Ánh đèn mờ ảo của hành lang câu lạc bộ Dạ Sắc như nuốt chửng lấy thở của Diệp Lâm. Lưng dán c.h.ặ.t bức tường bọc da mềm mại, nhưng cảm giác lạnh lẽo từ sự áp chế của Thẩm Ngôn Chánh vẫn xuyên qua lớp áo vest, len lỏi từng tế bào.
"Thẩm... Thẩm tổng?" Diệp Lâm lắp bắp, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ m.ô.n.g lung. "Ngài đang về chuyện gì ạ? thật sự hiểu..."
Thẩm Ngôn Chánh sâu đôi mắt trong veo . Anh tự hỏi, một thể nhạy bén với những con hàng chục chữ nhưng mù mịt một thứ cảm xúc nồng nặc như thế ? Ngón tay miết nhẹ lên làn môi của Diệp Lâm, cảm nhận sự mềm mại và run rẩy nhẹ nhàng.
"Cậu ..." Giọng trầm xuống, khàn đục như tiếng giấy nhám mài mặt gỗ cao cấp, "khi gã đó chạm tay , c.h.ặ.t đứt bàn tay đó của gã ?"
Diệp Lâm sững . Cậu thấy tiếng trái tim đập "thình thịch" như trống trận. Trong suy nghĩ đơn thuần của , Thẩm Ngôn Chánh là một vị sếp cầu , một bảo hộ phần cực đoan, nhưng những lời ... nó vượt xa giới hạn của một mối quan hệ công sở.
"Ngài uống say ?" Diệp Lâm hít một , cố gắng lấy sự lạc quan thường ngày để xoa dịu bầu khí. "Để đưa ngài về, nghỉ ngơi một chút sẽ thôi."
Thẩm Ngôn Chánh bật , một tiếng mang theo sự tự giễu và cả một chút cuồng nhiệt kìm nén bấy lâu. Anh buông , ngược còn cúi thấp đầu hơn, để trán tựa trán .
" say, Diệp Lâm. bao giờ tỉnh táo hơn thế ."
Chiếc xe Maybach màu đen tuyền lướt êm ru con lộ ven sông. Không gian bên trong xe tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Diệp Lâm ở ghế phụ, tay bấu c.h.ặ.t lấy dây an , mắt trân trân cửa sổ nhưng thực chất chẳng thấy gì ngoài bóng hình phản chiếu của đàn ông đang cầm lái bên cạnh.
Thẩm Ngôn Chánh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh vốn . Đôi tay dài, điêu luyện điều khiển vô lăng, chiếc đồng hồ bạc lấp lánh ánh đèn đường theo từng nhịp chuyển động. nếu kỹ, sẽ thấy khớp ngón tay trắng bệch vì siết quá c.h.ặ.t.
"Thẩm tổng, đây đường về nhà ." Diệp Lâm nhận sự khác lạ khi xe rẽ khu biệt thự cao cấp biệt lập phía Tây thành phố.
"Tối nay ở chỗ ." Thẩm Ngôn Chánh , một lời giải thích thêm. Đó là một mệnh lệnh, một lời mời.
Căn Penthouse của Thẩm Ngôn Chánh tối giản nhưng cực kỳ xa xỉ. Toàn bộ nội thất mang tông màu xám lạnh và đen, y hệt như chủ nhân của nó. Thẩm Ngôn Chánh tháo chiếc cà vạt, ném tùy ý lên sofa, thẳng đến quầy bar mini.
"Uống một chút ?" Anh rót một ly vang đỏ, màu nước đỏ thẫm như m.á.u ánh đèn chùm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/manh-vo-kieu-hanh/chuong-2.html.]
" uống nhiều..." Diệp Lâm từ chối khéo, nhưng khi thấy ánh mắt sắc sảo của Thẩm Ngôn Chánh qua lớp kính, đành lẳng lặng cầm lấy ly rượu.
Vị chát nồng của rượu vang tràn khoang miệng, khiến Diệp Lâm nhăn mặt. Cậu xuống chiếc ghế đơn, cảm thấy nhỏ bé trong gian rộng lớn . Thẩm Ngôn Chánh xuống, tựa lưng quầy bar, ánh mắt rời khỏi dù chỉ một giây.
"Diệp Lâm, bao giờ nghĩ tại 5 năm , giữa hàng ngàn sinh viên xuất sắc, chọn một nhóc kinh nghiệm như ?"
Diệp Lâm khựng , ly rượu tay khẽ chao nghiêng. " vẫn luôn cho rằng... đó là vì nỗ lực nhiều trong buổi phỏng vấn."
Thẩm Ngôn Chánh bước tới, tước lấy ly rượu từ tay đặt sang một bên. Anh chống hai tay lên thành ghế, thu hẹp cách khiến Diệp Lâm bao vây bởi mùi gỗ đàn hương và rượu vang nồng đượm.
"Vì nụ của ." Anh thì thầm, bàn tay to lớn luồn gáy , ép ngước lên . "Thành phố quá tối tăm, còn quá rực rỡ. nụ đó dành cho bất cứ ai khác ngoài ."
Sự chiếm hữu bấy lâu nay che giấu lớp vỏ bọc "văn nhã" cuối cùng cũng lộ những vết nứt. Thẩm Ngôn Chánh còn là sếp điềm đạm thường ngày. Anh giống như một kẻ hành khất nhịn đói lâu ngày, thấy miếng bánh ngọt ngào nhất thế gian đang ở ngay mắt.
"... chúng là nam giới, và là nhân viên của ngài..." Diệp Lâm lắp bắp, não bộ đang cố gắng xử lý lượng thông tin khổng lồ .
"Chính vì là nhân viên của , nên càng đường chạy."
Thẩm Ngôn Chánh cúi xuống, nụ hôn mang theo sự nóng bỏng của rượu vang và sự điên cuồng của kẻ chờ đợi suốt 5 năm giáng xuống. Nó hề dịu dàng, mà đầy tính xâm lược, như đ.á.n.h dấu từng tấc lãnh thổ đôi môi của Diệp Lâm.
Diệp Lâm sững sờ, tay vô thức bám lấy vai áo sơ mi của Thẩm Ngôn Chánh, định đẩy nhưng mềm nhũn sự điêu luyện của đàn ông đối diện. Trong bóng tối của căn hộ cao cấp, chỉ còn thấy tiếng thở dốc và nhịp tim đập loạn xạ của hai .
Khi Thẩm Ngôn Chánh luyến tiếc rời khỏi đôi môi sưng đỏ của , sâu đôi mắt phủ sương mờ của Diệp Lâm, giọng tràn đầy sự nguy hiểm nhưng cũng cực kỳ sủng ái:
"Chào mừng chính thức bước thế giới của , Trợ lý Diệp."
Đêm nay, ánh đèn thành phố A vẫn rực rỡ, nhưng trong căn hộ , một loại rào cản phá vỡ. Diệp Lâm cuối cùng cũng hiểu, sự "ưu ái" bấy lâu nay của Thẩm Ngôn Chánh là phần thưởng cho sự chăm chỉ, mà là một cái bẫy ngọt ngào giăng sẵn từ lâu.