LỤC VÂN - NHÃ NHÃ - Chương 17: Tiếng Vỹ Cầm trong bóng tối

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:36:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

1.

Sân bay quốc tế đón Nhã Nhã bằng những luồng gió lạnh buốt của sảnh chờ điều hòa, nhưng nó chẳng thấm so với cái lạnh đang đóng băng từng huyết quản của cô. Trong suốt chuyến bay dài sang Singapore, Nhã Nhã hề chợp mắt. Cô bất động, đôi tay siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại cũ của Lục Vân mà Lâm Thế giao .

những tin nhắn nháp . Từng chữ, từng dấu phẩy như những mảnh kính găm tim cô. "Nhã Nhã, hôm nay trời nắng, chắc em đang học. Anh bắt đầu rõ những con nữa ..." "Nhã Nhã, nhớ em. Đừng hận , xin em..."

hận . Cô tát . Cô dành hai năm để nguyền rủa đàn ông dùng cả mạng sống của chỉ để đổi lấy cho cô một tương lai vướng bận.

2.

Lâm Thế và Nhã Nhã tìm đến khu chung cư dành cho phục hồi chức năng ở ngoại ô Singapore theo địa chỉ mà Lục Vân cung cấp. Đó là một khu nhà yên tĩnh, tràn ngập cây xanh và những lối lát đá gờ nổi dành cho khiếm thị.

Đứng cánh cửa phòng 402, đôi chân Nhã Nhã như hóa đá. Cô sợ. Cô sợ đối diện với sự tàn khốc của sự thật, sợ thấy một Lục Vân còn là đàn ông kiêu hãnh của ngày xưa.

Cạch.

Cánh cửa mở . Một phụ nữ trung niên – dì Mai – hai với vẻ ngạc nhiên: "Các cháu tìm ai?"

"Chúng cháu tìm... Lục Vân ạ." – Giọng Nhã Nhã run rẩy đến mức gần như thành tiếng.

"À, Vân đang ở ngoài ban công. Các cháu , nhưng khẽ thôi, đang nhạc."

Nhã Nhã bước . Căn phòng giản dị, ngăn nắp đến lạ thường. Trên bàn , cô thấy một lọ thủy tinh chứa đầy những vỏ giấy gói kẹo dâu màu hồng – thứ duy nhất rực rỡ trong căn phòng của một còn thấy ánh sáng.

3.

Ngoài ban công, Lục Vân đang chiếc ghế mây. Anh gầy hơn nhiều, mặc một chiếc áo len mỏng màu xám. Đôi mắt – đôi mắt từng chứa đựng cả một bầu trời thâm trầm và dịu dàng – giờ đây mở hờ nhưng vô hồn, thẳng về phía vô tận.

Tiếng nhạc cổ điển từ chiếc radio cũ vang lên dìu dặt. Lục Vân khẽ đưa tay theo nhịp điệu, những ngón tay thon dài gầy guộc nhịp nhàng trung.

"Dì Mai ? Sao hôm nay dì chợ về sớm thế?" – Giọng vang lên, vẫn là tông giọng trầm ấm , nhưng pha thêm chút khàn đục của sương gió.

Lâm Thế kìm tiếng nấc, mặt chỗ khác. Còn Nhã Nhã, cô cứ đó, nước mắt chảy dài má, thốt nên lời.

Lục Vân nhíu mày. Bản năng của một sống trong bóng tối khiến thính giác của trở nên cực kỳ nhạy bén. Anh nhận sự bất thường trong nhịp thở của đối diện. Một mùi hương chanh sả quen thuộc – thứ mùi hương mà cố gắng xóa bỏ khỏi ký ức nhưng khắc sâu tận xương tủy – bất ngờ xộc cánh mũi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeyd.net.vn/luc-van-nha-nha/chuong-17-tieng-vy-cam-trong-bong-toi.html.]

Cơ thể Lục Vân bỗng chốc cứng đờ. Bàn tay đang nhịp theo điệu nhạc khựng giữa chừng.

"Ai... Ai đó?" – Giọng run lên, sự hoảng loạn bắt đầu hiện rõ gương mặt.

Nhã Nhã tiến một bước, hai bước. Cô quỳ xuống bên cạnh chiếc ghế mây, run rẩy nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của .

"Anh Vân... là em. Nhã Nhã của đây."

4.

Lục Vân như điện giật, vội vàng rụt tay như thể chạm lửa. Anh bật dậy, loạng choạng định chạy trong nhưng vì thấy, vấp chân bàn và ngã quỵ xuống.

"Đi ! Nhã Nhã, em ! Đây chỗ của em!" – Lục Vân gào lên, dùng hai tay che kín mặt , cố gắng che sự t.h.ả.m hại của một kẻ khiếm thị mặt cô gái yêu. "Lâm Thế! Cậu đưa nó ngay! Sao mang nó đến đây?"

Lâm Thế lao giữ lấy vai bạn: "Lục Vân! Thôi ! Tớ hết . Tớ xin , là tớ ngu ngốc, là tớ tệ bạc... nhưng xin , đừng đẩy con bé nữa."

Nhã Nhã sợ hãi, cô ôm chầm lấy Lục Vân từ lưng, áp mặt lưng nức nở:

"Anh là đồ dối! Anh bảo em là gánh nặng, bảo em ngây thơ... tại giữ đống vỏ kẹo dâu ? Tại những tin nhắn đó? Anh hai năm qua em sống thế nào ? Em hận đến mức c.h.ế.t , giờ đây bắt em đối diện với sự thật thế nào đây?"

Lục Vân ngừng phản kháng. Anh bệt xuống sàn, đôi vai gầy run lên bần bật. Cơn đau từ khối u thể hành hạ , nhưng tiếng của Nhã Nhã mới thực sự là đòn chí mạng kết liễu sự kiên cường của .

Anh đưa đôi bàn tay run rẩy, mò trong trung cho đến khi chạm mái tóc ngắn của cô. Anh sững sờ: "Tóc em... ngắn ?"

"Em cắt nó ngày . Em tưởng rằng cắt là sẽ quên ." – Nhã Nhã nắm lấy tay , đặt lên má . " em . Anh Vân, em ... em một thôi..."

Lục Vân cay đắng nở một nụ , những giọt nước mắt lăn dài từ đôi mắt mù lòa:

"Anh thấy nữa , Nhã Nhã. Thế giới của bây giờ chỉ còn là một màn đêm đặc quánh. Anh trở thành một phế nhân ... Em còn đến đây gì? Em còn trẻ, em tương lai, em ... bác sĩ tên Vũ mà?"

"Em cần tương lai ! Nếu thế giới của là bóng tối, thì em sẽ là đôi mắt của . Nếu thấy hoa nhã nở, em sẽ tả cho . Anh phép bỏ rơi em nữa, Lục Vân! Anh ?"

Trong căn hộ nhỏ ở đảo quốc sư t.ử, giữa tiếng gió l.ồ.ng lộng thổi qua ban công, hai con lạc mất hai năm ròng rã cuối cùng cũng tìm ấm của . Không nụ hôn nồng cháy, lời thề non hẹn biển, chỉ những tiếng xé lòng hòa quyện , nối sợi dây tơ hồng vốn dĩ phận nghiệt ngã c.h.é.m đứt.

ngoài , cơn bão bệnh tật vẫn hề dừng . Lục Vân vẫn là một bệnh nhân đang bên bờ vực, và sự thật về tình trạng của còn tồi tệ hơn những gì Nhã Nhã thể tưởng tượng.

Loading...