Làng Người Keo - Chương 7

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-16 23:32:02
Lượt xem: 145

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1yTpd1bm

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả nhiên, khi chúng một tiếng, phía vang lên tiếng bước chân nhẹ.

Tiếng bước chân đó cực khẽ, chúng dừng nó cũng dừng, đa phần là đang bám theo chúng .

giơ tay hiệu cho im lặng cả nhóm xếp thành một hàng, bí mật nấp đống rơm bên vệ đường.

Tiếng bước chân ngày càng gần.

Xuyên qua lớp sương mù đang dần tản , thấy một hình gầy gò, khô héo như khúc củi khô.

Chú Vương?

Ông vẫn còn sống ?

Đôi mắt của chú Vương trũng sâu hơn nhiều.

So với trạng thái điều khiển đêm qua, lúc trông ông còn giống một bóng ma đang vất vưởng nơi trần thế hơn.

Có một cô gái ông dọa cho khiếp vía, nhịn mà hét tán loạn lên.

Chú Vương chậm rãi đầu chúng , nở một nụ quái dị.

Ông chắp tay lưng, khoảnh khắc ông tiến gần, thoáng thấy một con d.a.o găm sáng loáng lưng ông .

“C.h.ế.t nhiều như mà vẫn còn chạy ?”

bắt chước điệu bộ đây của ông , nhanh như chớp nhổ một bãi nước bọt mặt ông , khiến ông kịp trở tay.

“Nói nhảm! Không chạy mới là kẻ ngu!”

“Chạy mau!”

thúc giục cùng chạy về phía .

Tuy chú Vương trông gầy nhỏ nhưng sức lực dẻo dai.

Ông bám sát ngay lưng chúng , mấy cảm nhận lưỡi d.a.o sắc lẹm lướt sát qua vành tai .

cố nén , dám dừng dù chỉ nửa bước, cứ thế cắm đầu chạy thục mạng.

ông nhanh quá.

Cứ đà , chúng tuyệt đối thể chạy thoát đến thị trấn.

nghiến răng, buông sợi dây thừng , dùng hết sức bình sinh lao thẳng chú Vương.

“Chạy ! Đừng ngoảnh đầu !”

ngã nhào xuống đất, lao vật lộn dữ dội với chú Vương.

Sức ông lớn kinh khủng, gần như bẻ gãy cổ tay .

Trong lúc giằng co, lớp băng gạc quấn xé rách.

Vùng da mà mấy ngày tự tay hủy hoại giờ mọc lớp da mới.

Chú Vương chằm chằm mảng da trắng nõn nà lộ , thoáng chút sững sờ.

Chớp lấy thời cơ, tung một cú đá hiểm hóc ngay hạ bộ của ông .

Ông lập tức hét lên đau đớn ngã lăn một bên.

Dù đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ông vẫn quên mở miệng mắng c.h.ử.i thậm tệ.

kiệt sức bệt xuống đất, chú Vương đang gào thét như một con ch.ó hoang, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác sảng khoái khó tả.

Giây phút , chợt hiểu tại chỉ tha mạng cho mỗi chú Vương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lang-nguoi-keo/chuong-7.html.]

Cái c.h.ế.t đối với những kẻ hung ác tột cùng chính là một sự nhân từ.

Chỉ khi để chúng sống, chúng mới thế nào là cảm giác rơi từ thiên đàng xuống địa ngục.

Trên thế giới chỉ một lưỡi d.a.o sắc bén nhất, đó chính là thời gian.

Da của sẽ mọc lớp mới.

cuộc đời mục nát như bùn loãng của bọn chúng thì chẳng bao giờ thể nữa.

Chờ đến khi thời gian mài mòn ông chỉ còn một cái xác hồn, già nua và tàn tạ, c.h.ế.t trong những cơn ác mộng dằn vặt mỗi ngày, đó mới là hình phạt thích đáng nhất dành cho ông .

11

đá đến mức trở thành phế thì chú Vương vẫn cam tâm, ông nhất quyết lôi cùng xuống địa ngục.

Ông lồm cồm bò dậy, vung con d.a.o găm lên, hét lớn một tiếng c.h.é.m thẳng về phía .

Toàn chẳng còn chút sức lực nào, vất vả lắm mới lăn sang bên cạnh để né tránh.

Chưa kịp thở phào, lưỡi d.a.o một nữa hung hăng vung tới.

Theo bản năng, nghiêng đầu, đưa khuỷu tay lên đỡ.

Thế nhưng, cảm giác đau đớn như tưởng tượng hề ập đến.

ngẩn , hạ tay xuống ngước .

.

Mẹ há cái miệng trông đáng sợ, giữa làn sương mù dày đặc, túm c.h.ặ.t lấy hai cánh tay của chú Vương.

Giống như một tấm lưới khổng lồ lối thoát, sức kéo chú Vương chìm trong làn sương mù .

Chú Vương kinh hoàng quờ quạng chân tay, điên cuồng giãy giụa, con d.a.o trong tay rơi xuống đất một tiếng “keng” ch.ói tai.

Ông gầm rú, la hét đầy bất lực.

Ánh mắt ông cho đến giây phút cuối cùng vẫn tràn ngập sự oán hận.

Ông biến mất .

Bị lôi tuột làn sương mù dày đặc, còn thấy bóng dáng nữa.

quệt đại lên mặt một cái, lóp ngóp bò dậy từ đất.

Lúc vẫn nghỉ ngơi, còn một việc quan trọng hơn cần thành.

cứ thế tiếp dọc theo con đường nhưng lòng chẳng còn sợ hãi như ban nãy nữa.

Bởi vì lúc vẫn luôn theo bảo vệ lưng .

Đến xế chiều, sương mù đường tan ít nhiều.

Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy trong làn sương nhạt trở nên cực kỳ nổi bật, tiếng còi cảnh sát từ xa vọng , cuối cùng dừng ngay cạnh .

Một trong những cô gái thả ban sáng đang hớt hải chạy từ xe xuống.

“Em chứ? Ông gì em ?”

mỉm lắc đầu sang với viên cảnh sát cùng cô : “Chào các chú, cháu báo án. Một vụ án lớn kéo dài suốt ba mươi năm, liên quan đến mạng sống của nhiều .”

Cảnh sát chia hai ngả, một nhóm đưa , nhóm còn tiến trong làng để điều tra bộ sự thật.

Mây mù tan biến, tội ác sẽ phơi bày ánh sáng.

theo đội xe cảnh sát trở về thị trấn.

 

Loading...