Mẹ Chồng Khó Tính Hối Hận Rồi - 1
Cập nhật lúc: 2025-11-28 16:46:13
Lượt xem: 123
Sau khi hôn lễ kết thúc, chồng bỗng thẳng:
“Nói thật nhé, nếu con trai cứ nhất quyết đòi cưới cô, thì đúng là chẳng coi cô gì.”
Mới mấy hôm còn bảo cứ yên tâm gả nhà, sẽ thương như con gái ruột, mà cưới xong trở mặt ?
suy nghĩ một chút, nhẹ nhàng đề nghị:
“Vậy chồng ly hôn , để bố chồng cưới một chồng khác, mà thấy con còn xứng đáng hơn.”
1.
Ai thấy khó chịu thì đó nên đổi.
Nếu chồng thấy mắt, tất nhiên là bà nên rút lui.
dứt lời, chồng đang đếm tiền mừng cưới thì bất cẩn rơi hết xuống đất.
Họ hàng đến dự đám cưới thật hào phóng, tiền mừng cưới lên đến mấy chục triệu.
Bà ngờ dám bảo bà ly hôn, trừng mắt , đến mức tròng mắt suýt rớt ngoài.
Có điều tuổi tác lớn , phản ứng cũng chậm chạp, một lúc vẫn câu nào để đáp trả.
Bố chồng với chồng cố nín , lấy tay che miệng, dám to.
cúi xuống nhặt tiền, :
“Mẹ chồng mà chê đám tiền mừng cưới thì con xin phép cầm luôn nhé. Vừa con với Từ Hạc đang cần tiền tuần trăng mật.”
Mẹ chồng chỉ , tức đến nghẹn lời.
Từ Hạc cũng vội vàng xuống nhặt tiền, phụ hoạ:
“Cảm ơn , chúng con cầm tiền nhé. Lúc về sẽ mua quà cho .”
Hai đứa ôm cả đống tiền trở về phòng.
Mẹ chồng chỉ tay chúng , tay run lẩy bẩy:
“Chúng… chúng mày… tiền…”
Bố chồng cướp lời:
“Nghẹn họng luôn hả?”
“Đáng đời!”
Mẹ chồng trừng mắt ông, thèm phản bác , chắn mặt , :
“Muốn lấy tiền cũng . Quỳ xuống, dập đầu ba cái, gọi một tiếng .”
Ồ, hôm nay bà nhất định thị uy cho bằng ?
2
Từ Hạc dùng cùi chỏ thúc nhẹ , thì thầm:
“Dù gì cũng kết hôn , em gọi một tiếng ‘’ cho vui lòng , cả nhà mới yên .”
Cái lý luận nổi tiếng muôn thuở: Mẹ vui thì cả nhà mới yên.
Một mà cả cảm xúc cũng ràng buộc bởi cảm xúc của , nghĩ thôi thấy tội nghiệp.
Mà , là kiểu ghét nhất ràng buộc, dù là đạo đức cảm xúc.
:
“Anh đem hết tiền riêng và tiền lương giao nộp, em gọi ‘’ liền, còn thì em gọi cả đời bà cũng chẳng vui .”
Trước khi kết hôn, Từ Hạc hứa kết hôn sẽ giao thẻ lương cho quản lý tài chính gia đình.
còn một chiếc thẻ khác, dùng để nhận thu nhập ngoài và phụ cấp công tác. Số đó tuy bằng lương chính, nhưng cũng nhỏ.
Từ Hạc tự tin:
“Được, chấp nhận. Mẹ vô lý, em mà chịu gọi một tiếng ‘’, nhất định sẽ vui.”
Anh vẫn hiểu, vấn đề ở việc gọi .
Nghĩ đến việc từ nay bộ tiền thêm và phụ cấp công tác của Từ Hạc sẽ chuyển hết cho , tiền tiêu vặt cũng xin , liền vui vẻ , tươi gọi một tiếng:
“Mẹ ơi~”
Gọi ngọt xớt, nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-chong-kho-tinh-hoi-han-roi/1.html.]
Mẹ chồng sững , ngờ thật sự chịu gọi “”, mà thái độ còn thiện vui vẻ đến thế.
Bà lập tức thấy như đang đ.ấ.m bông, chẳng oai nữa, sắc mặt liền sầm xuống, kéo dài cái mặt như bánh tráng nhúng nước:
“Còn ba cái lạy nữa lạy đấy.”
nhướng mày, liếc Từ Hạc.
Ha, thua kèo nhé.
Khoé miệng Từ Hạc giật giật hai cái, vẻ mặt đau lòng như thể đống tiền riêng của bay mất.
Mẹ chồng thì ung dung xuống ghế, ngẩng mặt lên đầy kiêu ngạo, chờ đến lạy.
ghé sát, thì thầm hỏi Từ Hạc:
“Em lời , giờ cái lạy , em lạy ?”
Từ Hạc lập tức cảnh giác, lùi một bước:
“Anh hết thu nhập riêng thật . Đừng đòi thêm!”
Rồi nhanh chóng sang khuyên nhủ :
“Mẹ ơi, vợ con cũng gọi , đừng khó cô nữa. Giờ là thời đại nào , ai còn lạy với lục? Với tiền mừng cưới chúng con cũng lấy , giữ dùng nhé?”
Tiền đó vốn là chồng mừng cho khác, nãy chỉ bà chọc tức nên mới định lấy, giờ trả cũng chẳng tiếc.
Ai ngờ chồng chịu, mắt chằm chằm, một mực :
“Mẹ nhỏ nhen . Không lấy tiền. là bề , nó quỳ lạy vài cái thì chứ?”
Thấy lay chuyển , Từ Hạc dứt khoát giơ tay chịu thua, hỏi:
“Mẹ, nhất định bắt cô quỳ lạy thật ?”
Mẹ chồng nghiêm giọng:
“Phải!”
Từ Hạc sang , nhún vai:
“Thôi, rút khỏi cuộc chơi.”
bước đến mặt bà, vẫn giữ nụ tươi rói:
“Mẹ ơi, cho vững nhé.”
“Con chỉ quỳ lạy c.h.ế.t thôi đó.”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
“Mẹ, con bắt đầu lạy đây…”
“Ơ ? Mẹ thế? Mẹ vững nào… đừng xỉu đấy nha…”
3.
còn kịp quỳ xuống, chồng ngã phịch khỏi ghế.
Từ Hạc và bố chồng vội lao đến, nhưng vẫn kịp đỡ bà.
Mẹ chồng tròn trịa, ngã cũng nhẹ chút nào.
là gần bà nhất, nhưng chỉ động miệng chứ động tay.
Miệng thì cuống quýt gọi “ ơi ơi”, còn mắt thì trân trân bà trượt m.ô.n.g một phát thẳng xuống đất.
bà đang thi với xem ai nhanh hơn, chỉ sợ m.ô.n.g bà rời khỏi ghế chậm hơn đầu gối chạm đất.
Người càng lớn tuổi càng kiêng chữ “c.h.ế.t”.
Bà ngã kêu “ối da ối da”, ánh mắt căm tức .
“Được lắm, mới bước chân nhà mà rủa chồng c.h.ế.t !”
“Từ Hạc, đây chính là cô vợ mà con sống c.h.ế.t đòi cưới đấy ?”
Từ Hạc cố nhịn , :
“Mẹ , là đòi vợ con quỳ lạy cơ mà.”
Mẹ chồng đau đến nhe răng nhăn mặt, giọng nghèn nghẹn:
“Thôi thôi, chịu nổi cái lạy của Trần Lộ, khỏi quỳ nữa .”