LỜI SÁM HỐI CỦA EM GÁI - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-09 22:43:32
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 2

 

“Còn con?

 

“Không bản lĩnh gì, chỉ thể dạy mỹ thuật ở cái lớp học thêm rách nát đó.”

 

“Nếu con chút bản lĩnh thì sống như thế !”

 

Tim đau nhói, nghẹn ngào hỏi bà.

 

“Ngày xưa là ai bảo con bỏ công việc lương cao ở thành phố lớn?”

 

“Là ai bên cạnh chăm sóc thì ?”

 

Mẹ nhíu c.h.ặ.t mày.

 

“Được , chuyện cũ rích còn lôi gì?”

 

“Con thấy phiền chứ thì thấy phiền đấy.”

 

“Mẹ con. Dù con về , kiếm từng tiền, thì cứ ngoan ngoãn .”

 

“Đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện ăn ngon mặc cho riêng .”

 

“Mẹ tuyệt đối cho phép con ích kỷ như .”

 

“Nam Tinh là em gái ruột của con. Làm chị thì kéo nó một tay.”

 

 

Nước mắt nhỏ tí tách xuống bát.

 

Hai miếng đậu phụ lên men ăn cùng với bánh bao bỗng trở nên mặn chát.

 

“Mẹ, ai bản lĩnh hơn thì nên ngoài lập nghiệp, còn bản lĩnh thì chăm sóc đúng ?”

 

Mẹ thở dài, xuống ghế.

 

“Đương nhiên . Nhà nào chẳng sống như ?

 

“Em con giỏi hơn con.”

 

“Chuyện cần bàn nữa.”

 

“Nó đoạt bao nhiêu giải ở trường, con thấy ?”

 

“Còn nghĩ con năm xưa xem. Con thành tích gì đáng ?”

 

.

 

Năm đó thi đỗ Học viện Mỹ thuật Trung ương.

 

Sau khi nghiệp, công việc lương cao ùn ùn kéo đến.

 

Còn Nam Tinh chỉ đỗ một trường nghệ thuật vô danh.

 

Nó thích tiêu tiền tham gia mấy cuộc thi tạp nham, dùng từng tờ giấy khen để tẩy não .

 

Mỗi thi là lột một lớp da của .

 

Phí đăng ký một hai vạn, ngày càng tăng.

 

Tiền thưởng cuối năm của , tiền thưởng quý, thậm chí mấy tháng lương tích cóp…

 

Đều nó rút sạch.

 

Mẹ :

 

“Những thứ đều đáng giá.”

 

“Con đừng chỉ lợi nhỏ mắt mà phá hủy tương lai của em con.”

 

Tương lai của nó…

 

Được lót bằng m.á.u thịt của .

 

Mẹ hiểu ?

 

Không.

 

Bà chỉ thừa nhận.

 

Tờ vé trong túi vuông vức, góc giấy cứa da đau nhói.

 

gật đầu.

 

“Được.”

 

“Ai năng lực hơn thì ngoài lập nghiệp.”

 

Mẹ khinh miệt nhạt.

 

“Sao? Con còn nên chuyện ?”

 

“Đây chính là phận của con!”

 

Bà gõ mạnh xuống bàn.

 

“Cái nhà ! Chính là mệnh của con.”

 

lạnh lùng .

 

Trong mắt bà, sự tính toán và khinh thường hề che giấu.

 

Số mệnh?

 

nhận.

 

xách túi, chuẩn ngoài ăn một bữa ngon.

 

Mẹ gọi với theo lưng.

 

“Con dạy ? Thế mới đúng! Mang cái bánh bao theo.”

 

Bà vội vàng nhặt chiếc bánh bao dính đầy bụi đất, nhét tay .

 

“Đừng tiêu tiền bừa bãi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/loi-sam-hoi-cua-em-gai/chuong-2.html.]

“Tháng sáu em con nghiệp , chỗ nào cũng cần tiền.”

