Linh Miêu Trừ Tà: Dẫn Hồn Ở Miếu Cầu Con - Chương 7 - Hết

Cập nhật lúc: 2026-04-12 15:13:17
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Dù nữa, hôm nay nhất định đưa Trăn Trăn về." 

 

Sự rung chuyển dừng , ngôi miếu chìm bầu khí im lặng. 

 

Thế nhưng ngay khi định bụng xông cướp , bà lão lưng con b.úp bê đất giống Trăn Trăn bàn mà buông tiếng thở dài: 

 

"Đi , Vân Nhi." 

 

"Bây giờ con thể an tâm trở về ." 

 

11 

 

Trong ánh mắt kinh ngạc tột độ của và Đầu Bạc, bà lão dẫn hồn phách từ trong con b.úp bê đất đưa cơ thể của Trăn Trăn. 

 

"Vân Nhi ngốc nghếch, thà sống một nữa để vui lòng đôi cha đó." 

 

"Sống một ?" 

 

Bà lão thắp sáng ngọn nến, ánh lửa bập bùng in lên ấn đường của Trăn Trăn, trông hệt như một chấm đỏ đang nhảy múa. 

 

"Tuy Vân Nhi sinh khờ khạo, nhưng vẫn thể cảm nhận sự thất vọng của cha dành cho . Trong mệnh của Vương viên ngoại chỉ một cô con gái, cho dù trộm thêm một đứa nữa từ chỗ thì cũng cách nào nuôi dưỡng nó nên ." 

 

"Huống hồ thứ mà Vương phu nhân trộm ngày đó, thực chất chỉ là một bùn trống rỗng hề phong ấn linh thể." 

 

Đầu Bạc trợn tròn mắt: "Trống rỗng ư? Vậy m.a.n.g t.h.a.i Trăn Trăn?" 

 

Ta suy đoán: "Vân Nhi thực chất chính là Trăn Trăn. Cho nên lúc Vương phu nhân mang thai, con bé thường xuyên hôn mê suốt cả ngày, là vì khi đó linh thể của con bé định?" 

 

Bà lão gật gật đầu: "Ta từng ý định đưa Vân Nhi , cho đầu t.h.a.i một gia đình hơn, nhưng đứa trẻ bướng bỉnh Vương gia." 

 

"Bẩm sinh con bé thiếu mất nhân hồn, trí tuệ khai mở, cho dù đầu t.h.a.i đó, thì vẫn chỉ mang dáng vẻ khờ khạo như cũ." 

 

"Nên đành nhường bùn trống rỗng mà Vương phu nhân ăn trộm cho nó. Trong thời gian mang thai, Vân Nhi thể thường xuyên mượn xác Đất Màu để tu bổ tàn hồn. Cũng may nhờ Vương phu nhân ngày ngày dâng hương thờ cúng, thành tâm cầu nguyện, mười tháng t.h.a.i nghén vá víu hồn phách đầy đủ." 

 

"Nếu như , vì cớ gì tết Thượng Tị bà còn hóa thành bán b.úp bê đất, để câu lấy hồn phách của Trăn Trăn nữa?" 

 

"Hai đầu t.h.a.i của con bé cách quá ngắn, linh thể nhiều lìa khỏi xác để tu bổ, nên bẩm sinh hồn vía yếu ớt. Mà cái bùn rỗng trong nhà con bé cạn kiệt từ lâu. Nếu đúc xác để tu bổ cho con bé, e là nó sống quá sáu tuổi." 

 

"Thế nên bà tạo một bùn mới cho Trăn Trăn, chia nhỏ hồn phách để dẫn , là vì chúng lìa khỏi xác tổn hại đến thể?" 

 

Đầu Bạc hiểu hỏi: "Vậy thì đây là chuyện mà! Sao bà trực tiếp báo mộng cho vợ chồng Vương viên ngoại để họ khỏi lo sốt vó lên?" 

 

Biểu cảm của bà lão bỗng trở nên chút khinh miệt: "Ta đường đường là chính thần Chú Sinh Nương Nương, cớ báo mộng cho lũ phàm nhân thiếu trách nhiệm như ?" 

 

"Hơn nữa cũng mượn cơ hội để xem liệu họ đối xử với Trăn Trăn hời hợt như với Vân Nhi khi xưa . Nếu vẫn y như cũ, thì sẽ bao giờ trả đứa trẻ cho họ nữa." 

 

"Vả , trẻ con khi lên năm tuổi thì linh thể sẽ còn thuộc quyền cai quản của nữa. Giữa thời buổi loạn lạc , hồn phách Vân Nhi yếu ớt như thế, thể yên tâm cho . Chi bằng tìm một thụy thú khả năng trấn áp yêu ma quỷ quái để bảo vệ nó thì hơn." 

