MẸ BẢO TÔI GỬI TIỀN TIẾT KIỆM CHO MẸ GIỮ - 3

Cập nhật lúc: 2025-12-28 16:20:45
Lượt xem: 501

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6puDY5GoVe

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ quát lớn, ngắt lời :

 

“Cầm tiền của con, cút khỏi đây cho !”

 

còn định gì đó.

 

“Cút !”

 

rối như tơ vò.

 

Trương Vũ Thành kéo lên xe, xuống thì em gái gọi điện tới, giọng đầy kích động và phấn khích:

 

“Chị! Chị để dành cho em bao nhiêu tiền ?!”

 

“Em đúng là trách oan , trong thẻ 1 triệu 200 nghìn tệ! Hẳn 1 triệu 200 nghìn đấy chị ơi! Gấp mấy em gửi cho …”

 

Nó líu lo ngừng, như con chim sẻ vui vẻ ríu rít bên tai.

 

Nó bảo tiền nhiều thì em cũng tiếng hơn, mà chồng sắp cưới cũng chẳng thiếu tiền, là hai bên cùng góp mua căn hộ ba phòng một phòng khách ở tỉnh thành cho rộng rãi.

 

“Chị ơi! Sau chị với lên tỉnh thành chơi là chỗ ở nha!”

 

rộn ràng, mà lòng thì ngày càng chìm xuống.

 

rát bỏng, vết đau do thẻ ngân hàng cắt mặt giờ bắt đầu âm ỉ nhức.

 

Trương Vũ Thành xót xa lấy cồn sát trùng thoa t.h.u.ố.c cho .

 

Em câu cuối:

 

“Chị, chẳng hôm nay chị cũng định hỏi lấy thẻ ngân hàng ? Lấy ? Chị kiểm tra xem để dành cho chị bao nhiêu ?”

 

lòng bàn tay, nơi đặt chiếc thẻ cũ kỹ, rách nát.

 

Khác hẳn với chiếc thẻ mới tinh của em.

 

Chiếc thẻ của rõ ràng dùng lâu, lớp nhựa ở bốn góc đều bong tróc, quăn .

 

điều đó điều quan trọng nhất.

 

Quan trọng là, trong thẻ rốt cuộc còn bao nhiêu tiền.

 

nuốt xuống cơn giận, tủi và bất lực, hít một thật sâu.

 

“Đi ngân hàng .”

 

Trên đường , Trương Vũ Thành hỏi gì thêm, chỉ lặng lẽ tăng tốc.

 

Tới cây ATM, cố gắng mấy vẫn đút thẻ , mới nhận tay đang run.

 

Cuối cùng hít sâu, đút thẻ máy.

 

Khi nhập mật khẩu, nghĩ một lát nhập ngày sinh của em gái.

 

Rồi thấy dư trong thẻ.

 

Khoảnh khắc , như hoa mắt ch.óng mặt.

 

Ba con màn hình ATM như một trò đùa, tát mặt từng cái một.

 

0.00

 

Ha.

 

Một xu cũng .

 

Sốc đến c.h.ế.t lặng, đồng thời trong đầu vang lên câu : “ là như mà!”

 

là như !

 

là chuyện “để dành tiền cho ” chỉ là trò l.ừ.a đ.ả.o!

 

là từ đầu đến cuối, chỉ lấy tiền bù cho em!

 

thương ! Người yêu chỉ em gái mà thôi!

 

Nước mắt kìm , trào như vỡ đê.

 

Trương Vũ Thành tiếng nức nở, liền ôm lòng, vỗ nhẹ lưng từng cái.

 

“Có khi nào đưa nhầm thẻ ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-bao-toi-gui-tien-tiet-kiem-cho-me-giu/3.html.]

 

“Đừng vội, về hỏi cho rõ.”

 

Một lúc lâu , mới bình tĩnh đôi chút.

 

“Không.”

 

Trương Vũ Thành .

