Linh Miêu Trừ Tà: Dẫn Hồn Ở Miếu Cầu Con - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-04-12 15:11:56
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Mặc dù chúng nhanh như chớp, nhưng lúc Vương gia viên ngoại thì trời tối sầm .
Không còn thấy những tiểu thương bày sạp bên vệ đường, nhà nhà cũng đóng cửa cài then cẩn thận từ sớm.
Trên con phố vắng tanh thỉnh thoảng quét qua một trận gió lạnh buốt, cuốn lá khô bay lượn xoay vòng giữa trung.
Trong khí phảng phất một mùi tanh hôi kỳ quái.
Bốn bề im ắng đến lạ thường.
Lạ thật! Sao thấy tiếng ch.ó sủa trong sân nhỉ?
Ta và Đầu Bạc liếc một cái nhảy vọt lên bờ tường.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Trong sân đầy lông đen và vết m.á.u, mười mấy con ch.ó mực trông nhà đều co rúm trong góc tường rên rỉ yếu ớt.
Cửa phòng Trăn Trăn mở toang, tấm rèm cửa đung đưa theo từng trận gió đêm, va đập phát những tiếng leng keng.
Trên bậc thềm in hai hàng dấu chân bùn đất to cỡ nắm tay , kéo dài từ bên ngoài tận trong phòng.
Hỏng bét !
4
"Gió khẽ thổi, cây đung đưa..."
"Bé cưng ngoan, mau ngủ ..."
Trong phòng, Vương phu nhân đang bệt đất bên cạnh giường, ôm trong tay bộ quần áo đỏ của trẻ con, khuôn mặt vô hồn đang lẩm nhẩm bài hát ru.
Còn Vương viên ngoại thì cứng đơ giường, hai mắt trợn trừng, cứ trân trân bức tường nhúc nhích.
Ta thử gọi ông một tiếng nhưng phản ứng gì.
Rõ ràng cả hai dọa đến mức đ.á.n.h rơi mất phần sợi nhân hồn Sảng Linh.
Gió đêm lùa , bộ quần áo đỏ trong lòng Vương phu nhân rớt xuống.
Đồ vật bọc kín bên trong là một con b.úp bê đất sét.
Lúc Vương phu nhân mới như sực tỉnh, luống cuống nhặt quần áo lên đắp cho con b.úp bê đất trong lòng, miệng lẩm bẩm: "Vân Nhi lạnh, Vân Nhi sợ lạnh..."
Vân Nhi?
Vân Nhi là ai?
5
Đảo mắt quanh, chẳng còn bóng dáng Trăn Trăn từ lâu.
Thiên Cẩu ngửi ngửi dấu chân bùn sàn: "Cái mùi kỳ lạ quá."
Nghe , cũng ghé mũi đ.á.n.h thử.
Quả thật kỳ quái, một loại cảm giác quen thuộc tả nổi.
"Một Mắt, cẩn thận!"
Lời còn dứt, một luồng hôi tanh ập tới từ bên cạnh.
Không con b.úp bê đất sét trong lòng Vương phu nhân lén lút bò xuống từ bao giờ, đang chống tứ chi lao nhanh về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/linh-mieu-tru-ta-dan-hon-o-mieu-cau-con/chuong-3.html.]
Ta theo bản năng định vung một vuốt tát cho nó nát vụn.
trong khoảnh khắc mấu chốt thu vuốt về, đành cam chịu hứng trọn cú húc của nó.
Ngũ quan của b.úp bê đất bắt đầu vặn vẹo, để lộ cái miệng đầy răng nhọn hoắt.
"Một Mắt, ngươi còn ngẩn đó gì! Sao mau ăn con quái vật , ngươi ăn thì ăn đấy!"
Vừa , Đầu Bạc định xông lên.
"Khoan !"
Ta vội vàng chắn phía : "Đừng ăn! Có bẫy!"
