Editor: Trang Thảo.
Thầy giáo dạy Văn thấy học sinh dám một lời bỏ khỏi lớp thì tức đến nghiến răng. nghĩ đến bỏ là con trai độc nhất của nhà họ Giản, thầy cũng chỉ đành nuốt cơn giận xuống.
Trang Thảo
“Thôi, mặc kệ . Khoan , Tô Thiên Tuyết, em định gì?”
Tô Thiên Tuyết cũng bật dậy. Hóa trong lòng cô vẫn chút áy náy, suy nghĩ một lúc lấy hết can đảm : “Thầy ơi, em xem thế nào.”
Thầy giáo dạy Văn quát ngay: “Đi cái gì mà , xuống học bài!”
Tô Thiên Tuyết do dự một chút. Cô thoáng qua chỗ trống bên cạnh , cuối cùng vẫn thẳng , cúi đầu xin : “Thầy ơi, em xin , nhưng em nhất định .”
Nói xong, cô cũng nhanh ch.óng chạy khỏi phòng học.
Một tiết học mà đến hai học sinh lượt bỏ ngoài, thầy giáo dạy Văn tức đến trợn tròn mắt. Là học sinh mà chẳng ai chịu học hành t.ử tế, cứ thích loạn trong giờ học.
Lúc , Mạc Tiểu Thất cũng bám theo Tô Thiên Tuyết định rời khỏi lớp. Ngay khi bước cửa, thấy hai bóng lưng một một hành lang, cô buột miệng thốt lên một câu cảm thán khó hiểu: “Không lo học hành cho , chuyện điên khùng.”
[Ha ha, chủ thớt chuyện như bà cụ non .]
[Không , bọn cũng thích chủ thớt chuyện kiểu lớn.]
[Hay chủ thớt thi sư phạm , cảm giác hợp giáo viên.]
Trong lòng Mạc Tiểu Thất lúc bắt đầu nảy sinh nghi ngờ.
Lời cảm thán thật sự là suy nghĩ của cô ? Chẳng lẽ virus bắt đầu nhiễu loạn khả năng tư duy của cô?
Chưa kịp suy nghĩ kỹ, hai bóng phía biến mất ở cuối hành lang.
[Mất dấu kìa, chủ thớt chạy nhanh lên!]
[Chủ thớt mau đuổi theo !]
Khán giả vội vàng thúc giục, Mạc Tiểu Thất cũng cuống quýt bám theo. Cô theo họ đến rừng cây nhỏ phía sân vận động của trường.
Mạc Tiểu Thất nấp một cái cây thì thấy Giản Lăng Tuần , chằm chằm Tô Thiên Tuyết. Xem hai định chơi trò đuổi bắt nữa. Mạc Tiểu Thất thở phào, cô vốn năng khiếu thể thao, ghét vận động mạnh.
Giản Lăng Tuần cô gái đặc biệt mặt, trong đầu ngừng hiện lên những lời khiêu khích của bạn mới chuyển trường, cùng cảnh hai thiết với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mac-tieu-that-va-he-thong-livestream-hong-bien/chuong-5-cau-dang-noi-cai-gi-vay.html.]
Lúc Tô Thiên Tuyết cũng cảm thấy áy náy. Đã lâu gặp Thiệu Hạc Dung, ngờ hôm nay gặp ngay trong lớp. Vì quá vui mừng nên cô quên mất việc giữ cách với khác giới mặt bạn trai.
Tô Thiên Tuyết cúi đầu, vắt óc suy nghĩ cách để xoa dịu cơn giận của .
Ánh mắt Giản Lăng Tuần theo cái cúi đầu của cô mà chú ý đến một điểm đặc biệt.
Một chiếc kẹp tóc đính đá lấp lánh.
Trước giờ Tô Thiên Tuyết chỉ dùng dây buộc tóc đen đơn giản, mà hôm nay đổi. Chẳng lẽ là vì bạn mới chuyển trường ?
Lông mày Giản Lăng Tuần nhíu c.h.ặ.t. Hóa chỉ là một kẻ thế tạm thời, chỉ cần “chính chủ” xuất hiện là cô thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Càng nghĩ, sắc mặt càng khó coi.
Tô Thiên Tuyết vẫn cúi đầu suy nghĩ, hề nhận vẻ mặt của . Thấy cô im lặng, Giản Lăng Tuần càng tin suy đoán của là đúng. Nếu , tại cô giải thích?
Sau một hồi suy diễn, cơn giận dâng lên, Giản Lăng Tuần lạnh lùng : “Tô Thiên Tuyết, chúng chia tay .”
“Cậu đang cái gì ?”
Phản ứng đầu tiên của Tô Thiên Tuyết là cô nhầm. Đang yên đang lành, đột nhiên đòi chia tay? Trước , dù Giản Lăng Tuần thường xuyên cãi với cô vô cớ, nhưng từng hai chữ “chia tay”, kể cả nghiêm trọng nhất cũng .
Giọng Tô Thiên Tuyết bắt đầu run: “Giản Lăng Tuần, nghĩ kỹ , đang gì ?”
Ngay khoảnh khắc câu đó, Giản Lăng Tuần thoáng hối hận. khi thấy vẻ mặt thể tin nổi của cô, trong lòng dâng lên một tia vui mừng mà chính cũng thừa nhận.
Xem , cô vẫn để ý đến .
Chút hối hận ít ỏi lập tức đè xuống. Là thừa kế duy nhất của nhà họ Giản, cũng sự kiêu ngạo của riêng . Tại vì Tô Thiên Tuyết mà lo lo mất, trong khi cô tỏ hiểu vì tức giận, như thể là kẻ vô cớ gây sự.
, khiến cô cũng khó chịu một chút.
Giản Lăng Tuần hạ quyết tâm, dùng giọng điệu kiên định : “Cậu nhầm , Tô Thiên Tuyết, chia tay với .”
Tô Thiên Tuyết lùi một bước, thể tin nổi chằm chằm , trong mắt tràn đầy tổn thương.
Giản Lăng Tuần tiến thêm một bước, khóe môi nhếch lên: “Tô Thiên Tuyết, chẳng qua chỉ chơi đùa với mà thôi.”
Thấy cô vẻ suy sụp, tiếp tục : “Những cô nàng Lọ Lem như gặp nhiều . Ai cũng ảo tưởng thể bay lên phượng hoàng. chỉ cần ngoắc tay một cái là các chẳng trời đất là gì nữa...”