Trên đó còn dán cả tờ giấy ghi chú: ngân hàng nào, ngày mở thẻ, mật khẩu là gì, v.v.
“Chị, chị trả lời tin nhắn em.”
Nó cố nhét thẻ tay .
“Em tiền trong đây gần như đều là của chị, em cần , chị lấy ! Em với Gia Lương , bọn em sẽ mua nhà nữa, đợi vài năm tiết kiệm thêm tính tiếp…”
“Chị , ba mất , thì…”
Nó ngập ngừng, tiếp tục:
“Chị cũng mà, xưa giờ chỉ là ngoài cứng trong mềm, yêu chị…”
chỉ yên lặng nó.
Nó vẫn như hồi nhỏ, nuôi lớn trong tình thương của ba , trở thành một bông hoa trắng thuần khiết.
Trong mắt nó, dường như gì quan trọng bằng cảnh cả nhà hòa thuận sum vầy gói bánh bánh.
nó .
“Tiểu Văn,” bất ngờ lên tiếng, “năm đó ba tiền phúng điếu, em từ đúng ?”
Ba mất sáng hôm ngày thi nghiệp cấp ba.
Lúc đó thành môn thi áp ch.ót, thi khá , đang tự tin nếu môn cuối sẽ đủ điểm đỗ trường top ở tỉnh.
tai họa ập đến bất ngờ.
Mẹ tin thì ngất xỉu.
Em gái lúc đó còn vị thành niên.
Chỉ còn chống đỡ thứ, nghiến răng bỏ thi môn cuối, theo công nhân của ba chạy tới bệnh viện.
Dù , ba vẫn qua khỏi.
Khi tỉnh , ba mãi mãi nhắm mắt.
Thời gian đó nhà chìm trong tang thương.
ngoài nỗi đau mất ba, còn chịu thêm nỗi buồn vì rớt đại học.
Khi điểm, giáo viên chủ nhiệm thấy tiếc quá, còn gọi điện cho khuyên nên học .
Tối đó nắm tay , nước mắt rưng rưng kể chuyện chủ công trình vô trách nhiệm, tiền bồi thường chắc , nhà thì chẳng còn bao nhiêu, nuôi hai đứa con là kiệt quệ.
Cuối cùng bà còn tự tát , vô dụng, chỉ là một bà nội trợ kiếm tiền.
xót xa tự trách.
hơn cả, giận bản yếu đuối.
chủ động từ bỏ việc thi , dù cô chủ nhiệm khuyên tới khuyên lui, dù trong tim vẫn còn khát khao giấc mơ đại học.
Giờ em gái.
Nó im lặng thật lâu, ánh mắt bối rối, né tránh, khiến hiểu rõ tất cả.
Mấy năm đầu khi ba mất, và em cứ mãi.
là gồng gánh thứ.
Mỗi đồng tiền kiếm khi học việc đều đưa hết về nhà, một lời than phiền.
Dù xài điện thoại Xiaomi cũ kỹ lag đến điên, Tết vẫn lì xì và em mỗi một ngàn tệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-bao-toi-gui-tien-tiet-kiem-cho-me-giu/6.html.]
tưởng là trụ cột, là đấng cứu thế.
ngờ, chỉ là một con hề trong mắt họ.
Chín tháng ngày ba mất, tiền phúng điếu về tài khoản – tổng cộng 1 triệu 200 nghìn tệ.
Mẹ dùng tiền đó mua nhà thang máy, mua cho em gái điện thoại Apple đời mới.
chỉ chuyện khi tiền còn bà mang sổ tiết kiệm kỳ hạn.
“Ba con lúc sống luôn mong nhà một đứa con đại học, giữ cho em con phòng khi cần.”
Mẹ .
“Tiểu Tĩnh, con đừng nghĩ chuyện thi nữa, thi trượt thì mất thêm một năm nữa ?”
Lúc đó chỉ còn ba tháng là tới kỳ thi.
Những lời dội nước lạnh của dập tắt tia hy vọng cuối cùng trong .
em gái, mặt nó trắng bệch.
“Là chú đồng nghiệp của ba cho em . Có em tụt đường huyết suýt ngất ở tàu điện, chú thấy em, liền hỏi: Tiền bồi thường sắp về mà, em học?”
bật chua chát.
“Em ngoài cứng trong mềm, bảo vẫn yêu chị.”
“Chị tin hết đến khác, nên mới gửi bộ tiền tiết kiệm cho .”
“Chị cần đối xử với chị như với em, chỉ cần một chút xíu tình cảm là đủ.”
“ hề .”
nhận chiếc thẻ em đưa.
“Trước chị từng , nhưng .”
“Bây giờ chị nữa, chị chỉ cần tiền của chị.”
Hôm đó kết thúc bằng câu em gái xin , vội vã bỏ .
Ngày nhận trát hầu tòa, bà như sụp đổ, lao đến nhà , điên cuồng đập cửa.
“Trần Tĩnh, mày đây cho tao! Mày kiện mày đúng ? Mày điên ?!”
“Mày ăn của tao, uống của tao, thì tiền cũng là của tao! Mày lấy tư cách gì để kiện tao?!”
Không chỉ , bà còn kéo theo một họ hàng xa đang influencer mạng.
Trước ống kính livestream của đó, bà ngẩng cổ lên hét.
“ là đơn , một vất vả nuôi hai đứa con gái khôn lớn. Con gái út thì ngoan ngoãn hiểu chuyện, còn con gái lớn thì chẳng gì, mới đưa vài tháng tiền sinh hoạt, giờ đòi khoản tiền trợ cấp khi ba nó mất!”
“ khổ quá , chỉ còn chút tiền đó, đến lương hưu cũng . Nếu nó lấy hết, sống ?!”
“Nó cho chút tiền tiêu vặt mà đòi trả cả đống! Không nó đang dùng cái ví tiết kiệm ?!”
Bà lóc, đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, khiến nhiệt độ phòng livestream tăng vọt.
, định để bà dễ dàng thoát nữa.
Bà trò hề ? Được thôi, chơi với bà luôn.
lấy bộ tài liệu từng nộp cho luật sư, che tên tài khoản, thẻ ngân hàng, thành một bản trình chiếu PPT và đăng lên mạng.