LƯỠNG HOAN TÀNG - 6
Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:58:48
Lượt xem: 85
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho dù quyền thế, xuất chốn phong nguyệt.
Hoàn xứng với Tiết Thừa Càn.
“Nó vì ngươi mà cầu xin Triệu Quý phi, cầu tới mặt trẫm.”
Tiết Trinh rũ mắt, giữa môi răng nghiền qua tên :
“Tống Phù.”
“Trẫm ngươi quên hết những thủ đoạn chốn phong nguyệt .”
Hắn đột nhiên ép sát , khí thế bức .
Giọng cực nhẹ, nhưng ý tứ nặng nề vô cùng:
“Mặc kệ ngươi từng theo ai, từng tình ý với ai.”
“Trẫm ngươi quên sạch.”
“Giống như Thừa Càn đối với ngươi, lấy chân tâm mà đối đãi với nó.”
“Nếu … trẫm tuyệt đối tha.”
14
Ta với Tiết Thừa Càn .
Muốn với rằng, thật khéo…
Ta chính là mà Tiết Trinh đang tìm.
Cũng , nếu để tâm, đại hôn thể hủy bất cứ lúc nào.
Tiết Thừa Càn cho cơ hội.
Ánh trăng như tuyết, màn giường buông xuống.
Mái tóc dài uốn lượn qua đầu gối đang chồng lên .
Chàng nặng nhẹ hôn lên gáy .
“Ta chuyện——”
Một cái hôn.
“Ta là——”
Lại một cái hôn.
“Ta——”
Thêm một cái nữa.
Ta gần như quỳ vững.
Tay chân quấn quýt, hồn mê xương mềm.
Trong khung cảnh lúc , ngoài tên của .
Ta chẳng thể nổi một câu chỉnh.
Tiết Thừa Càn vẫn chậm rãi ung dung:
“Thánh chỉ ban xuống, hộ tịch cũng sai sửa .”
“A Phù, nàng là thê t.ử của .”
“Muốn hối hận ?”
Chàng bỗng dừng , siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, cả run lên ngừng.
Ngẩng đầu , lệ nóng mơ hồ trong mắt.
“Không hối hận nữa.”
Ta đáp quá nhanh, quá gấp gáp.
Cho nên mới kịp nghĩ đến.
Ta từng mở miệng.
Vậy thì thể… thể những lời ?
15
Hai ngày đại hôn, Tiết Trinh quyết định đích tới đất Thục.
Trước khi lên đường, triệu và Tiết Thừa Càn cung.
“Đại hôn của các ngươi, e là trẫm thể xuất hiện.”
Hắn nhận mật báo.
Người trong lòng khi rời Phẩm Châu sống lâu năm ở đất Thục.
Ta từng tới đó.
giờ phút , chỉ thấy may mắn vì bức mật báo sai lầm tới thật đúng lúc.
Đất Thục cách xa ngàn dặm, chỉ hai ngày thôi, cho dù phi ngựa nghỉ, cũng một phần mười quãng đường.
Điều đó nghĩa là, Tiết Trinh sẽ bỏ lỡ đại hôn, bỏ lỡ lễ kính , bỏ lỡ cả những ngày đầu năm.
Ta đủ thời gian.
Ăn nhiều hơn một chút, phơi nắng đen hơn một chút, học thêm vài kiểu trang điểm mới lạ.
Thay hình đổi dạng.
Có lẽ thể khác so với .
chỉ cần khiến Tiết Trinh sinh nghi… là đủ .
“Không , nhi thần hiểu.”
Tiết Thừa Càn nắm tay .
Bình tĩnh :
“Chúc phụ hoàng chuyến thuận lợi, thuận lợi tìm trong lòng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeyd.net.vn/luong-hoan-tang/6.html.]
Ta cũng cúi hành lễ theo.
Trong lúc cử động, khăn che mặt khẽ lay động, Tiết Trinh sang.
