Lão Nhân Gia - 01
Cập nhật lúc: 2026-02-21 15:38:18
Lượt xem: 9
Người đàn ông luống tuổi, tính cách dịu dàng, thành thục trầm . Anh từng một phụ nữ để thương để nhớ, từng mơ về một mái ấm gia đình. Thế nhưng, con gái yêu vĩnh viễn trong một vụ t.a.i n.ạ.n t.h.ả.m khốc, để đứa em trai nhỏ dại. Hai chị em họ vốn dĩ nương tựa mà sống vì cha mất sớm, nay chị còn, đứa em mới lên tám tuổi bơ vơ giữa cuộc đời.
Năm , cũng chỉ mới là một trai 22 tuổi. Vì tình yêu sâu đậm với quá cố, quyết định nhận nuôi đứa trẻ. Thằng bé khi tựa như một con thú nhỏ cô độc và nhạy cảm, nó hiểu rằng là hy vọng duy nhất của . Nó nỗ lực, cẩn trọng trong từng hành động, từ việc tự giác dậy sớm nấu bữa sáng đến việc nhà, chỉ vì nỗi sợ hãi mơ hồ rằng sẽ đuổi nó .
Đêm đêm, đứa trẻ ôm chiếc gối nhỏ, nép bên cửa phòng , lí nhí hỏi xem thể ngủ cùng . Một đồng ý kéo dài suốt bao nhiêu năm trời, từ chiếc giường đơn chật chội thành chiếc giường đôi rộng rãi. Tư thế ngủ của thằng bé cũng đổi theo thời gian, từ việc nép bên cạnh đến khi vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy .
Thấm thoát 32, còn thằng bé năm nào giờ là trai mười tám đôi mươi. Đứa trẻ tội nghiệp ngày xưa giờ chẳng còn dáng vẻ nhút nhát, nó nuông chiều đến mức tính cách trở nên ngang ngược. Trước mặt , nó còn thu đôi chút, chứ ngoài thì chẳng khác nào một "tiểu bá vương". Cậy sự sủng ái vô điều kiện của , nó dùng mưu mẹo để đưa "lên giường".
Anh bàng hoàng và sợ hãi. Độc bao nhiêu năm, bỗng chốc chính đứa trẻ nuôi nấng "ăn sạch". Cay đắng , cái trải nghiệm mang đến cho một khoái cảm khó lòng phủ nhận, sảng khoái đến mức khiến hổ khôn cùng. Sáng hôm , nén cơn đau nhức ở thắt lưng, vội vàng vò giặt ga trải giường để xóa sạch dấu vết và mùi hương ám .
Thế , thằng bé đột ngột thông báo nó bạn gái ở trường. Anh sững sờ, nó trân trân hồi lâu khó khăn thốt lên: "Vậy còn ... em..."
Thằng bé cầm thìa, thẹn thùng mím môi: "Em thích . ở trường em bạn gái, họ sẽ nhạo em."
Hóa , nó còn ít tuổi mà diễn kịch. Anh tự giễu trong lòng, chẳng màn kịch là diễn ở nhà diễn ở trường. Lòng đắng ngắt, gương mặt trẻ trung quá đỗi tuấn của nó, tự nhủ: Phải , là đàn ông 32 tuổi, so đo với một đứa trẻ gì. Thật là khó coi.
Thực tế, bao giờ quên chị quá cố, tấm ảnh của cô vẫn luôn trang trọng trong ví . Đối với mối quan hệ xác thịt với đứa em trai, vô cùng thống khổ. Một mặt, thấy đê tiện, đáng lẽ nên dung túng cho sự nông nổi của nó; mặt khác, cảm thấy phản bội phụ nữ từng yêu. Nhiều năm qua mở lòng với ai, phần vì vướng bận đứa nhỏ, phần vì bóng hình cũ khắc sâu trong tim.
