LÝ BÍCH ĐÀO - 11

Cập nhật lúc: 2026-03-02 12:22:54
Lượt xem: 313

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta buông sức, tiếp tục rặn.

 

Dùng hết khí lực, tiếng , tiếng trẻ con .

 

bế một vật nhỏ đến mặt , :

“Chúc mừng phu nhân, là tiểu thiếu gia.”

 

Con đỏ hỏn, nhăn nhúm, chẳng giống phụ tuấn tú, xí vô cùng.

 

***

 

Con sinh mấy ngày, ăn ngủ, ngủ ăn, vẫn gặp cha.

 

Chưa gặp cha mà vẫn vui, chọc một cái là toe.

 

Ta dỗ con ngủ, dỗ đến mức chính cũng lơ mơ. Vừa khép mắt thấy đầu giường một vị Chung Quỳ.

 

Đang con mà rơi lệ.

 

Hắn khàn giọng gọi: “Đào nhi.”

Ta mới nhận đó là phu quân.

 

Hắn hôi hám, lấm lem, râu ria lởm chởm, cả đầy bùn.

 

Hắn con chớp mắt, dè dặt hỏi:

“Đào nhi… đây là ai?”

 

Ta :

“Con của . Chưa đặt tên.”

 

Hắn :

“Có tên . Đại danh là Cố Duy, tiểu danh Nguyên Phương.”

 

Hắn đưa ngón tay định chạm mặt Nguyên Phương, vội rụt về.

 

Nguyên Phương chẳng phụ hung thần ác sát sờ , ngủ ngon lành, môi mím mím, trong mộng nở một nụ nhỏ.

 

Hăn mà lệ tuôn như suối.

 

Hắn nghẹn ngào:

“Đào nhi, với nàng. Nghe nàng sinh suốt một ngày một đêm, chẳng ở bên.”

 

Ta :

“Có gì mà . Con là của , cũng là của . Ta sinh cho , cũng là sinh cho .”

 

Hắn định ôm , đưa tay cản , ghét bỏ :

“Đi rửa sạch . Cẩn thận con tỉnh vì mùi.”

 

Hắn ngẩn , cúi đầu ngửi thử .

 

Rửa ráy sạch sẽ xong, trở về dáng vẻ lang quân tuấn tú ngày nào.

 

Hắn bên Nguyên Phương, sờ tay nhỏ, sờ má nhỏ, ánh mắt mềm hẳn .

 

Hắn nắm tay :

“Đào nhi, nhất định sẽ chăm sóc cho hai con, để hai con chịu uất ức…”

 

Lời còn dứt ngủ .

 

Mặt vẫn kề má Nguyên Phương, tay vẫn nắm tay .

 

***

 

Vợ chồng đến Dương Châu.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Năm đầu từ hai thành ba.

Năm từ ba thành bốn.

 

Sinh Nguyên Phương như liều mạng. Sinh Quý Phương như gà đẻ trứng.

 

Hắn vốn ở bên lúc sinh nở, bù tiếc nuối khi Nguyên Phương chào đời.

 

Những ngày dự sinh, gác công vụ, từ chối xã giao, ngày ngày quanh quẩn bên . Ta , , dỗ Nguyên Phương ăn ngủ, chẳng động tĩnh gì suốt mấy ngày.

 

Hôm đang đặt tên cho đứa trong bụng. Nếu là con trai thì gọi Cố Dương, tiểu danh Quý Phương. Nếu là con gái thì gọi Cố Cẩm, tiểu danh Niệm Niệm.

 

Chúng còn đang đoán trong bụng là Quý Phương Niệm Niệm, thì từ kinh thành đến.

 

Là một vị Vương gia, mời thương nghị việc lớn.

 

Hắn nhíu mày vui:

“Có gì mà thương nghị? Lao dân tốn của, còn bắt phí tâm.”

 

Lần thứ hai đến mời, vẫn , cuộn sách cạnh , trông cho Nguyên Phương ăn.

 

Hắn đùa con:

“Cho cha ăn một miếng.”

 

Nguyên Phương gật đầu, đút một miếng.

 

Hắn :

“Cho cha thêm một miếng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ly-bich-dao/11.html.]

Nguyên Phương đút.