Thần sắc kinh ngạc:
“Mặt của ngươi… mà vẫn khỏi hẳn ?”
Ngọc Cơ Cao thượng phẩm trong cung.
Không nên hiệu quả như thế mới đúng.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
kịp nghĩ sâu thêm.
Phúc công công bước nhanh điện, cúi cung kính :
“Bệ hạ, thứ chuẩn thỏa đáng.”
“Chỉ chờ hạ lệnh, bất cứ lúc nào cũng thể xuất phát.”
Tiết Trinh lập tức thu hồi ánh mắt, giọng phần gấp gáp:
“Vậy thì lên đường.”
Ánh chiều núi tắt dần, trăng nơi ao nước lên.
Ta theo bóng lưng vội vã của Tiết Trinh, mà cũng nhịn nghĩ rằng——
Biết thật sự thể giấu .
Giấu cả một đời thì ?
Ánh sáng mắt chợt tối .
Là Tiết Thừa Càn dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng che mắt :
“A Phù.”
“Không nam nhân khác.”
“Phụ hoàng cũng tính.”
Mặt nóng bừng lên, đưa tay nắm lấy đầu ngón tay :
“Sau những lời như …”
“Không nữa.”
16
Ta và Tiết Thừa Càn thuận lợi thành .
Lần nữa gặp Triệu Quý phi, theo Tiết Thừa Càn đổi giọng gọi:
“Mẫu hậu.”
Bà hừ lạnh một tiếng, vẫn chẳng buồn bằng ánh mắt t.ử tế.
Thế nhưng dứt khoát tháo chiếc vòng ngọc cổ tay xuống:
“Đồ gia truyền, đeo chán .”
“Ngươi cứ cầm lấy đeo chơi .”
Ta hành lễ tạ ơn, bà vẫn thấy đủ, ban thêm vô thứ khác, vàng bạc ngọc ngà, gấm vóc lụa là.
Về , Triệu Quý phi thường gọi cung trò chuyện cùng bà.
Bà thật khó gần.
Miệng cứng lòng mềm, là một .
Qua thêm một tháng, trời tiết đông giá rét, gió lạnh cắt da.
Trong ôn tuyền ở hành cung, nước nóng cuồn cuộn bốc .
Ta lười biếng tựa bên thành hồ, buồn ngủ đến mức gần như mở nổi mắt.
Tiết Thừa Càn ở phía .
Kim thoa tóc tháo xuống, b.úi tóc quý lệ nghiêng lơi sang một bên.
Mái tóc dài gom hết lòng bàn tay, chậm rãi chải vuốt.
Chỉ là trong lúc vô thức, tóc trượt xuống, đầu ngón tay nơi sống lưng cũng lặng lẽ di chuyển xuống theo.
“Tiết Thừa Càn.”
Ta tức giận gọi tên , hai má nóng bừng, đầu hất nước bộ tạt lên mặt .
Thế nhưng cổ tay dễ dàng giữ lấy, nâng qua khỏi đỉnh đầu.
“Lúc tức giận liền gọi cả họ lẫn tên của .”
Trán chạm trán , khẽ , môi lưỡi dâng tới:
“Nào, gọi nữa.”
“Nói rằng nàng Tiết Thừa Càn.”
……
Ta c.ắ.n môi, dám phát tiếng động quá lớn.
dù .
Vẫn thấy tiếng bước chân đang dần tiến gần.
Hơi nước mịt mờ, trời đất m.ô.n.g lung.
Ta vô tình ngẩng đầu lên.
Lại đối diện ánh mắt của một lúc đáng lẽ ở ngoài ngàn dặm.
Tiết Trinh cau mày, sắc mặt lạnh lẽo, như đang im lặng quở trách.
Quở trách chúng thể thống gì.
Thế nhưng lúc còn khăn che mặt, những nốt đỏ má cũng biến mất .