Anh định nghĩa tình cảm dành cho nó là gì. Nuôi nấng một đứa trẻ từ lúc khó khăn nhất đến khi nó đỗ đạt trường danh tiếng, mãn nguyện . Anh từng nghĩ, chỉ c.ầ.n s.au nó nghiệp, , thỉnh thoảng về thăm "ông chú" là đủ. Anh sẵn sàng cho kịch bản nó cưới vợ, dọn , và cũng sẽ tìm một phụ nữ để sống nốt nửa đời còn .
Thế nhưng đêm hỗn loạn đó đập tan tất cả. Anh thấy như kẻ biến thái. Mỗi đêm, khi nó ôm eo ngủ say, thao thức trong dằn vặt. khi cảm nhận ấm và nụ hôn trấn an vô thức của nó, lòng mềm yếu như nếm một viên kẹo ngọt. Anh thở dài tự nhủ: Thôi thì, tới tới đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lao-nhan-gia/01.html.]
Ngày khai giảng đại học, đưa nó đến trường. Trong ký túc xá, nhầm là sinh viên vì vẻ ngoài trẻ trung, điều đó khiến thoáng chút vui mừng. khi nó , nó lạnh lùng đuổi về, cho mời khách. Anh hụt hẫng, nghĩ rằng nó chê già, sợ nó mất mặt.
Đêm đầu tiên ở đại học, nó ở ký túc xá mà đưa khách sạn. Nó thản nhiên mua "đồ bảo hộ" mặt . Khi định thoái thác, nó bày bộ dạng lạnh nhạt khiến đau lòng mà lẳng lặng theo. Trên giường, nó mạnh bạo và cuồng nhiệt đến mức kiệt sức.
Nửa đêm, nhà vệ sinh, để tẩy rửa để sám hối ảnh của chị. Khi nó bắt gặp, luống cuống che giấu. Nó lo lắng cho sức khỏe của nên bỏ mua t.h.u.ố.c giữa đêm. Anh đó, tấm ảnh cũ, nhớ về lời hứa của nó năm xưa khi bảo sẽ chữa mắt cho ... lòng trào dâng một cảm giác ấm áp xa xăm.
Ngày hôm tại quầy lễ tân khách sạn, khi nhắc đến tấm ảnh của chị mất, nó đột ngột lạnh lùng: "Sau cần gửi sinh hoạt phí cho em nữa. Anh đừng tự coi là cha , chị mà còn sống cũng chắc đồng ý ."
Lời khiến rơi nước mắt ngay tại chỗ. Anh bỏ chạy trong tuyệt vọng, bên lề đường gặm chiếc bánh mì khô khốc, lòng đau thắt . Khi nó tìm thấy , nó buông lời cay độc: " và chị trông giống đúng ? Anh thích ?"
Anh rụng rời chân tay. Hóa trong mắt nó, chỉ là kẻ cầm thú coi nó là vật thế của chị . Anh gào lên trong nước mắt rằng yêu chị nó, nhưng bao giờ nhầm lẫn giữa hai . Nó nhạt: "! Là ép , tất cả là ép!"
Nó rời , bỏ mặc bơ vơ. Anh lẳng lặng về thành phố C, lòng đầy trống trải. ngay khi định gọi điện cho nó, chuông cửa vang lên.
Cửa mở , và hóa đá.
Đứng mặt là phụ nữ "c.h.ế.t" mười năm — Địch Thiến. Cô vẫn trẻ trung như trong tấm ảnh.
"Nam Nho, lâu gặp."
Hóa , vụ t.a.i n.ạ.n năm xưa là một màn kịch để trốn tránh kẻ thù. Cô trở về để đoàn tụ, mà để yêu cầu một điều khiến trái tim tan nát:
"Nam Nho, hy vọng giúp khuyên bảo Địch Chân... nó chịu theo . Anh giữ nó , nó cha ruột của . Người đàn ông đó, là thể chống ."
Mọi thứ vun đắp suốt mười năm, giờ đây sụp đổ thực tế nghiệt ngã .