Con b.úp bê đất sét còn định phản công, nhưng ghì c.h.ặ.t xuống đất, dù nó cố gắng vùng vẫy đến mấy cũng vô dụng.
"Bẫy gì chứ? Không lẽ ngươi ăn mảnh đấy ? Ta cất công lặn lội đường xa tới đây thể để bụng đói mà về . Cũng lâu lắm nếm cái món tráng miệng nhỏ xíu ."
"Ngươi xem." Ta lấy vuốt rạch một đường đầu con b.úp bê, một luồng ánh sáng trắng lơ lửng bay từ bên trong, chớp mắt biến mất ngoài cửa.
Con b.úp bê đất lập tức biến thành một bãi bùn nhão nhoét trộn nước, chảy thành một đống mặt đất.
Đầu Bạc nhướn mày: "Địa hồn của Trăn Trăn hả? Sao chạy trong cơ thể của con b.úp bê đất ?"
"Là hình dáng của một bé gái, nhưng rõ liệu đó là Trăn Trăn ."
"Địa hồn vốn thuộc tính ác, thiên hồn và nhân hồn kìm hãm, chẳng trách ban nãy nó xông tấn công chúng ."
"Nếu mụ già đó bắt Trăn Trăn , còn dẫn địa hồn b.úp bê đất? Chẳng lẽ chỉ đơn thuần là để c.ắ.n một cái thôi ?"
Buổi sáng cào đứt sợi xích câu hồn của mụ, chắc hẳn mụ nhận nên mới đến tìm trả thù ư?
6
Nếu thế thì màn trả thù cũng yếu ớt quá đấy...
Ta lắc đầu: "Trong chuyện chắc chắn điểm mờ ám."
"Mờ ám cái gì chứ." Đầu Bạc l.i.ế.m l.i.ế.m móng vuốt: "Nói thật thì ngươi cái tật do dự thiếu quyết đoán. Đằng nào thì con bé cũng mất tích , chúng cứ trực tiếp g.i.ế.c thẳng tới tận sào huyệt của cái thứ . Mặc xác bọn chúng là yêu ma quỷ quái nào, sẵn tiện đ.á.n.h một bữa no nê luôn."
Ta chặn : "Ngươi nghĩ xem nếu phá vỡ thế trận ch.ó mực, tại con b.úp bê mang địa hồn hại vợ chồng Vương viên ngoại dù chỉ một sợi tóc, mà chỉ dọa nạt họ?"
"Chưa kịp tay thì ? Chẳng nhẽ một địa hồn tàn ác thể nảy sinh tình cảm với họ ."
Ta cũng lý giải nổi. Nhìn sang đôi vợ chồng Vương viên ngoại đang ngây dại, đành thở dài bảo:
"Trước đó còn thể dựa hồn Thai Quang và cơ thể của Trăn Trăn để dẫn đường. Bây giờ thì đừng đến con bé, ngay cả hồn Sảng Linh của hai cũng dọa bay phương nào . Nhìn cái bộ dạng đần độn , nhân hồn thì cũng chẳng tra hỏi ban nãy xảy chuyện gì, càng miễn bàn tới..."
Ánh mắt chợt lướt qua Vương viên ngoại thì bỗng khựng , lông mao dựng ngược lên như những thanh kiếm sắc lẹm.
"Sao thế?"
Đầu Bạc tinh ý phát hiện vẻ bất thường của cũng lập tức cảnh giác theo.
Từ nãy tới giờ Vương viên ngoại vẫn luôn chằm chằm bức tường giường, mà từ lúc nào...
Đầu của ông ngoảnh , và đang chòng chọc về phía bằng ánh mắt c.h.ế.t ch.óc.
6
Bãi bùn chân bỗng sùng sục sôi trào như nước nóng, ngừng biến đổi thành đủ loại hình thù kỳ dị.
Đầu Bạc giật b.ắ.n cả : "Khá lắm! Thời buổi đến cả bùn cũng thể thành tinh cơ đấy."