MA TÔN HÔM NAY ĐÃ DỖ DÀNH THỎ NHỎ CHƯA? - 2
Cập nhật lúc: 2026-03-06 10:28:53
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
3
là cái đồ nam nhân ch.ết tiệt!
Ta gượng gạo nở một nụ lấy lòng:
“Chân khí của Ma Tôn đại nhân quý giá nhường nào... sợ bảo bảo trong bụng nhỏ bé quá, chịu nổi đại ân .”
Diêm Khí nhún vai, thản nhiên nắm lấy bàn tay :
“Nàng năng ngớ ngẩn gì ? Hài t.ử của bản tôn tất sẽ là kẻ mạnh thứ hai thế gian ! Sao chuyện chịu nổi chân khí của chứ?”
Hắn bằng ánh mắt như đang một kẻ ngốc, còn thì chỉ trừ trong lòng. Đồ tự luyến nhà ngươi! Hài t.ử của ngươi cái nỗi gì? Đó chẳng qua là một đống thịt dư bụng lão nương mà thôi! dù gan to bằng trời, cũng chẳng dại gì thật mà đắc tội với Diêm Khí.
Ta đành nén nhịn, tiếp tục hùa theo :
“Chuyện đó là đương nhiên ... Mang t.h.a.i cốt nhục của ngài thật là phúc đức ba đời của ! Tổ tiên nhà chắc đang hiển linh, mồ mả kết phát cả !”
Diêm Khí thì gật đầu hài lòng, vẻ mặt kiêu ngạo đưa tay xoa nhẹ lên bụng :
“Ta khi t.h.a.i nhi lớn nhường là t.h.a.i động . Nàng cảm thấy thế nào, trong mệt mỏi lắm ?”
Được lời như cởi tấm lòng, lập tức bộ đau lưng mỏi gối, bộ dạng đáng thương vô cùng mà gật đầu:
“Thực cũng đến nỗi nào... Mang trong giọt m.á.u của Tôn thượng, dù vất vả mấy cũng cam lòng.”
Diêm Khí quả nhiên lộ vẻ xót xa, trầm ngâm hồi lâu mới mở lời: “Nàng ăn gì chơi gì ? Ta sẽ bảo hạ nhân sắp xếp.”
“Thiếp ngoài! Ở trong ngột ngạt quá.”
Diêm Khí hừ lạnh một tiếng, dứt khoát đáp:
“Không .”
Ta cúi đầu, cố nặn vài giọt nước mắt giả vờ đưa tay lau . Thấy , Diêm Khí bắt đầu cuống quýt:
“Kìa... ? Chẳng chính nàng lúc vĩnh viễn ở bên , sinh cho một đàn thỏ con đó ?”
Ch.ết tiệt thật! Cái nữ phụ độc ác nguyên chủ đúng là chuyện gì cũng dám , hại bây giờ chẳng thu dọn tàn cuộc thế nào.
Ta mím c.h.ặ.t môi, hai tay vòng qua ôm lấy eo Diêm Khí, để cái bụng lớn tì sát :
“Tôn thượng... ngài thể cứ nhốt mãi thế ! Cứ ở lỳ trong căn phòng tối tăm thấy ánh mặt trời thế , thỏ bảo bảo sẽ phát triển .”
“Thật ?”
Diêm Khí nghi hoặc , ánh mắt cuối cùng dừng bụng như dò xét.
“Thật hơn cả vàng! Còn thật hơn cả tấm chân tình dành cho ngài nữa!”
Diêm Khí chẳng chẳng rằng, đột ngột bế bổng lên theo kiểu công chúa, sải bước nhanh khỏi phòng ngủ. Ta nép l.ồ.ng n.g.ự.c , ngửi thấy mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ tỏa từ . Trong đầu lúc bắt đầu nảy một kế hoạch vô cùng táo bạo.
4
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ma-ton-hom-nay-da-do-danh-tho-nho-chua/2.html.]
Ta giả vờ ôm bụng, gương mặt nhăn nhó, nhe răng trợn mắt vẻ đau đớn tột cùng.
“Tôn thượng đại nhân... đột nhiên thấy đau bụng quá!”
Dù kỹ thuật diễn của phần vụng về, nhưng Diêm Khí vẫn cuống cuồng cả lên.
“Đang yên đang lành, thành thế ?”
