Trang 23: Nam Nho say, nôn t.h.ả.m lắm. Hắn bảo vì nuôi tao nên mới uống. Tao bao giờ mới lớn đây, để tao thể nuôi ở nhà.
Thích Tranh nét chữ dần trở nên chững chạc hơn. Nội dung từ ấm áp ban đầu chuyển sang nặng nề. Đặc biệt đến năm 13–14 tuổi, khi mộng tinh. Chủ nhân nhật ký hoảng sợ: Tao mơ thấy , tao… chuyện . Hắn bảo những chuyện là bình thường. Tao là bình thường. Tao đối với … tao nên lời, tao sợ lắm. Nếu tao tưởng tượng gì với , còn cần tao nữa ?
Sau đó là một thời gian dài . Lần đặt b.út trở nửa năm . Lúc là một câu khiến rợn tóc gáy: Hắn bảo tao lớn lên giống cô , nếu hủy hoại khuôn mặt , sẽ giống nữa ?
Lật tiếp một trang: Hủy hoại khuôn mặt , sẽ yêu tao nữa.
Đột nhiên một giọt nước rơi xuống trang vở. Thích Tranh đưa tay lên, ngẩn ngơ lau mặt — đang .
2015.6.1 Tao bảo bạn nữ gửi thư tình cho tao, vui lắm.
2016.3.1 Tao cùng xem phim, bảo rảnh. Gần đây bạn giới thiệu một phụ nữ, tối nay định giấu tao ăn cơm. Tao hết, nghĩ thể giấu tao chứ.
2016.5.6 Tao chịu nổi nữa, tao chủ động. Nếu khác cướp mất… tao tưởng tượng nổi. Có lẽ để hận tao còn hơn là ôm khác, yêu tao. Tao cần thứ tình yêu .
Không ngày tháng, chỉ một dòng: Tao . Hắn .
2016.8.27 Tao đại học, tao ở bên , để tao nuôi . Hắn sẽ yêu tao ? Hắn sẽ yêu tao chứ. Tao tặng món quà, nhận ?
Nhật ký dừng ở đây. Thích Tranh cầm hộp nhỏ, mở . Một đôi nhẫn đôi — món quà kịp trao, cùng một mối tình say đắm kết cục, khóa c.h.ặ.t trong ngăn kéo , mãi mãi ai mở .
Người đàn ông lớn tuổi trong bếp, thất thần ấm . Hơi nước mờ mắt . Anh thở dài, vẫn lấy hai cái ly. Hai cái ly là phần thưởng trúng thăm trúng thưởng ở siêu thị mà “ ” rút . Lúc thằng bé còn lén c.ắ.n tai , hỏi: “Vậy là ly tình lữ ?” Anh bưng cái giá, đáp, tạo hiểu lầm cho thằng bé. Quan hệ giữa hai vốn rối ren, với đứa con nuôi lớn thành tình lữ, chuyện gì thế chứ.
Dù giữa họ giao hoan xác, vẫn chịu nổi nếu định danh cho mối quan hệ . lúc , giờ thì muộn. Anh mở gói , rót nước ấm ly. Bưng hai ly phòng khách, thấy Thích Tranh .
Cửa phòng “ ” khép hờ, chắc là trong . Anh đẩy cửa, thấy Thích Tranh bàn học. Chiếc rương mà thằng bé luôn khóa c.h.ặ.t mở.
Anh từng nghĩ đến việc mở rương, nhưng tư tâm tin “ ” c.h.ế.t, nên nỡ phá hủy thứ trong phòng. Anh vẫn lau dọn đúng giờ, nhưng động bất cứ thứ gì. Tất cả vẫn giữ nguyên như khoảnh khắc thằng bé rời , như thời gian ngừng trôi. Như đang chờ một lẽ sẽ trở về, để phát hiện thứ vẫn y nguyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lao-nhan-gia/4-3.html.]
Nhìn bóng lưng Thích Tranh, rơi hoảng hốt. Anh đợi , “ ” trở về. Ngồi đó, quen thuộc đến lạ. Dù chắc chắn là thằng bé, nhưng thực tế vẫn từng nghi ngờ.
Giờ thì còn nữa. Anh vội chạy đến bên ngăn kéo, hồi lâu mới thốt lên: “Cái rương … …”
Giọng nhỏ dần, vì thấy dáng vẻ Thích Tranh: tay cầm hộp, ép c.h.ặ.t trán, mắt nhắm nghiền, đau đớn tột cùng. Nhớ chuyện từng đau đến ngất đó, hoảng hốt ôm vai : “Không chứ? Đau lắm hả?!”
