọi điện cho Sử Văn Bác.
Bà nhiều họ hàng đều đang hỏi, Sử Văn Bác ly hôn .
Thậm chí cả hàng xóm cũng đang đồn, là bà ép con trai con dâu ly hôn.
Rằng bà cứ bắt con trai cả mua xe mua nhà cho con trai út, nên cô con dâu cả mới “bỏ chạy”…
Mẹ chồng cũng từng cố gắng giải thích, nhưng ai cũng như đinh đóng cột, bảo rằng họ hàng đều tận mắt thấy giấy ly hôn .
Cô bạn gái mà con trai út của bà đang quen cũng là địa phương.
Kết quả cô cũng tin , mà cô gái đó kiểu yêu mù quáng.
Vừa thấy nhà nhân phẩm gì, gia cảnh cũng chẳng khá, liền đá phăng con trai út của bà.
Mẹ chồng kích động vô cùng, còn Sử Văn Bác thì càng thêm tê liệt cảm xúc.
Anh với chồng rằng chúng thật sự ly hôn , còn chuyện ở quê thì cũng lo nổi nhiều như .
Một câu đổi thêm một trận chồng trời đất.
“Tại em đem chuyện ly hôn cho mợ ?”
Lúc Sử Văn Bác đến thăm con, nhàn nhạt hỏi .
“Chỉ là họ hàng nhà sự thật, để mất mặt thôi.”
Ưu điểm lớn nhất của chính là thành thật.
Sử Văn Bác gật đầu, gì thêm.
Sau khi ly hôn, Sử Văn Bác yên bao lâu thì bắt đầu ngày nào cũng tới tìm .
Anh giống như từng chuyện gì xảy , ngày nào cũng tới đón tan .
Cho dù cố tình trốn về sớm, vẫn sẽ xuất hiện lầu ký túc xá, nhiệt tình chào hỏi từng đồng nghiệp ngang qua.
“Tan …”
“Ừ đúng , tới thăm Tiểu Nhu với con!”
“Chưa ăn cơm nữa, tại Tiểu Nhu còn cho mà!”
Anh đúng là đường đường chính chính, chẳng ngượng là gì.
là lúc đàn ông mặt dày lên, d.a.o thương cũng đ.â.m thủng.
Trước mặt đồng nghiệp, cũng thể cứ mãi cho , như thành động.
Về , chị lớn cùng văn phòng còn khuyên :
“Đừng tự khổ .”
“Việc gì cần thì vẫn cứ để .”
“Dù nợ em mà!”
nghĩ thấy cũng đúng.
Có lao công miễn phí, tội gì dùng.
Vì công việc của cố định một chỗ, nên hễ thời gian là chạy tới thăm con.
Tới ký túc xá, liền tranh hết việc chăm con, việc nhà, thiết niềm nở.
“Mẹ mệt lắm , Mễ Bảo chơi với bố nhé!”
Người với , thể giơ tay đ.á.n.h, đúng là một thử thách đối với .
Trước khi ly hôn rõ một điều:
Hai chúng ở bên mười năm, tình cảm vẫn luôn .
Sử Văn Bác là cố chấp, cho nên cho dù ly hôn , cũng sẽ mặc kệ con.
Kể cả ly hôn mới, hoặc về ôm lấy bố , đều thể chấp nhận.
Dù cũng công việc định.
dẫn theo Mễ Bảo, vẫn thể sống tiếp .
Đời đến ngã rẽ, rẽ trái rẽ thì cuối cùng cũng đều là lối .
Mà điều cần , chính là tới ngã rẽ .
“Bố mua xe cho em trai .”
Sử Văn Bác lau nhà , cảm xúc trông phần sa sút.
cũng khá thương .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-chong-tra-xanh-toi-tra-xanh-va-mat-ba/10.html.]
Thừa nhận rằng bản bố yêu thương, vốn là chuyện khó khăn và đau đớn.
“Anh cần ghen tị với em trai .”
“Nó gì thì chẳng cũng .”
“Nó vợ, cũng chẳng vợ.”
“Hai em mấy giống hệt .”
cố tình chọc .
Sử Văn Bác bất lực .