 

Trong mắt , thấy một gương mặt sưng húp, méo mó đến nỗi thể nặn nụ , đôi mắt đỏ rực đến đáng sợ.

 

“Mẹ đưa nhầm thẻ.”

 

“Mẹ cố tình lấy tiền để bù cho em gái.”

 

Nói , cầm điện thoại, gọi cho em.

 

Em bắt máy ngay lập tức.

 

“Chị, kiểm tra ? Mẹ cho chị khoản to ? Mẹ thật quá trời luôn, chị gửi nhiều nên chắc giờ chị thành đại gia chứ gì?”

 

cắt ngang lời lảm nhảm của nó.

 

“Tiểu Văn, mấy năm qua em gửi tiền cho , em đủ tiêu ?”

 

“Ờ…” – nó ngập ngừng nhỏ – “Chị , thật lòng xin , đúng là cũng giúp em chút ít. Chị đó, nhà Gia Lương giàu lắm, ảnh quen ăn ngon mặc , em sống với ảnh lâu dài thì ít nhất cũng quá chênh lệch về mức sống.”

 

“Mỗi tháng cho em bao nhiêu?”

 

Giọng đầy mũi, nhưng lạnh như băng.

 

“Ba nghìn… , chị, thật là năm nghìn. mà tiền thưởng cuối năm của em em đều chuyển cho đấy! Mẹ nghiêm khắc chuyện tiết kiệm, em tuyệt đối ăn gian …”

 

Phần chẳng còn nổi nữa.

 

Năm nghìn tệ.

 

Không một năm năm nghìn.

 

Mà là mỗi tháng năm nghìn.

 

Một năm là sáu mươi nghìn.

 

bất chợt nhớ năm đầu tiên học việc móng.

 

Vì bố mất đột ngột, bỏ lỡ một môn thi đại học, kết quả rớt t.h.ả.m, chỉ đủ điểm đỗ cao đẳng.

 

Lúc đó, tiền bồi thường vì t.a.i n.ạ.n của bố còn về.

 

Mẹ : “Tĩnh Tĩnh , bố con mất , nhà thể tiêu tiền .”

 

“Em con còn nhỏ, con thi hỏng thì thôi, đừng ảnh hưởng đến kỳ thi của nó.”

 

Em gái từ nhỏ thông minh lanh lợi, học hành xuất sắc, là học sinh top đầu ai bàn cãi.

 

Khác với nó, ngốc nghếch chậm chạp, học cũng chỉ tàm tạm, luôn giữa lớp.

 

Học phí cao đẳng đắt, nhà thì nghèo, chẳng kham nổi.

 

nghĩ, nếu nhà chỉ đủ nuôi một học tiếp, thì chắc chắn sẽ là em .

 

Thế là bỏ luôn ý định thi , chuyển sang học nghề móng – nghề cần đầu tư quá nhiều vốn.

 

thợ học việc khổ lắm.

 

Bụi dũa móng bay mắt khiến dị ứng, mắt đỏ cả tuần.

 

Sơn móng loại rẻ tay nổi mẩn nước, đỏ lừ lừ.

 

Có khách thấy tay còn tưởng mắc bệnh truyền nhiễm, cau mày bắt quản lý đổi ngay.

 

Năm đầu tiên, vất vả qua mùa Tết, đến lúc nhận lương và thưởng thì quản lý ngang nhiên bùng tiền.

 

“Cô chỉ là học việc! Tiền lương là tiền học phí ! Trên đời bữa cơm nào miễn phí chứ?!”

 

năn nỉ, cầu xin mãi , gọi cả cảnh sát đến.

 

Cuối cùng, năm nghìn tệ tiền thưởng, đối phương chỉ quăng cho hai trăm, kiểu như bố thí.

 

“Vì chút tiền mà hổ hả?! cho cô , ở A thị , cô cấm cửa trong giới móng !”

 

Loading...