Ngoài trời rơi tuyết lớn. Trong sân, hoa mai nở rực rỡ. Ta quen ngoài điện, ngày qua ngày khác, lặng lẽ trông coi.
Cung nữ sợ nhiễm lạnh sinh bệnh, còn ai mũi chịu sào cơn giận của Quý phi, liền khoác thêm cho một chiếc áo lông, theo ánh mắt ngoài, tò mò hỏi:
“Cô cô thích hoa mai ?”
Ta khẽ :
“Không. Ta thích hoa đào.”
“Mùa đông quá lạnh. Những thứ nở trong mùa đông, đều thích.”
Quý phi thì thích. Nàng yêu sắc đỏ nền tuyết trắng, trong điện ấm áp, ngẩng đầu là thể thấy.
Nàng , tuyết lớn như , nơi biên cương xa xôi, những binh sĩ với áo bông mỏng manh, thể chịu nổi.
Cung nữ thêm gì nữa, mà đột nhiên quỳ sụp xuống.
Ta theo bản năng đầu .
Trước cửa, đế vương khoác long bào màu minh hoàng cũng đang .
Ta khẽ sững , lập tức hạ mi mắt, theo đó quỳ xuống.
Đôi giày bằng gấm Thục cùng vạt áo vàng sáng hiện ngay mắt.
Bùi Khởi hỏi:
“Ngươi tên gì?”
Ta đáp:
“Phù Lăng.”
“Nô tỳ, Thôi Phù Lăng.”
Lần , rõ - nhớ kỹ cái tên .
---
8
“Bên ngoài xảy chuyện gì? Ồn ào thế!”
Quý phi ngủ nông, chỉ một chút động tĩnh cũng đủ khiến nàng tỉnh giấc, lúc nổi giận.
Ta định mở miệng, nhưng dám dậy. Người mắt đẩy cửa bước , giọng mang theo ý :
“Kiều Kiều.”
Chỉ một tiếng xưng hô, đủ khiến mỹ nhân mềm cả xương cốt, hương sắc tràn ngập khắp phòng.
Ta chậm rãi lên, bình thản phân phó hạ nhân chuẩn nước nóng.
Theo phận hiện giờ của , việc vốn cần tự tay . cung nữ khiêng nước khó xử , do dự :
“Cô cô, nương nương … cô cô tự mang .”
Ta khẽ ngẩn , nhận lấy chậu nước nóng, bước trong điện.
Trong điện ấm áp, xua tan phần nào hàn khí . Những tiếng thì thầm bên tai càng lúc càng rõ, trần trụi đến lạ.
Cũng . Quý phi là ngoại quốc, hành sự vốn táo bạo hơn nữ t.ử Đại Thịnh. Ta nghĩ , thuận theo mà ngẩng đầu, đối với những âm thanh khiến khác đỏ mặt tim đập , hề xao động.
Quý phi cũng chẳng để ý đến , như thể gọi chỉ là hứng khởi nhất thời.
Ta lặng lẽ xong việc của , định lui thì chợt một tiếng động. Theo phản xạ, ngước , mới thấy Quý phi từ lúc nào ngủ say, còn thiên t.ử thì vẫn tỉnh táo, đúng lúc chạm ánh với .
Sắc mặt đổi, cúi thi lễ, lặng lẽ lui .
Tựa như từng bước nơi .
---
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lien-thanh-my-nhan/chuong-3.html.]
9
Chỉ một đêm, những lời đồn Quý phi thất sủng biến mất còn tăm tích.
Ban thưởng nối khiêng , từng rương, từng rương một. Thiên t.ử còn ghé qua chỗ Hoàng hậu, chính sự xong liền ở trong điện Quý phi.
Chỉ điều, mỗi Bùi Khởi đến, Quý phi đều thích gọi theo hầu.
Hắn cùng nàng ngâm thơ đối đáp, bên cửa sổ che gió lạnh, chậm rãi mài mực. Bởi Quý phi thích ngột ngạt, nhưng sợ rét.
Hắn cùng nàng uống rượu, rửa tay bằng nước lạnh, cạnh nàng, cẩn thận gỡ từng chiếc xương cá. Xương cá sắc bén, trời lạnh tay run, khó tránh khỏi đ.â.m đầu ngón tay. Giọt m.á.u đỏ tươi nổi bật giữa mùa đông, rực rỡ đến ch.ói mắt.
Ta tựa như . Đến khi thứ kết thúc, những đầu ngón tay bê bết m.á.u.
Quý phi chán nản :
“Thôi, thưởng cho ngươi ăn .”
Nàng vốn cũng từng định ăn.
Ta cảm tạ rối rít, băng các ngón tay khiêng nước nóng .
.
Dù trở thành chưởng sự cung nữ, vẫn quỳ xuống, cúi đầu, hầu hạ Quý phi rửa chân.
Điều , từ đầu đến cuối, từng đổi.
Và Bùi Khởi - từ đầu đến cuối - đều thấy tất cả.
---
10
Khi việc kết thúc, bước khỏi điện thì đám cung nữ bên tranh xúm lấy lòng.
“Cô cô, nương nương ban món ăn , cả món cô cô thích nhất - cá quế tùng thử.”
“Trong điện , chỉ cô cô là nương nương yêu thích nhất, món cá quế tùng thử nào cũng phần của cô cô.”
Ta những gương mặt trẻ trung non nớt , khẽ mỉm :
“Các ngươi ăn , cần để phần cho .”
“Vì ? Chẳng cô cô thích món cá nhất ?”
Không.
Không thích, mà là Bùi Khởi thích.
Quý phi nhớ đến điều , cho nên món cá nào cũng xuất hiện.
Lúc đầu, đĩa cá còn vơi ít. theo thời gian, món cá ngày càng nguyên vẹn.
Ta những cánh mai rơi lả tả xuống đất, :
“Có lẽ… ăn mãi cũng ngán .”
---
11
Cuối năm cận kề, chiến sự nơi biên cương báo gấp. Mấy ngày liền Bùi Khởi lưu điện Quý phi, mà đều ở trong Ngự Thư Phòng.
Ta cũng nhàn rỗi đôi hôm, liền rừng mai bẻ vài cành, định cắm chiếc bình phỉ thúy của Quý phi. Đợi nàng tỉnh dậy, mở mắt thấy hoa, tâm tình ắt sẽ hơn, đến mức hắt nước rửa chân lên .
Trời càng ngày càng lạnh, thực sự nhiễm phong hàn.
Chỉ là, ngờ sẽ gặp Bùi Khởi ở đó.
Điện Quý phi rõ ràng ở ngay gần, mà dừng bước, giữa rừng mai tiến thêm nữa.
Rõ ràng , chỉ cần rảnh việc triều chính, chờ nổi mà vội vã bước điện, ở bên mỹ nhân.