1.
Những ngày đó, thế giới của Nhã Nhã như phủ một lớp mật ngọt. Mỗi buổi sáng thức dậy, vì cảm giác uể oải của những tiết học căng thẳng, cô háo hức kiểm tra điện thoại để thấy tin nhắn chúc buổi sáng của Lục Vân. Tình yêu bí mật giống như một trò chơi cảm giác mạnh, khiến sợ hãi phát hiện, kích thích những rung động mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Tuy nhiên, khi tình yêu nảy mầm trong bóng tối, ánh sáng thực tại luôn là một mối đe dọa thường trực.
2.
Lâm Thế là kẻ ngốc. Dù tính tình vô tư, nhưng sống cùng Nhã Nhã mười mấy năm và là bạn nhất của Lục Vân. Anh bắt đầu nhận những điểm bất thường.
Một buổi chiều, khi Lâm Thế đang cùng Lục Vân sửa chiếc xe đạp cũ trong sân nhà họ Lục, Nhã Nhã học về. Cô chạy thẳng nhà như khi mà rẽ sang phía hai .
"Anh hai, Vân!" — Cô reo lên, đôi mắt lấp lánh niềm vui giấu giếm.
Nhã Nhã cạnh Lục Vân, đôi bàn tay cô vô thức chạm nhẹ gấu áo . Lục Vân đang lau vết dầu mỡ tay, ánh mắt cô còn là cái nghiêm khắc của một , mà là sự dịu dàng đến tan chảy. Anh khẽ mỉm , một nụ nhẹ nhưng chứa đựng sự nuông chiều vô hạn.
Lâm Thế bên cạnh, chiếc cờ-lê trong tay bỗng khựng . Anh cái chạm tay của em gái, ánh mắt của bạn . Một luồng điện xẹt qua tâm trí , mang theo cảm giác bất an khó tả.
"Nhã Nhã, nhà đồ phụ nấu cơm . Suốt ngày lăng xăng ở đây gì?" — Lâm Thế lên tiếng, giọng điệu chút gắt gỏng lạ thường.
Nhã Nhã giật , cô thu tay , bĩu môi lủi thủi về nhà. Khi bóng dáng cô khuất hẳn, Lâm Thế sang Lục Vân, ánh mắt dò xét:
"Vân , dạo tớ thấy với con Nhã Nhã vẻ... thiết quá mức nhỉ?"
Lục Vân vẫn bình tĩnh lau tay, nhưng nhịp tim tăng nhanh. Anh ngước lên, đáp giọng đều đều: "Nó là em gái , cũng như em gái tớ. Thân thiết gì lạ ?"
"Em gái?" — Lâm Thế nhạt, bước gần hơn. "Cậu đừng tưởng tớ . Ánh mắt nó em gái. Và cái cách nó bám lấy ... Lục Vân, là bạn nhất của tớ, nhưng Nhã Nhã mới là nhà của tớ. Nó mới mười sáu tuổi, nó còn hiểu hết sự đời."
Lục Vân im lặng. Lần đầu tiên thấy Lâm Thế nghiêm túc và phần lạnh lùng đến thế. Anh đang một sợi dây thừng mảnh, và chỉ cần một bước sẩy chân, tình bạn mười mấy năm và cả danh dự của sẽ sụp đổ.
3.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/luc-van-nha-nha/chuong-11-ran-nut-duoi-anh-mat-troi.html.]
Tối hôm đó, Nhã Nhã lẻn ban công để gọi điện cho Lục Vân. Cô hào hứng kể về việc đạt điểm cao môn Văn, nhưng đầu dây bên , giọng Lục Vân vẻ trầm ngâm và mệt mỏi.
"Anh Vân, thế? Anh mệt ?"
"Nhã Nhã..." — Lục Vân thở dài. "Có lẽ chúng nên cẩn thận hơn một chút. Hôm nay Lâm Thế vẻ nghi ngờ."
Nhã Nhã im lặng. Niềm vui trong cô bỗng chốc vơi một nửa. Cô ghét cảm giác giấu diếm , ghét việc tình yêu của giống như một điều gì đó tội .
"Anh sợ Lâm Thế ?" — Cô hỏi, giọng run.
"Anh sợ giận . Anh chỉ sợ khó em. Anh sợ gia đình em sẽ nghĩ là , lợi dụng sự ngây thơ của em. Nhã Nhã, là đàn ông, chịu điều tiếng. em thì khác, tương lai em còn dài."
Nhã Nhã siết c.h.ặ.t điện thoại, rưng rưng: "Em quan tâm khác nghĩ gì! Em chỉ quan tâm thật lòng với em thôi. Nếu thấy em là gánh nặng, là rắc rối... thì cứ thẳng ."
"Ngốc ạ, nghĩ thế ?" — Lục Vân dịu giọng, sự xót xa hiện rõ trong lời . "Anh chỉ bảo vệ em thôi. Đợi thêm một chút nữa, khi em đủ mười tám tuổi, lúc đó sẽ đường đường chính chính mặt gia đình em. Tin nhé?"
Nhã Nhã lau nước mắt, khẽ gật đầu dù thấy. Sự ngọt ngào giờ đây pha lẫn vị đắng của sự lo âu.
4.
Sau khi tắt máy, Lục Vân định bàn việc thì một cơn đau đầu dữ dội ập đến. Nó giống như những cơn đau đầu do căng thẳng thông thường, mà là một cảm giác nhức nhối từ sâu bên trong đại não, khiến tầm của bỗng chốc nhòe .
Anh vịn cạnh bàn để ngã. Lục Vân nhắm c.h.ặ.t mắt, chờ đợi cơn đau qua . Mồ hôi lạnh rịn trán. Đây là đầu tiên trong tuần thế , nhưng nó kéo dài hơn và dữ dội hơn.
Anh tự nhủ chắc là do dạo thức đêm việc quá nhiều, thêm những lo âu về chuyện của Nhã Nhã. Anh mở ngăn kéo, định lấy một viên t.h.u.ố.c giảm đau, nhưng bàn tay chợt dừng khi thấy xấp bệnh án cũ từ thời niên thiếu bỏ quên đáy ngăn kéo — kết quả của một chấn thương đầu t.a.i n.ạ.n năm mười lăm tuổi.
Một dự cảm bất an thoáng qua trong tâm trí Lục Vân, nhưng nhanh ch.óng xua . Anh thể bệnh lúc . Anh còn đợi Nhã Nhã trưởng thành, còn thành lời hứa đưa cô khắp thế gian.
Lục Vân uống một viên t.h.u.ố.c, tựa lưng ghế, mắt chăm chăm bức ảnh nhỏ của Nhã Nhã mà lén giữ trong ví. Anh hề rằng, "cơn bão" thực sự đến từ sự ngăn cấm của Lâm Thế, mà nó đang âm thầm tàn phá cơ thể từ bên trong.
Dưới phố, ánh đèn đường vẫn vàng vọt, con hẻm nhỏ giữa hai nhà vẫn yên tĩnh. sâu trong bóng tối, định mệnh bắt đầu bắt đầu nên những chương đau thương nhất cho cuộc tình .