Lời Trăn Trối Bỏ Ngỏ - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-06 16:53:48
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS
Cập nhật lúc: 2026-03-06 16:53:48
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS
Từ bỏ di sản cũng là một hình thức phân chia, đây là nghĩa vụ của cháu.”
cố nén ngọn lửa giận phừng phừng, gắt gỏng: “Ông ngoại, nếu ông yên tâm thì cứ huyện tìm luật sư mà hỏi, cùng lắm thì phòng công chứng di chúc. Tiền là của ông, ông thích cho ai thì cho, chẳng liên quan gì tới cháu. Hiện giờ và tương lai cháu cũng sẽ bao giờ vác mặt đến đòi ông di sản, càng bao giờ kiếm dì Lưu để đòi. Lịch học của cháu dày, cách nào xin nghỉ để về nữa . Chữ cháu ký , mà cũng chẳng gì cần thiết ký.”
“Cháu lớn lối cái gì? Chẳng qua chỉ bảo cháu về ký cái chữ thôi, cháu xem thái độ của xem? Nếu cháu về ký, đừng vác mặt về cái nhà nữa!”
“Cháu học , nữa .”
Cúp điện thoại, càng nghĩ càng thấy khó ở. Càng khó ở, càng cảm thấy chuyện vô lý đến mức nực .
Cứ cho là ông ngoại lớn tuổi, đầu óc lẩm cẩm nhưng trong nhà còn ba con trai cơ mà. Tệ hơn nữa thì trong thôn vẫn còn đám thanh niên trai tráng, còn trưởng thôn cơ mà. Cớ cứ nhắm chằm chằm ép từ bỏ di sản? Tối hôm đó lúc Lý Đại Bổng T.ử đưa , bà ngoại Lưu là nổi tiếng khắp huyện, lên từ hai bàn tay trắng, mở xưởng sản xuất, chuyện bà gả cho ông ngoại cả thôn chấn động một phen. Bởi lẽ ông ngoại là kẻ bất tài vô dụng, ưu điểm duy nhất là đông con trai. Lưu Lệ Cầm cũng thiếu con, gộp cả hai bên tính cũng 5 nam 1 nữ . Cho dù di sản chất thành núi, sáu chia chác còn đủ náo nhiệt ? Còn cất công lôi bằng đứa cháu ngoại là về để diễn trò từ bỏ di sản cơ đấy?
Lẽ nào thứ gì đó vốn dĩ thuộc về nhưng ông ngoại cứ khư khư chiếm đoạt trả ? Thế nên thứ thể đường hoàng ghi di chúc, bởi vì nguồn gốc của nó vốn chẳng của ông ngoại.
chợt vỡ lẽ vỗ bàn đ.á.n.h đốp một cái, hô lớn “ !” Rồi bật dậy.
Cả lớp đồng loạt ngoái đầu chằm chằm, thầy chủ nhiệm nhíu mày thắc mắc: “Ôn Hinh, em ý kiến gì với bài giảng hả?”
Xấu hổ đào hố chui xuống đất, ấp úng đáp: “Dạ ạ, chỉ là em thấy... thầy quá chuẩn thôi ạ.”
Thầy chủ nhiệm mỉm : “Ồ, nếu , bài dự thi kỷ yếu của trường giao cho em nhé.”
não nề ủ rũ phịch xuống ghế, trong đầu vẫn còn luẩn quẩn mớ suy nghĩ khi nãy. Trong bản thỏa thuận ông ngoại khăng khăng bắt ký, chắc chắn đang che giấu manh mối gì đó. lỡ từ chối ông thẳng thừng , giờ đột nhiên xe đổi ý thì giả trân quá.
Tan học trong trạng thái lơ lửng mây, lớp trưởng tiến gần hỏi thăm: “Ôn Hinh, bài dự thi kỷ yếu định về chủ đề gì?”
thuận miệng thốt : “Di chúc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/loi-tran-troi-bo-ngo/chuong-4.html.]
Sắc mặt lớp trưởng tái mét, vội ôm lấy vai dỗ dành: “Cậu chuyện gì thì từ từ giải quyết, đừng nghĩ quẩn nhé. Áp lực lớn quá thì để tớ san sẻ cho. Bài dự thi kỷ yếu chỉ cần gom đủ chữ là xong mà.”
lẩm bẩm một : “Di chúc chắc chắn biến, kiểu gì họ cũng sẽ liên lạc cho xem.”
Vừa dứt lời, điện thoại bỗng đổ chuông, là một máy lạ.
“Alo, Ôn Hinh đấy hả? Bà là bà ngoại Lưu đây.”
Quả nhiên cá c.ắ.n câu, hiểu thấy trong lòng chút phấn khích.
“Ôn Hinh , bà bảo . Mấy hôm cháu về, nhà chăm sóc cháu chu đáo, là của bà. Bà cháu là sinh viên đại học, sợ ăn khéo cháu phật ý nên mới nhờ ông ngoại chăm lo cho cháu. Ai ngờ ông ngoại cháu cứ rượu là quên sạch thứ, thành bỏ bê cháu. Cháu đừng để bụng giận ông bà nhé.”
Đòn “giương đông kích tây”, xoa đập, kiểu gì phần cũng chuyện. mềm mỏng đáp: “Không bà ngoại. Người nhà đông đúc, bận bịu quán xuyến xuể là chuyện bình thường. Cháu ít khi về, họ hàng nhận cũng là lẽ hiển nhiên. Hiện giờ cháu trường học , bà gọi cháu việc gì ạ?”
“ là sinh viên đại học khác, hiểu chuyện ghê.” Bà ngoại Lưu lả lơi: “Thật mà, ông ngoại và bà chuẩn cho cháu một phong bao lì xì lớn. Một là để thưởng cho cháu đậu đại học, hai là hi vọng cuộc sống trường của cháu thoải mái hơn. Bà còn đợi cháu ở nhà, ai ngờ cháu mất hút, đúng là do bà tiếp đãi chu đáo. Cháu xem khi nào rảnh rỗi, sắp xếp về nhà một chuyến, bà đưa cháu ăn nhà hàng sinh thái nhé.”
“Bà ngoại ơi, lịch học của cháu kín mít, xin nghỉ là trừ tín chỉ. Để lúc nào nghỉ Tết tính bà nhé.”
“Thế ...... Việc học là quan trọng nhất, học hành là chuyên tâm. Vậy thì thế , bà gửi bản thỏa thuận qua đường bưu điện cho cháu, cháu ký xong gửi cho bà là . Thật cháu ký cũng chẳng ảnh hưởng gì. Chẳng hiểu hai năm nay ông ngoại cháu đ.â.m mắc chứng cuồng ký tên điểm chỉ, mua mớ rau bữa cơm cũng đòi lập hợp đồng. Cháu đừng để trong lòng. Còn phong bao lì xì, bà chuyển thẳng qua tài khoản cho tiện, đỡ dùng tiền mặt rườm rà.”
Nói tới lui, loanh quanh vẫn chốt ở bản thỏa thuận. Xem , chuyện ép ký tên đối với bọn họ cực kỳ quan trọng.
“Dạ , bà gửi cho cháu ạ. Nhận cháu ký ngay, lát cháu nhắn tin địa chỉ cho bà nhé.”
Bà ngoại Lưu hí hửng cúp máy. Vài ngày , nhận một bưu kiện gửi từ quê. Bên trong bưu kiện là hai bản thỏa thuận phân chia tài sản giống y đúc, chữ đ.á.n.h kín đặc cả trang giấy.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.