Thích Tranh hất tay . Hộp cũng rơi xuống đất, vỡ tung. Ánh bạc lóe lên trong mắt . Anh đôi nhẫn, đột nhiên nhớ : mùa hè khi đại học, thằng bé tìm việc thêm. Anh cụ thể gì, chỉ tối nào cũng về, vẫn những chuyện với . Trông mệt mỏi rã rời, lo. Anh đừng vất vả nữa, gì cũng mua cho.
Lúc thằng bé rời khỏi , cả hai mồ hôi nhễ nhại. Cậu ngại dính nhớp, ôm lấy , : “Thứ , chỉ thể do em mua cho .”
Thì là đôi nhẫn. Đôi nhẫn đến muộn khiến tim thắt . Anh hoảng hốt cúi xuống nhặt, nhưng giữa chừng Thích Tranh nắm c.h.ặ.t t.a.y, dùng sức mạnh. Thích Tranh đột nhiên mở mắt đỏ hoe, chằm chằm : “Thật em chỉ câu : giữ em , vì yêu em ?”
Đây là câu hỏi dang dở trong cuộc điện thoại cuối cùng cách đây hai năm. Cả Thích Tranh lẫn Địch Chân đều hỏi.Anh ngờ, điều đầu tiên họ đối diện khi gặp là câu hỏi . Khoảnh khắc “đúng ”, thằng bé phát điên. Cậu đẩy xuống giường, thứ diễn tự nhiên như nước chảy. Sau đó c.ắ.n mạnh cổ , đe dọa bắt xóa Đàm Dã. Anh còn kịp hồn sự thật “ ” trở về, nó ủy khuất mếu máo: “Anh… vẫn còn thích khác mà.”
Cậu đẩy mạnh trong. Anh kinh ngạc rên lên, ngón chân co quắp. Toàn đỏ ửng, như con ốc sên cuộn tròn , nhưng nó mạnh mẽ mở .
Cậu thở hổn hển, động tác dữ dội: “Là em sai .”
Lần đầu tiên mở mắt khi thứ đều mơ hồ, cảm thấy đang chăm sóc .
kiểu yêu . Hắn thể dời mắt khỏi chăm sóc . Giờ mới hiểu vì .
Anh mặt đỏ bừng, mắt thất thần, trẻ tuổi hung hãn hành hạ đến t.h.ả.m thương. Tay níu c.h.ặ.t ga giường, nó giật về. Nệm kêu răng rắc. Nó l.i.ế.m vành tai , dùng giọng điệu gợi cảm đặc trưng lúc ân ái, thì thầm: “Từ năm 16 tuổi, em chiếc giường mà chiếm lấy .”
Giọng đứt quãng, nhưng rõ ràng cảm giác — vì chỉ một chút thôi, b.ắ.n trong tiếng nức nở kịch liệt, đạt đến cực hạn. Cậu đè ở mép giường, cả gần như trượt xuống. Hai tay khóa lưng. Cậu ngự trị , để mặc cơ thể đong đưa giữa trung. Cơ thể chịu nổi, . Cậu l.i.ế.m nước mắt , đau lòng, nhưng những chuyện chẳng đau lòng chút nào. Ở đỉnh điểm, mềm nhũn như rơi một đám bông lớn, nhẹ nhàng, buông thả , chẳng còn cảm giác gì.
, sẽ luôn ôm , cho đến khi tỉnh . Anh chìm hôn mê. Vì thế : xuống giường nhặt nhẫn, đeo ngón áp út của , thành kính hôn lên tay . Anh cũng : khi đắp chăn cho chỉnh tề, bàn, để một tờ giấy. Càng : lấy điện thoại , điều gì đó.
Anh ngủ sâu — sâu nhất trong hai năm qua. Nên khi rời , . Đến khi tỉnh , căn phòng trống rỗng. Anh mơ màng gọi tên “ ”, ai đáp. Anh còn , nghĩ chắc đang nấu cháo cho , như khi. Rồi thấy đồ vật bàn, c.h.ế.t lặng.
Đó là một tờ giấy: Đừng tìm em nữa.
Cùng một tấm thẻ, bao nhiêu tiền — chỉ là nhiều, vì giấy còn một dòng: Tiền trong thẻ là em để bồi thường cho . Rốt cuộc nuôi em bao năm nay, tiền chắc sẽ hài lòng.