Chương 9
Không nó hận từ mà sâu đến .
Tôn thái giám tuy tính tình , động một chút là đ.á.n.h , còn đầy mùi hôi.
nghĩ … chắc cũng là vì ngày ngày tát miệng, nhốt trong cái nội ngục vuông vức .
…
Đời , là tổng quản hậu cung, phong quang vô hạn.
Theo , ắt là vinh hoa vô tận, hưởng phúc hết.
Một nữ nhân… nuôi ăn nuôi mặc, chẳng là phúc lớn ?
Chẳng lẽ còn như cái thứ Hoài Thục công chúa … lên long ỷ, hoàng đế?
Chắc chắn là do ả đích mẫu giả nhân giả nghĩa !
Không những cướp mất nữ nhi … còn dung túng nó sinh lòng cao ngạo!
Mấy ngày , Tôn thái giám , Thần thái phi cầu ân, cho ngoài dưỡng bệnh mấy ngày.
Thế là càng tận lực hầu hạ … để tiện thể mang ngoài.
…
Đây sẽ là cơ hội duy nhất để thoát khỏi nơi .
Ta cam chịu mệnh.
Mệnh… chẳng đều do giành lấy ?
…
Hai ngày nay Tôn thái giám tâm trạng tệ.
Mỗi ngày chỉ đ.á.n.h lúc sáng và tối.
Ta nhịn đau, kêu… còn hạ lấy lòng hết mức.
Cuối cùng cũng dẫn cung một chuyến.
…
Đi ngang cổng cung, từ xa thấy một hàng quan viên tay cầm hốt bản triều.
Định xem lão gia ở trong đó …
Không ngờ thấy… đứa nữ nhi bất hiếu của !
Còn một nam nhân mặc áo trắng nắm tay nó, đưa nó hàng.
Nhìn kỹ … cả hàng quan phục xanh … đều là nữ nhân!
Cái … cái !
Thật là thể thống gì!
…
Tôn thái giám Thần thái phi gọi chuyện.
Ta liền nhân cơ hội, trộm một bộ y phục cung nữ còn ẩm giá ở giặt y cục.
Cúi đầu rụt cổ, len lén về phía điện Cần Chính.
…
Trong nội ngục, tên nội thị phòng bên từng giúp Tương Vương truyền tin :
Tương Vương hiện giam ở phòng bên điện Cần Chính, để ngày ngày nữ hoàng xử lý chính sự.
Thế đạo đảo lộn như … sửa !
Ta trải qua bao trắc trở… cuối cùng cũng tìm phòng bên .
Chỉ cần thả Tương Vương … giúp đăng cơ, thuận theo thiên đạo… thì nửa đời .. bao nhiêu vinh hoa phú quý… cần cũng !
quỳ ngoài cửa khấu đầu hai cái… hai thị vệ xông ấn c.h.ặ.t xuống đất.
Ta vội vàng :
“Hai vị , chúng cùng giúp Tương Vương phục vị! Công lao tranh, chức Phi Long đại tướng quân cứ để hai vị!”
“Ta chỉ cầu điện hạ nạp con nữ nhi hậu cung, cho một phận thấp cũng !”
Ta xuất thấp kém… dù công trợ long, cũng dám mơ tưởng nhiều.
Chỉ thể tính toán cho Vân nhi một phen.
Nó trèo cao… liều cái mạng già giúp nó một !
…
Không ngờ hai tên thị vệ khẩy.
Chúng giẫm mặt xuống đất.
Một đôi quan hài trắng dừng mắt .
Là nó… đứa nữ nhi bất hiếu nhiều năm gặp!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mat-li-hoa-thanh-truc/chuong-9.html.]
“Di nương nhốt lâu như , đ.á.n.h nhiều như … bà mà càng ngày càng hồ đồ.”
“Hiện nay thịnh thế, dân an cư lạc nghiệp, quốc gia đồng lòng.”
“Ai còn liều mạng vì một phế vương tàn bạo?”
Ta khuyên nó:
“Nữ nhi ngoan, con hiểu thiên đạo.”
“Nam nhân vốn là trời, nắm chính đạo.”
“Nữ nhân cầm quyền… là trái đạo!”
“Con mau cởi quan phục, khuyên nữ hoàng thoái vị cho Tương Vương, nếu ắt gặp trời phạt!”
“Ồ? Trời phạt?”
Lại thêm tiếng chân hỗn loạn vang lên.
“Trẫm từng tin cái gọi là thiên mệnh.”
“Nếu thật trời phạt, năm đó nhị ca g.i.ế.c như cỏ rác phạt?”
“Trẫm nay thương dân, lo việc nước ngày đêm… chịu trời phạt ?”
“Nếu thật sự là , thì dù Ngọc Hoàng ở đây… trẫm cũng hỏi cho lẽ!”
Nữ hoàng… từ lúc nào ở đây.
Ta thấy nàng.
chỉ mấy câu … khiến run rẩy .
…
“Ta… chỉ là lo cho bệ hạ thôi… ý gì khác!”
“Vân nhi… mau xin giúp …”
Nó bước đến mặt hoàng đế.
Tiếng vải áo cọ xát, chắc là đang hành lễ.
Quả nhiên là con … vẫn bỏ tình m.á.u mủ.
“Bệ hạ, sinh mẫu của thần từ sớm cấu kết với nghịch vương. Nay âm mưu giúp phục vị, là tội tru di cửu tộc.”
“Xin bệ hạ xét thần vì đại nghĩa diệt , tha cho thần một mạng.”
“Thần còn tiếp tục vì bệ hạ, vì bách tính tận lực.”
Cái gì?!
Con bất hiếu … phủi sạch chuyện!
Ta giãy giụa.
Hai thị vệ bẻ tay , tiếng xương kêu răng rắc, đau thấu tim gan.
“Thôi .”
“Ngươi là cốt cán của trẫm, trẫm cũng ngươi mang tiếng g.i.ế.c sinh mẫu.”
Ta thở phào.
Quả nhiên quan vẫn .
“ nếu sinh mẫu ngươi thích cuộc sống nam tôn nữ ti… thì đưa bà sang nước Nhung Lư .”
Nhung Lư?!
Ở đó… nữ nhân còn thấp hèn hơn súc vật!
Cả đời sinh con, việc đồng áng… thậm chí dùng như trâu ngựa kéo xe!
Nam nhân ở đó như dã thú… bắt nữ nhân giữa đường mà hành sự!
“Vân nhi!”
Ta gào lên:
“Chuyện nhục nhã thể! Ta !”
Nó lạnh giọng:
“Di nương, đây chẳng chính là thiên đạo mà bà theo đuổi ?”
“Nếu khổ quá… thì cứ niệm lời bà từng dạy .”
“Cố chịu một chút… sẽ qua thôi.”
“Huống hồ, chỉ cần ngày ngày cầu cho hoàng thượng trường thọ, quốc gia hưng thịnh, sớm diệt Nhung Lư… đến lúc đó… bà cũng tự do.”
Ta gương mặt nghiêm nghị của nó… đầu tiên hiểu thế nào là quan uy.
Toàn mềm nhũn, sụp xuống đất.
… đến nước … còn trách ai nữa?
Chỉ thể trách… mệnh khổ.
Cố chịu thêm chút nữa… cố chịu thêm chút nữa… sẽ qua thôi…
Toàn văn .