 

Hắn còn :

“Cha vẫn ăn một miếng nữa.”

 

Nguyên Phương mếu miệng , chỉ mũi mách :

“Cha hổ!”

 

Hắn con , lườm một cái. Hắn ha hả.

 

Lúc thứ ba đến mời.

 

Ta :

“Công vụ quan trọng.”

 

Hắn mới bực bội dậy y phục. Trước khi còn bế Nguyên Phương hôn hai cái, cúi xuống bụng :

“Các con ngoan, cha một lát sẽ về.”

 

Rồi dặn :

“Ta ứng phó vài câu.”

 

Nguyên Phương gật đầu, cũng gật.

 

Hắn , bụng liền động tĩnh.

 

Đêm trở về, Nguyên Phương kéo phòng, chỉ một bọc nhỏ giường, giọng sữa :

“Cha, .”

 

Hắn sững sờ hồi lâu, siết c.h.ặ.t nắm tay, nghiến răng mắng:

“Đều tại tên cẩu hoàng đế ! Xuống Giang Nam gì! Muốn đến thì đến, thì , cần gì bàn !”

 

Nguyên Phương cũng siết nắm tay:

“Hừ! Cẩu hoàng đế!”

 

Ôi trời đất.

 

Phu quân tức đến mức tạo phản .

 

09

 

Hoàng đế xuống Giang Nam, phu quân bận đến lật trời. Hắn tu cầu đắp lộ, dời non dẫn nước, trồng hoa dựng viên.

 

Hắn ít hẳn, mặt mày u ám, cả đều mệt mỏi. Có khi một nâng chén, hỏi :

“Đào nhi, thường nghĩ, quan là vì điều gì?”

 

Câu quá đỗi cao xa, nào hiểu thấu.

 

Ta thong thả rút kim, với :

“Nương thêu thùa nuôi lớn . Thuở thêu thùa nuôi . Sau gặp Ngô đại gia, bà thêu nghệ cao siêu, danh tiếng lẫy lừng, mở một phường thêu, nuôi sống bao .”

 

Ta :

“Ta hiểu quan vì điều gì. Chỉ đại khái rằng, nhờ bản lĩnh của phu quân mà quan, ắt thể giúp nhiều hơn.”

 

Hắn lúc mới khẽ :

“Đào nhi lời mộc mạc mà lý sâu.”

Rồi lẩm bẩm:

“Phụng quân như Nghiêu Thuấn, khiến phong tục thêm thuần.”

 

***

 

Quý Phương sáu tháng, hoàng đế giá lâm Dương Châu.

 

Long chu trải kín mặt sông, cờ xí che trời, kinh động cả thành.

 

Phu quân theo hầu giá, ở nhà cùng các con.

 

Ta bế Quý Phương dạo trong sân, Đậu Hoàng chơi với Nguyên Phương. Đậu Hoàng đuổi theo đuôi , Nguyên Phương khanh khách, Quý Phương trong lòng cũng khanh khách.

 

lúc xông nhà .

 

Người đến dáng cao ngạo nghễ, thần thái kiêu sa, châu ngọc đầy đầu, dung mạo xinh . Nàng nơi nguyệt môn, hỏi :

“Ngươi chính là Lý Bích Đào?”

 

Ta vỗ nhẹ lưng Quý Phương, gật đầu:

“Phải, là Lý Bích Đào.”

 

Nàng nheo mắt phượng đ.á.n.h giá , Nguyên Phương đất, Quý Phương trong lòng .

 

Nàng hất cằm, nhướng mày hỏi:

“Ngươi điểm nào xứng với Cố Lân?”

 

Ta mỉm :

“Cô nương thật vô lễ. Ta là mẫu của con , là kết phát thê t.ử của . Kiệu hoa qua cửa, minh môi chính thú. Con chẳng hỏi xứng , phu quân cũng chẳng hỏi xứng . Cô nương giữa ban ngày tự tiện xông , hỏi điểm nào xứng với ?”

 

Nàng liễu mi dựng ngược:

“Láo xược!”

 

Láo xược thì .

 

Ta gọi Tiểu Thúy, tiễn vị cô nương ngoài.

 

Nàng :

“Ngươi cứ chờ đó!”

 

Loading...