 

“Chúng nhịn ăn một chút để nâng đỡ nó.”

 

“Con ?”

 

“Nó mới là con phượng hoàng của cái nhà .”

 

“Còn con… Còn kém xa lắm.”

 

 

Việc đầu tiên khi xuống lầu… là ném chiếc bánh bao thùng rác.

 

tìm một nhà hàng, gọi nhiều món mà từ lâu ăn.

 

Bài đăng vẫn liên tục cập nhật.

 

【Chị đáng thương quá, nhất định sẽ báo đáp chị .】

 

【Muốn trách thì trách , nhẫn tâm như ?】

 

【Bà diễn kịch cho trọn, nên ở nhà ép chị sống kham khổ.】

 

【Nói rằng sắp nghiệp cần tiền, nên bắt chị ăn bánh bao với đậu phụ lên men.】

 

cũng hiểu , nếu , lỡ chị phát hiện sự thật thì xong đời.】

 

Cư dân mạng lập tức nổi giận.

 

【Bạn xong đời thì , chị bạn xong đời thì ?】

 

【Bạn và bạn đúng là ghê tởm như , chị bạn đúng là xui tám đời mới gặp hai .】

 

【Làm ơn , để chị bạn lướt thấy bài đăng !】

 

lúc đó, bỗng nhận tin nhắn của Nam Tinh.

 

【Chị, chị bận ? Em chuyện với chị.】

 

Tim khẽ run.

 

Chẳng lẽ nó lương tâm c.ắ.n rứt ?

 

Một nụ thoáng hiện môi.

 

run tay, nhanh ch.óng trả lời.

 

【Chị bận, em chuyện gì?】

 

Nam Tinh nhắn :

 

【Chị , em chị thầm thích Tạ Cảnh. Em từ chối lời tỏ tình của , bảo theo đuổi chị, chị vui ?】

 

Ngón tay đang gõ chữ của dừng màn hình.

 

nên vui ?

 

Sự nhường nhịn của nó… chẳng qua chỉ là để chừa đường lui cho khi chuyện bại lộ.

 

Trước đều là lợi cho nó.

 

vui?

 

Chưa kịp trả lời, tin nhắn của Nam Tinh chen .

 

【Chị , chị xem đời chị chắc cũng chỉ thế thôi. Nhà Tạ Cảnh điều kiện khá lắm.】

 

【Anh chuẩn mở một trung tâm đào tạo. Chị đến giáo viên cho .】

 

【Bảo trả lương cao hơn cho chị. Chị ngoan ngoãn một chút, dịu dàng một chút.】

 

【Biết Tạ Cảnh vui lên, sẽ cưới chị đó.】

 

【Đến lúc đó chị chính là bà chủ trung tâm . Em còn thấy vui cho chị nữa!】

 

nhanh ch.óng trả lời Nam Tinh một câu.

 

Bởi vì đúng lúc đó, Tạ Cảnh gọi điện tới.

 

【Chị thấy em hợp bà chủ hơn . Em giữ lấy .】

 

 

máy của Tạ Cảnh, lạnh lùng mở lời.

 

“Có chuyện gì?”

 

Tạ Cảnh sững .

 

Bình thường đối với nhiệt tình, cũng thích .

 

Chỉ là luôn giữ cách và chừng mực.

 

Bây giờ mới hiểu.

 

Đó là lịch sự.

 

Mà là sợ Nam Tinh hiểu lầm, cố tình giữ chút đạo đức đàn ông.

 

“Ờ… chuyện.”

 

“Nói.”

 

“Ừm… là thế , và bạn định mở một trung tâm đào tạo.”

 

“Ồ.”

 

Tạ Cảnh sững .

 

“Cô hứng thú ?”

 

bất lực .

 

“Liên quan gì đến ?”

 

Ở đầu dây bên , chắc chắn Tạ Cảnh đang nhíu đôi mày của .

 

 

Loading...