Hắn định vươn tay, định dùng pháp lực kiểm tra bụng , lập tức chộp lấy tay , đưa mắt đưa tình đầy tha thiết:
“Không , hài t.ử của Tôn thượng cát nhân thiên tướng, ắt sẽ bình an. Có lẽ do ở trong phòng kín quá lâu... ngoài đột ngột nên kịp thích nghi. Thiếp phòng tắm nghỉ ngơi, chỉnh đốn một chút...”
Diêm Khí lúc vô cùng lời, bế bổng lên, vẻ mặt lo lắng mặt, sải bước nhanh về phía phòng tắm cẩn thận đặt xuống. Ta ôm bụng chạy nhanh trong, định đóng cửa thì Diêm Khí nhanh như cắt lách theo.
Ơ ?
Ta nở một nụ gượng gạo giữ lễ tiết :
“Tôn thượng... ngài cũng đây theo gì?”
“Sao ? Cũng từng... vả nàng bụng mang chửa thế , vạn nhất trượt chân ngã thì ?”
Ta phát điên mất thôi! Ngươi cứ bám lấy như hình với bóng thế , lỡ chuyện giả m.a.n.g t.h.a.i bại lộ thì tính ! Đối diện với ánh mắt chân thành của Diêm Khí, lòng khỏi thấp thỏm yên.
“Sẽ , mà... Ngài mau ngoài !”
Ta sức đẩy Diêm Khí ngoài. Hắn sợ thương nên dám kháng cự, chỉ dùng ánh mắt đầy oán niệm một cái mới chịu lui bước. Thấy khỏi, vội vàng quanh phòng tắm một lượt, phát hiện một khung cửa sổ nhỏ, từ đó chắc chắn thể thoát ngoài.
với hình dáng con , tuyệt đối thể chui lọt. Ta cần biến thành thỏ.
Ta nén khí, tập trung bộ sức lực l.ồ.ng n.g.ự.c. Nhờ ngụm chân khí Diêm Khí truyền cho lúc nãy, chẳng mấy chốc cảm thấy cơ thể lùn một đoạn lớn.
“Bộp!”
Lần đầu tiên biến mà thành công mỹ mãn. Xem tư chất của cũng đến nỗi nào. Thế nhưng, đống quần áo lùng bùng đất, bắt đầu sầu não. Biến thành thỏ thì quần áo mặc nữa. Vậy nếu biến thành thì lấy gì mà che đây? Thôi kệ, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.
Ta nhảy lên bệ đá cạnh hồ tắm, ảnh phản chiếu của nước. Ta là một con thỏ đốm vàng trắng xen kẽ, trông cũng đáng yêu phết! Chỉ điều cái bụng nặng nề, nhảy nhót chút mệt nhọc. Ta tung tăng nhảy tới bên cửa sổ, chẳng chút do dự phóng xuống .
“Á!”
Không cảm giác đau đớn như tưởng tượng, rơi trúng một nơi mềm mại và tỏa nóng hôi hổi.
“Cái... cái quái gì thế ?”
Cả bất giác rùng một cái, bởi mắt là một khuôn mặt khổng lồ đầy lông lá, cùng đôi đồng t.ử màu vàng kim đầy áp lực. Ch.ết tiệt! Chẳng lẽ là lão hổ đại ? Mà Ma giới nơi Diêm Khí ở hổ cơ chứ?
Ta run rẩy cả , từ từ bò xuống khỏi nó. Con hổ ngoài việc cong lưng lên thì hành động gì thêm, dám thẳng nó, nhưng thể cảm nhận ánh mắt đầy xâm lược đang xoáy .
“Chào... chào nhé? Thật khéo quá... ngài cũng đang nghỉ ngơi ở đây !”
Ta lịch sự giơ cái đệm chân hồng hồng vẫy vẫy. Con hổ đáp lời, đột ngột vung cái vuốt khổng lồ hất văng sang một bên. Xong đời ! Chẳng kịp lo đến đau đớn, vắt chân lên cổ mà chạy. Một mũi tên tỏa ánh tím lịm bay v.út qua từ phía bên trái. Mũi tên tuy nhỏ nhưng vô cùng chuẩn xác, cắm thẳng mắt của lão hổ đại .
“Gào...!”
Con hổ gầm lên đau đớn đổ gục xuống đất. Thân hình nó quá lớn, lập tức chấn động mạnh đến mức lăn vòng xa, lịm còn gì nữa.