 

Ta đột nhiên bừng tỉnh: "Vậy bà lão từng nhắc nhở họ rừng tìm để nhận cha nuôi, cũng là do bà hóa thành đó ?!" 

 

mỉm

 

Ta phát hiện vấn đề: "Sao hôm nay bà còn phái b.úp bê đất về Vương phủ gì? Trực tiếp dẫn Trăn Trăn luôn chẳng xong ? Còn khiến vợ chồng Vương viên ngoại dọa rơi mất cả nhân hồn đấy." 

 

Bà lão âu yếm vuốt ve đầu Trăn Trăn: "Đó là chấp niệm của Vân Nhi." 

 

"Sau khi bùn, Trăn Trăn liền ký ức của Vân Nhi ngày . Con bé liệu cha thực sự yêu thương , và quên mất ?" 

 

"Nó dùng giọng điệu và thanh âm của Vân Nhi để gọi họ, xem thử họ ngoảnh mặt ngơ, đuổi con bé ." 

 

Nói đến đây, bà chợt mỉa mai: 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/linh-mieu-tru-ta-dan-hon-o-mieu-cau-con/chuong-7-het.html.]

"May họ coi như vẫn đ.á.n.h mất lương tâm." 

 

"Còn về việc dọa cho mất hồn mất vía, thì đó là do họ tự chuốc lấy, cũng nên để cho họ nếm trải mùi vị khuyết thiếu nhân hồn của Vân Nhi khi xưa ." 

 

"Vốn dĩ định mang nhục của Trăn Trăn và Thiên hồn còn luôn, nhưng đứa trẻ luyến tiếc vòng tay ấm áp của , cứ nán bên trong chịu , chậm trễ bao nhiêu thời gian. Lúc các ngươi về, nhân hồn của nó nhanh nhẹn chuồn , còn địa hồn kịp nên vẫn trong bùn." 

 

Trăn Trăn đột nhiên cựa , xoay một cái, ôm hai con b.úp bê đất lòng ngủ

 

"Hoan, Thiên Cẩu, từ nay về đứa bé giao cho hai ngươi ." 

 

Bà lão cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Trăn Trăn biến mất trong ngôi miếu. 

 

"Đi thôi." 

 

Ta cõng Trăn Trăn lên lưng. 

 

Con nhóc cũng nặng gớm. 

 

"Về nhà thôi." 

 

12 

 

Trước khi Trăn Trăn tỉnh , kiếm cho con bé vài cọng cỏ Diêu ăn, để nó quên sạch sành sanh chuyện xảy mấy hôm nay. 

 

hình như con bé bẩm sinh duyên với , thấy vươn tay đòi xoa đầu. 

 

Thôi bỏ , trẻ ranh mà, chấp nhặt với nó gì. 

 

Chẳng mấy chốc con bé đằng chân lân đằng đầu, định túm lấy ba cái đuôi của để chơi, liền thưởng cho một cái tát. 

 

Đôi mắt con bé đỏ hoe, từ đó ngoan ngoãn liền. 

 

Bởi vì hồn phách của con bé vẫn định, nên quanh đây luôn những ác linh an phận rình rập. 

 

Từ cái khung ô thành tinh, bọn yêu quái bắt cóc trẻ con phố lúc chạng vạng, cho đến Ông Kẹ và Liễu thần ở ngọn núi phía , tất thảy đều chui tọt bụng

 

Đầu Bạc mang cục Đất Màu đó về Âm Sơn, bảo rằng bên đó nước, năm nay trời ít mưa, mùa màng thất bát, e là sẽ c.h.ế.t đói. 

 

Cũng cái thứ đó linh nghiệm như trong truyền thuyết

 

Vương viên ngoại quả thực giữ đúng lời hứa, cất cho một ngôi miếu ở nhà, mỗi ngày đều đích tới thắp hương cúng bái. 

 

hai vợ chồng họ cũng vì trận kinh hãi mất hồn đó mà sinh chứng đau đầu kinh niên. 

 

Ta chẳng còn lo cái ăn cái uống, khỏi cần chạy loanh quanh mỗi ngày để lùng sục ác quỷ nữa. 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Ngày tháng thế trôi qua cũng dễ chịu thật. 

 

Tuy nhiên, khi Đầu Bạc thăm Trăn Trăn, thấy đang vểnh râu gặm gà trong miếu, tức giận đến mức đòi lật tung cả bàn thờ của lên. 

 

"Việc thì cả hai đứa cùng , công lao thì để ngươi hưởng. Có còn vương pháp nữa hả!" 

 

"Không , ngươi bảo ông sang Âm Sơn xây cho một cái , thì xây ngay cạnh miếu của ngươi cũng !" 

 

Ta ngậm chiếc đùi gà, vênh váo oai vệ nhảy xuống khỏi bàn thờ. 

 

"Được thôi." 

 

"Ngươi tự với ông ."

 

(Hoàn)

 

Loading...