16
Ngay đó, Trương Lập cũng thuật quá trình sự việc một , khai cả kẻ việc cho họ ngày hôm đó. Lời khai tự mâu thuẫn nhưng nhất quán về logic, song tất cả những gì bọn họ đều bằng chứng, chỉ lời khai.
Lục T.ử Minh phối hợp với cuộc điều tra của chúng , giao đoạn ghi âm của Trương Lập và Từ Minh năm đó.
Còn tổng giám đốc Tần, kẻ khởi xướng chuyện , vì kẻ thực hiện sai khiến đưa đến giường của lão, nên lão chẳng vi phạm bất kỳ quy định pháp luật nào trong bộ vụ việc.
lão thể chứng minh những gì Trương Lập và Từ Minh đều là sự thật.
“Xong , ngõ cụt .” Hà Linh nhún vai .
“ vẫn cho rằng Lục T.ử Minh diện nghi vấn lớn nhất, là cuối cùng thấy Lâm Tử.”
ý kiến khác: “Người cuối cùng thấy Lâm T.ử là kẻ đ.á.n.h lén con bé từ phía . Lục T.ử Minh chứng minh điều kiện để đ.á.n.h lén Lâm Tử.”
“16 năm, đủ để chuẩn sẵn sàng lời khai và bằng chứng cho chúng .”
“Giả sử thì ?”
Dù , nếu thì ai tra đến . Hơn nữa, nếu quả thực Lâm T.ử đưa nhầm lên giường , thì đúng là vô tội, chẳng gì mà hủy hoại dung nhan.
“Trần Tiểu Giai ...”
Hà Linh quát lên: “Đội trưởng Chu, vẫn còn thể tin lời cô bé đó?”
buộc tin.
Cho dù là giả, cũng cần tìm đủ bằng chứng để chứng minh lời cô bé là giả.
Vì Trần Tiểu Giai thành niên, chúng thẩm vấn khi giám hộ ở đó, nhưng rõ ràng cô bé nhiều điều mặt bố .
Sau đó, cô bé vẽ cho một bức tranh.
Cô bé : “Đây là cảnh tượng cuối cùng em thấy.”
Trên tranh là hành lang của khách sạn Hoa Hồ Điệp 16 năm .
đưa bức tranh cho Lục T.ử Minh xem, nhận ngay lập tức.
Anh : “Đêm đó, khi nhân viên cứu thương khiêng khỏi căn phòng đó, cảnh tượng thấy cũng giống hệt bức tranh .”
kỹ bức tranh: “ bức tranh gì đặc biệt chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mat-tich/chuong-9.html.]
Lục T.ử Minh chỉ trống tranh : “Kẻ đ.á.n.h lén Lâm T.ử chỉ thể là từ một trong hai căn phòng .”
Vậy thì chỉ cần tìm ở trong hai căn phòng đó năm xưa là sẽ manh mối mới.
17
Khi điều tra khách sạn Hoa Hồ Điệp, cảnh sát thông tin lưu trú năm đó.
Căn phòng bên trái là một phụ nữ tên Phương Vân Dao, ngoại tỉnh, năm đó 33 tuổi, tính đến nay cũng gần ngũ tuần.
Dựa theo thông tin đăng ký năm xưa, chúng còn tìm thấy tung tích của bà .
Theo hồi ức của nhân viên lễ tân lúc bấy giờ: “Bà là một phụ nữ , ăn mặc thời thượng, vì thế mới ấn tượng đến tận bây giờ. Đêm đó khi tổng giám đốc Lục gặp chuyện, bà còn đặc biệt hỏi thăm vài câu, ngày hôm thì trả phòng bình thường, gì bất thường cả.”
Năm 2008, tuy mạng internet phát triển thuận tiện như hiện nay, nhưng tại các thành phố lớn, việc ở khách sạn bắt đầu yêu cầu đăng ký bằng chứng minh nhân dân, lẽ tìm nên khó khăn đến thế.
khi chúng nhờ cảnh sát địa phương nơi nguyên quán của Phương Vân Dao hỗ trợ điều tra, họ rằng khi Phương Vân Dao rời quê hương từ năm mười mấy tuổi thì từng nữa.
Bố bà nổi tiếng trọng nam khinh nữ, khi bà mới mười mấy tuổi, bố định gả bà cho một lão già nát rượu qua một đời vợ để đổi lấy một khoản tiền sính lễ hậu hĩnh.
Bà chịu nên bỏ trốn khỏi nhà, từ đó bặt vô âm tín.
Nói cách khác, khi xuất hiện tại khách sạn Hoa Hồ Điệp, bà rời nhà hơn mười năm.
Bố bà qua đời, duy nhất còn nhớ đến bà là em trai.
năm đó em trai cũng chỉ mới 10 tuổi, căn bản nhớ rõ diện mạo của chị , càng đó bà thế nào.
Còn thông tin lưu trú của căn phòng bên là một đàn ông trung niên tên Triệu Bách Hưng, năm nay ngoài sáu mươi.
Theo thông tin chứng minh nhân dân tìm đến nhà ông thì mới , ông qua đời vì đột t.ử do bệnh tim từ 10 năm .
Theo lời gia đình, ông là nhân viên hợp đồng của một doanh nghiệp nhà nước, phụ trách công việc liên quan đến thu mua, việc ở khách sạn Hoa Hồ Điệp là do nhu cầu công việc.
Nếu , với mức lương của ông sẽ ở một khách sạn đắt đỏ như Hoa Hồ Điệp.
Vậy thì ở đây một điểm nghi vấn, đó là nhân viên thu mua của doanh nghiệp nhà nước, hơn nữa còn là nhân viên hợp đồng, thể công tác một ?
Nghi vấn nhanh ch.óng gạt bỏ, tuy doanh nghiệp nhà nước tư nhân hóa và hiệu quả kinh doanh còn như , nhưng các quy trình liên quan vẫn thiện, hồ sơ công tác của nhân viên lưu giữ đầy đủ.
Vốn dĩ cùng công tác với Triệu Bách Hưng còn một đồng nghiệp tên Vương Lâm.
Ông : “ vì ở đó, sẵn dịp công tác nên đến thăm, vì thế ngủ nhà luôn. Sau đó, cũng lão Triệu nhắc về chuyện xảy đêm đó, là chuyện gì mà xe cấp cứu đến, thương chảy nhiều m.á.u.”