Lão Già Độc Ác - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-22 04:04:56
Lượt xem: 515

Năm lên mười, ông nội dắt em gái lên núi chơi. 

 

Chỉ vì một phút lơ là, ông để lợn rừng c.ắ.n c.h.ế.t con bé.

 

Sau khi thím Hai tin thì đến ngất lịm

 

Tỉnh dậy, thím vác rìu rượt đuổi ông nội chạy khắp sân.

 

Ông nội chạy trốn gân cổ lên cãi:

 

"Ai bảo nó ham chơi chạy lung tung? Nó mà lời thì lợn rừng c.ắ.n c.h.ế.t ?"

 

Thím Hai gào lên:

 

"Ông tưởng ? Ông chính là cố ý!"

 

"Ông ghét bỏ Xuân Hương là con gái nên tìm cách để hại c.h.ế.t nó!"

 

"Lão già cầm thú , trả mạng con đây!"

 

1

 

Kể từ ngày thím Hai về dâu, ông nội lúc nào cũng oang oang đòi bế cháu đích tôn.

 

ngần năm trôi qua mà thím Hai chỉ sinh hai mụn con gái.

 

Ông nội vui mặt, cũng thấy gai mắt, suốt ngày bới lông tìm vết.

 

Giờ Xuân Hương c.h.ế.t , ông nội thím Hai truy sát.

 

Ông chạy một lúc thì hết , thím Hai túm , đè nghiến xuống đất. Thím giơ cao lưỡi rìu định c.h.é.m xuống.

 

Ông nội sợ hãi ôm đầu la oai oái:

 

"Bà nó ơi, con mụ điên , mau cản nó !"

 

Bà nội lao tới, sức lôi thím Hai , ôm c.h.ặ.t lấy eo thím mà hét:

 

"Tú Tú, đừng đ.á.n.h nữa! Dù ông cũng là cha chồng con mà!"

 

Thím Hai gào t.h.ả.m thiết:

 

"Ông còn mặt mũi nào cha? Ông là con !"

 

Nói xong, thím gục xuống xác em gái , đến lạc cả giọng.

 

Thi thể em lợn rừng c.ắ.n nát bét, bộ quần áo mới mua thấm đẫm m.á.u tươi.

 

Bà nội sợ hàng xóm láng giềng chê nên lôi thím Hai trong nhà đóng c.h.ặ.t cửa .

 

đỡ ông nội dậy.

 

Khắp ông nội lấm lem đất, sắc mặt khó coi vô cùng, miệng lầm bầm:

 

"Thứ vô phép tắc! Muốn phản , dám động tay động chân với cả tao."

 

Bà nội trách ông:

 

"Cũng tại ông cả thôi, mỗi đứa trẻ con cũng trông xong."

 

Ông nội hừ lạnh một tiếng:

 

"Chẳng chỉ là một đứa con gái thôi ! Có đáng giá gì , c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi."

 

Bà nội nhíu mày vui:

 

"Đứa bé gái là nửa cái mạng của con dâu đấy! Giờ con bé c.h.ế.t , con dâu ầm ĩ lên mới lạ."

 

Ông nội lườm bà một cái, giọng đầy bất mãn:

 

"Ầm ĩ cái rắm! Tranh thủ đẻ đứa con trai mới là việc chính!"

 

Nói xong, ông liếc chằm chằm cái chân thọt của mà lầm bầm:

 

"Đồ vô dụng, chỉ trơ mắt ếch đó."

 

Dứt lời, ông chắp tay lưng thẳng nhà chính.

 

2

 

Thím Hai ở trong buồng suốt đến tận tối mịt, bà nội gọi ăn cơm thím cũng chẳng màng.

 

Ông nội tiếng thì tâm phiền ý loạn, đến rượu cũng chẳng buồn uống nữa.

 

Ông ném mạnh đôi đũa xuống mâm, quát bà nội:

 

"Mẹ kiếp, đừng để nó tang nữa, nhức hết cả đầu!"

 

Bà nội đành kéo xem thím Hai thế nào.

 

Thím Hai giường lò, hai mắt sưng húp, cả tiều tụy hẳn .

 

Xác của Xuân Hương vẫn thím ôm c.h.ặ.t trong lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lao-gia-doc-ac/chuong-1.html.]

Xuân Hương c.h.ế.t , sẽ còn ai chơi cùng nữa.