“Em định mua nhà .”
với .
Lúc ly hôn, lấy căn nhà, chỉ lấy một khoản tiền.
“Được thôi.”
“Tiền đặt cọc đủ ?”
“Nếu đủ thì đưa em.”
“Không cần, em tự nghĩ cách.”
“Có gì mà sợ, đưa cho con trai mà.”
“Vậy thôi, chuyển khoản !”
Sử Văn Bác kiếm tiền khá giỏi.
Về mặt kinh tế, bất cứ hỗ trợ nào cho, đều từ chối, nhận hết.
Dù những thứ đó, sớm muộn gì cũng là của con trai .
Từ đó, bắt đầu sống kiểu lập.
Vừa tiêu tiền của Sử Văn Bác, con dâu nhà họ Sử.
Không nếu chồng năm xưa những chuyện , tức c.h.ế.t .
Ngoại truyện
Sau khi gắng gượng vượt qua dịch bệnh, căn nhà mua cuối cùng cũng bàn giao.
Sử Văn Bác chạy ngược chạy xuôi, bỏ công bỏ tiền, cuối cùng cũng giúp sửa căn nhà thành đúng kiểu mong .
Căn nhà dùng khoản vay thương mại, áp lực trả nợ của hề nhỏ.
Anh lấy lý do giúp giảm bớt áp lực trả nợ nhà, nhiều đề nghị tái hôn.
đều từ chối.
Trong mắt , hôn nhân bao giờ chỉ là một tờ giấy chứng nhận.
Giấy kết hôn trói buộc nhiều .
Họ ôm tờ giấy mà đồng sàng dị mộng, tỉnh dậy vẫn nhờ tờ giấy đó giữ lấy vẻ ngoài t.ử tế.
Có giấy kết hôn chắc hôn nhân hạnh phúc.
Không giấy kết hôn cũng vẫn thể sống tiếp.
Đời ngắn ngủi, sống cho thoải mái là .
Mỗi tháng, Sử Văn Bác đều chuyển tiền trả nợ nhà cho danh nghĩa tiền cấp dưỡng.
Thu nhập mấy năm gần đây của gần như đều dùng để giúp sửa nhà, mua sắm nội thất, nuôi con.
Cách một thời gian, còn chuyển tiền tích cóp trong tay một chiếc thẻ khác tên .
Chiếc thẻ đó đây từng là nơi cất quỹ riêng của hai vợ chồng khi kết hôn.
thích sách.
Vậy mà hẳn một bức tường tủ sách trong phòng khách, còn thiết kế một phòng sách ngập nắng ấm áp.
Sử Văn Bác là một mọt sách chính hiệu.
Anh dò xét hỏi :
“Em thích sách , cái tủ sách to thế để gì?”
“Để thôi.”
“Để trống cho !”
Anh khà khà, thêm gì nữa, kéo Mễ Bảo bắt đầu chia tủ sách, bố một tầng, con một tầng, hai cha con bận đến mức vui chịu .
Chẳng bao lâu , Sử Văn Bác chuyển sách của tới, lấp đầy tủ sách của .
nuôi hai con mèo nhỏ, ban công rộng trồng kín hoa, nấu , phơi nắng, sống nhàn nhã vô cùng.
“Này, hai đứa tái hôn !”
“Không.”
“Toàn bộ gia sản của đều đưa cho em , tái hôn cảm giác an .”
“Bố tới phiền em, đó mới là cảm giác an lớn nhất của .”
“Được …”
Bây giờ, và bố của Sử Văn Bác năm năm còn bất kỳ liên lạc nào.
Thậm chí ngay cả Mễ Bảo, cũng để họ gặp.
Muốn ông bà nội ?
Đi tìm con trai út của họ .
Vì ảnh hưởng của dịch bệnh, trong suốt năm năm đó, Sử Văn Bác cũng chỉ về quê hai .
Còn , mỗi dịp lễ tết, đều ở bên và Mễ Bảo.
Xuân thu đến, hoa tàn hoa nở.
Nhìn về con đường phía , chỉ khi sống thật sảng khoái thì mới phụ những khổ cực bản từng chịu.
hết