Máu Tế Ngõ Phong Đăng - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-07 10:01:16
Lượt xem: 646
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Căn phòng giữa đêm khuya yên tĩnh đến đáng sợ.
cúi đầu, định đưa tay xoa xoa huyệt thái dương đang căng cứng.
Thế nhưng từ cổ tay trái bất ngờ truyền đến một cơn đau rát!
hít một khí lạnh, vội vàng xắn tay áo lên xem.
Chỉ thấy lờ mờ hiện lên một vết ấn màu đỏ nhạt nhỏ nơi cổ tay.
Nếu kỹ, căn bản thể nào phát hiện .
Giờ phút ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu rọi, màu sắc vết ấn phần ma mị, giống như sắp rỉ m.á.u ngoài.
Các mạch m.á.u da gồ lên, lấy vết ấn trung tâm, một cơn đau nhói khe khẽ đang lan tỏa như những gợn sóng nước.
Không ảo giác.
chằm chằm cổ tay ngước màn hình điện thoại đen ngòm.
Khuôn mặt méo mó vì hoảng sợ của bố, tiếng cốc vỡ tan, và cả hai câu ...
"Ông cuối cùng cũng đến ", "con sắp c.h.ế.t " - cứ điên cuồng văng vẳng trong tâm trí .
Không một chút do dự, vớ lấy điện thoại.
"Chắc chắn bố điều gì đó."
"Tại thể bước cõi âm?"
Nhất định cho nhẽ!
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Những ngón tay run rẩy của mở ứng dụng đặt vé.
Chuyến tàu cao tốc về quê sớm nhất là 6 giờ 07 phút sáng mai.
nhấn nút xác nhận thanh toán.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn neon của thành phố thắp sáng rực rỡ suốt đêm.
màn hình điện thoại tắt ngấm, tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay đang nóng bừng.
Ở nơi đó, vết ấn màu đỏ nhạt đang đập thình thịch da.
Tựa như một trái tim... mới đ.á.n.h thức...
6
Tàu cao tốc lao vun v.út, cảnh vật ngoài cửa sổ nhòe nhoẹt thành những mảng màu hỗn độn.
chằm chằm cổ tay trái thì phát hiện màu sắc của vết ấn đỏ dường như đậm thêm một chút, giống như chu sa thấm da.
Cảm giác bỏng rát rút , đó là sự ngứa ngáy âm ỉ kéo dài.
Cứ như thể đang thứ gì đó đang chầm chậm sinh trưởng ngay lớp da.
Buổi chiều về đến nhà, khoảnh khắc đẩy cửa bước .
Bố vẫn đúng vị trí cũ hệt như lúc gọi video ngày hôm qua, lưng còng xuống, hai tay luồn mái tóc điểm hoa râm.
Đôi mắt sưng húp, đang một bên lau nước mắt.
Còn một khác đang chiếc ghế sô pha đơn bên cạnh - là bác cả Từ Kiến Quốc của .
Bác lớn hơn bố vài tuổi, những nếp nhăn mặt hằn sâu như d.a.o khắc.
Lúc bác đang mím c.h.ặ.t môi, sắc mặt là một vẻ tái mét đầy nặng nề.
"Bố, , bác cả."
đặt túi xách xuống, giọng khô khốc.
Bố đột ngột ngẩng đầu lên, trong mắt vằn vện tơ m.á.u.
Ông há miệng nhưng thốt nên lời, đau khổ cúi gằm mặt xuống.
"Băng Băng về ."
Bác cất lời, giọng phần khàn đặc, "Ngồi cháu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mau-te-ngo-phong-dang/chuong-2.html.]
xuống bên cạnh .
Mẹ nắm lấy tay . Bàn tay lạnh ngắt và run rẩy dữ dội.
Bầu khí tĩnh lặng bao trùm, chỉ còn tiếng kêu ‘tích tắc’ của chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ tường.