 

Lại thấy thím Hai đau khổ như , trong lòng khó chịu vô cùng, nước mắt cứ thế trào .

 

Bà nội xuống cạnh thím Hai, lên tiếng khuyên nhủ:

 

"Tú Tú , đừng đau buồn nữa! Xuân Hương cũng , lóc thì cũng chẳng sống ."

 

Thím Hai nức nở:

 

"Mẹ ơi, Xuân Hương là khúc ruột của con mà. Giờ con bé mất , bảo con sống nổi!"

 

Bà nội thở dài thườn thượt:

 

"Đều là cái cả ."

 

Thím Hai câu thì nổi đóa:

 

"Cái gì gọi là 'cái '?"

 

"Rõ ràng là do lão già tai ương trọng nam khinh nữ cố tình hại c.h.ế.t con bé!"

 

"Bình thường Nhị Hổ ở nhà thì ông dám, giờ nhân lúc vắng liền tay với con bé!"

 

"Anh Nhị Hổ mà về, nhất định sẽ tha cho ông !"

 

Nhị Hổ chính là chú hai của . Chú thuê thành phố, mấy tháng mới về một .

 

Chú thương thím Hai và hai đứa con gái nhất, nào về cũng mang theo bao nhiêu là quần áo, bánh kẹo.

 

Bà nội vội vàng can ngăn thím:

 

"Tú Tú , con lung tung với thằng Nhị Hổ."

 

"Vốn dĩ sức khỏe Xuân Hương yếu, dăm bữa nửa tháng uống t.h.u.ố.c. Nó là do ông trời phái xuống để khổ nhà thôi."

 

"Nó duyên với nhà , sớm cũng là chuyện ."

 

"Con chịu khó tẩm bổ sức khỏe, qua một thời gian nữa sinh lấy mụn con trai. Trong nhà trụ cột chống đỡ mới là đại phúc."

 

Thím Hai xong những lời thì cả run b.ắ.n lên, bà nội với vẻ mặt thể tin nổi.

 

Bà nội còn định thêm gì đó nữa, nhưng khi cúi đầu xuống xác Xuân Hương, bà phát hiện con bé đang nghiêng đầu, mắt trợn ngược trắng dã chằm chằm bà.

 

Bà nội kinh hãi rùng một cái, nuốt ngược lời định trong.

 

Bà bảo thím Hai nghỉ ngơi sớm kéo khỏi buồng.

 

3

 

Hai bà cháu đến sân thì tiếng gõ cổng.

 

Bà nội hỏi:

 

"Muộn thế , ai đấy?"

 

Người bên ngoài đáp:

 

"Thím ơi, cháu đây, Dương Rỗ đây."

 

"Cháu mang t.h.u.ố.c tới cho Xuân Hương."

 

Dương Rỗ là thầy lang bán t.h.u.ố.c ở thôn bên, thường xuyên mang t.h.u.ố.c tới cho Xuân Hương.

 

t.h.u.ố.c của gã quái lắm, nào Xuân Hương uống xong cũng ho sù sụ mất mấy ngày.

 

Bà nội đáp một tiếng mở cửa cho gã nhà.

 

Ông nội vẫn đang uống rượu giường, thấy Dương Rỗ đến thì cũng rót cho gã một chén.

 

Dương Rỗ cởi giày leo lên giường, móc trong n.g.ự.c áo một gói t.h.u.ố.c, đặt lên bàn.

 

"Chú , đây là t.h.u.ố.c của Xuân Hương."

 

Ông nội chẳng chẳng rằng, chỉ gật đầu một cái.

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Dương Rỗ thấy mặt mày ông nội ủ rũ bèn lên tiếng hỏi:

 

"Sao thế chú? Ai chọc giận chú ?"

 

Ông nội lầm bầm:

 

"Xuân Hương c.h.ế.t ."

 

Đôi đũa tay Dương Rỗ suýt thì rơi xuống đất, vội vàng hỏi :

 

"Sao mà c.h.ế.t?"

 

Ông nội bèn kể chuyện xảy hôm nay cho gã .

 

Dương Rỗ xong chỉ thở dài, im lặng một lúc chằm chằm ông nội :

 

"Chú , chú cứ nóng vội quá! Cháu tăng liều t.h.u.ố.c lên , chỉ cần uống thêm vài thang nữa là con bé qua nổi hết năm ."

 

Loading...