"Tối qua bố cháu... điên ."
Cuối cùng bác cả cũng phá vỡ sự im lặng, từng chữ nặng nề như nghiến qua kẽ răng.
"Những gì bố cháu đều là thật."
Trái tim hẫng một nhịp:
"Cái gì là thật cơ ạ?"
7
Bố bật một tiếng nấc nghẹn ngào kìm nén.
Bác cả mang đến một chiếc hộp gỗ nhỏ bọc bằng vải đỏ.
Bác cả mở , lấy từ bên trong một cuốn sổ đóng gáy bằng chỉ sờn rách góc cạnh, giấy ố vàng.
Bìa cuốn sổ chữ, toát mùi đặc trưng của những món đồ cổ lâu năm.
"Đây là bảo vật tổ tiên để , trong tộc chỉ truyền cho con trai trưởng đích tôn. Ông nội cháu truyền cho bác."
Bàn tay đang định lật mở cuốn sổ của bác cả đột nhiên khựng .
Bác chằm chằm một lúc lâu, nét mặt càng thêm nghiêm nghị :
"Băng Băng, chuyện vô cùng hệ trọng. Cháu thành thật cho bác cháu từng bước cõi âm ?"
chậm rãi gật đầu.
bác chẳng tiếng nào, bắt đầu lật giở cuốn sổ.
"Có một chuyện mà ông nội cháu lúc lâm chung cho chúng kể, sợ thế hệ các cháu tự nhiên ôm theo nỗi lo sợ bất an, cũng sợ... sợ các cháu tò mò, theo vết xe đổ."
Bác lật trang đầu tiên, đẩy tới mặt .
Bên trong là những dòng chữ Tiểu Khải nắn nót bằng b.út lông nhưng vô cùng sắc sảo.
Trên đó ghi chép một chuyện xưa cũ, đại khái kể rằng:
Vài trăm năm , hơn trăm trong gia tộc họ Từ đột nhiên mắc căn bệnh lạ, vô phương cứu chữa.
Lúc bấy giờ gia chủ tinh thông thuật âm dương, vì để cứu cả gia tộc nên sử dụng cấm thuật kết nối âm dương nhằm tìm kiếm một tia hy vọng sống mong manh.
Cuối cùng ông lập khế ước với một kẻ vô danh Âm phủ, nhận lấy huyết mạch của kẻ đó. Nhờ gia tộc họ Từ mới bảo tính mạng.
"Sau đó thì ạ? Chuyện thì liên quan gì đến con chứ?"
cất tiếng hỏi đầy khó hiểu.
Ngón tay bác di chuyển xuống , lật sang một trang khác.
Chữ ở chỗ phần lộn xộn, lực b.út hằn sâu mặt giấy:
"Khế ước ghi rõ: Huyết mạch họ Từ, phàm là kẻ mang 'Âm Dương Thể', khi tròn mười tám tuổi, đúng đêm sinh thần lấy vật tế, thực hiện khế ước năm xưa."
Căn phòng khách tĩnh lặng đến đáng sợ.
"Mãi về tổ tiên mới ," Giọng bác đắng chát.
"Chúng gài bẫy..."
8
"Cái gọi là khế ước , thực chất chỉ là coi trong tộc chúng như cổ trùng để nuôi dưỡng, nhằm tạo thể chất Âm Dương."
"Thể chất mang trong cả âm khí và dương khí, là vật dẫn tuyệt hảo nhất tẩm bổ cho sức mạnh của ."
"Tổ tiên chúng lừa. Ngài xé bỏ khế ước, nhưng khế ước khắc sâu huyết mạch, cách nào hóa giải ."
Bác cả tiếp tục :
"Băng Băng , nếu ông cố của cháu vẫn luôn kể cho chúng những chuyện , dặn dò chúng nhất định cẩn thận."
"Thì chúng đều nghi ngờ tính chân thực của nó . Nào ngờ..."